Thập Niên 70: Quan Quân Sa Lưới Nàng Dâu Nhỏ Hay Cười - Chương 404

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:37:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôn trưởng Tưởng đến đây, hai tay xoa , đôi mắt lóe lên tia sáng tinh khôn, cô hỏi: “Vợ Tưởng Hoành , nếu thôn bỏ đất thì xưởng d.ư.ợ.c tính là của ai?”

Lý Y Y vẻ mặt tinh ranh của thôn trưởng với nụ đầy ẩn ý. hổ danh thôn trưởng, tâm kế nông dân bình thường nào cũng .

“Tất nhiên là của bỏ tiền . Tuy nhiên, cháu sẽ giúp thôn giành lấy phần chia lợi nhuận, nghĩa là mỗi năm xưởng d.ư.ợ.c kiếm tiền, xưởng sẽ trích một khoản chia cho dân làng. Ngoài , cháu sẽ yêu cầu xưởng dành một chỉ tiêu việc cho trong thôn. Như đều lợi cho thôn , chú thấy thế nào?” Lý Y Y hỏi.

Thôn trưởng Tưởng đến đây, vẻ mặt lộ sự phân vân: “Vợ Tưởng Hoành, chú còn một vấn đề nữa. Nếu thôn bỏ đất xây xưởng, mảnh đất đó là của luôn ?”

“Không ạ, đất vẫn là của thôn , chẳng qua mở xưởng đất của thôn thôi. Tất nhiên, nếu thôn trưởng đồng ý cũng , cháu cũng chỉ giúp dân làng thêm thuận tiện, nhưng nếu thôn thì cứ coi như hôm nay cháu từng đến đây.” Cô mỉm .

Thôn trưởng Tưởng liền cuống quýt: “Vợ Tưởng Hoành, cháu xem cháu kìa, quyết định nhanh thế, chú bảo đồng ý . Chú tin cháu, xây, cái xưởng cứ xây ở thôn . Yên tâm, ai mà dám gây chuyện, chú là đầu tiên đồng ý.”

Lý Y Y mím môi , khẽ gật đầu.

Bàn bạc xong xuôi, buổi chiều Lý Y Y đến trạm y tế thôn.

So với mấy ngày , trạm y tế hôm nay vẻ vắng vẻ.

Tam Thúc Công thấy cô xuất hiện thì giật , vội vàng đóng cửa trạm y tế .

Lý Y Y hành động của ông, dở dở hỏi: “Tam Thúc Công, ông đang ? Không lẽ ông hoan nghênh cháu đến đây ?”

Tam Thúc Công đóng cửa xong mới thở phào nhẹ nhõm, với cô: “Cháu hiểu , nếu cháu đến đây, đám dân làng thấy cháu tới chắc chắn sẽ kéo đến khám bệnh. Ông mệt rã rời cả buổi sáng , mệt thêm nữa , ông mệt c.h.ế.t, ông nghỉ ngơi.”

Lý Y Y mỉm , đỡ ông cụ xuống.

“Tam Thúc Công, giờ ông tuổi cao , khi nào ông định nghỉ ngơi ạ?” Theo cô , Tam Thúc Công năm nay hình như hơn bảy mươi tuổi, thường thì ở tuổi ở nhà hưởng phúc từ lâu .

“Không nghỉ, chừng nào còn cử động thì ông còn tiếp tục khám bệnh cho .” Nói đến đây, Tam Thúc Công cô, đột nhiên tìm đến hôm nay, hỏi: “Hôm nay cháu rảnh rỗi qua đây?”

Lý Y Y ông hỏi, quanh trạm y tế một lượt: “Tam Thúc Công, mấy ngày nay cháu thấy đứa cháu ngoại nhỏ của ông về thôn nhỉ?”

Tam Thúc Công câu hỏi , tò mò cô: “Tự dưng cháu hỏi thăm thằng nhóc thối đó gì?” Nói đến đây, ông đột nhiên đầu, nghiêm túc chằm chằm cô hỏi: “Con bé , cháu thật cho ông , thằng nhóc đó đến phiền cháu ?”

“Ông cho cháu nhé, nếu nó đến phiền cháu, đòi cháu thứ gì thì tuyệt đối đưa cho nó.” Ông dặn dặn cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-sa-luoi-nang-dau-nho-hay-cuoi/chuong-404.html.]

Lý Y Y dáng vẻ căng thẳng của Tam Thúc Công, mỉm ngắt lời: “Tam Thúc Công, ông đừng lo, tìm cháu, là cháu tìm . Cháu chuyện bàn bạc với . Tam Thúc Công, ông điện thoại của , hoặc nếu ông thời gian thì nhắn qua đây một chuyến cũng .”

Tam Thúc Công , vẻ mặt đầy khó hiểu cô: “Con bé , cháu tìm thằng nhóc đó gì?”

“Có chút việc công ạ. Cháu định mở một xưởng d.ư.ợ.c ở thôn, nhưng cháu nhiều tiền như . Lần ông cháu ngoại ông là lãnh đạo bên xưởng d.ư.ợ.c, nên cháu hỏi xem hứng thú hợp tác với cháu .”

Tam Thúc Công xong, cô với vẻ đầy khâm phục: “Cháu định mở xưởng d.ư.ợ.c ở đây ?”

“Vâng ạ. Chẳng về thấy cả cháu vì lên phố lợp ngói thuê mà ngã gãy chân , cháu và Tưởng Hoành nghĩ, nếu ngay cửa nhà việc thì dân làng cần xa nữa.”

Tam Thúc Công lúc cô bằng ánh mắt đầy kính trọng: “Con bé , lão già cả đời từng khâm phục ai, nhưng giờ ông chỉ khâm phục mỗi cháu. Cháu xứng đáng lắm.”

“Đã thì ông cũng sẽ đóng góp một phương t.h.u.ố.c mà ông đang giữ.” Tam Thúc Công .

Lý Y Y đến đây, kinh ngạc ông hỏi: “Tam Thúc Công, ông thật ? Ông nhất thời bốc đồng đấy chứ, đừng để đến ngày mai bảo lời tính nhé.”

rõ Tam Thúc Công coi trọng những phương t.h.u.ố.c trong tay như thế nào. Đứa cháu ngoại của ông dạo thường xuyên về đây chẳng cũng vì mấy phương t.h.u.ố.c đó .

Kết quả là ông cụ vẫn sắt đá, nhất quyết đưa cái nào.

Không ngờ hôm nay ông cụ hào phóng đóng góp một cái như .

“Tuyệt quá, nếu thêm một phương t.h.u.ố.c do Tam Thúc Công đóng góp, tính chúng hai phương t.h.u.ố.c trong tay. Muốn thuyết phục xưởng d.ư.ợ.c phố về đây mở xưởng, chắc chắn sẽ thêm một quân bài để đàm phán với họ.”

Buổi tối, tại nhà họ Thẩm, Thẩm Trung Hòa trở về nhà với vẻ mặt uể oải.

Anh xuống ghế sofa một lát thì thấy tiếng từ trong bếp chuyện: “Thằng nhóc cuối cùng cũng chịu về . Chiều nay gọi điện đến văn phòng cho con, chẳng ai máy thế?”

Thẩm Trung Hòa trông như quả cà tím sương muối đ.á.n.h: “Mẹ, chắc con sắp đuổi khỏi xưởng d.ư.ợ.c .”

Mẹ Thẩm lập tức tới xuống cạnh , lo lắng hỏi: “Có chuyện gì thế? Lần con chẳng bảo con đang cạnh tranh với họ Hà , cơ hội thắng của con lớn lắm , giờ thành thế ?”

 

 

Loading...