Hồng Thạc bộ dạng nghiêm túc của Tưởng Hoành cho giật , vội vàng siết c.h.ặ.t vô lăng: “Chuyện... chuyện gì chứ? gì chuyện gì giấu , đừng suy diễn lung tung.”
“Được , đừng vòng vo tam quốc với nữa. Anh em với bao nhiêu năm, nhếch đuôi lên là định gì . Nói mau, nhanh lên một chút, lát nữa ngủ thì đừng trách.” Tưởng Hoành bực liếc xéo Hồng Thạc.
Cái tên cũng tự soi gương xem, biểu cảm mặt bán từ lâu mà còn cố tỏ bí hiểm.
Vừa Tưởng Hoành dọa ngủ, Hồng Thạc lập tức cuống quýt: “Đừng ngủ vội! Chẳng nãy chợp mắt ?”
“Vừa nãy chỉ mới nhắm mắt dưỡng thần một chút thì phiền còn ?” Tưởng Hoành hậm hực đáp.
Hồng Thạc chột đưa tay gãi mũi: “Được , , khai là chứ gì. Cậu nhất định đừng ngủ đấy nhé.”
Hắn hít một , mặt đỏ lên, ấp úng : “... xin mấy viên t.h.u.ố.c cho đối tượng của . Được ? Câu trả lời hài lòng ?”
Tưởng Hoành đến đây, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên, chằm chằm khuôn mặt đỏ bừng của bạn : “Không chứ? Cậu đối tượng từ bao giờ thế? Sao chuyện tày đình ?”
Hồng Thạc ngượng ngùng giải thích: “Thì là chuyện trong đợt đưa vợ về quê . Với , hỏi mà kể. Đây là chuyện đại sự cả đời , giữ kẽ chứ.”
Tưởng Hoành bật một tiếng, chợt nhớ vấn đề chính: “Khoan , đối tượng của cần mấy thứ t.h.u.ố.c đó gì? Cậu t.h.u.ố.c vợ dùng để gì ? Đó là t.h.u.ố.c phòng rắn rết, côn trùng độc trong rừng đấy. Cô là phụ nữ chân yếu tay mềm, cần thứ đó gì?”
“Sao cô cần? Lần cô cũng tham gia đoàn công tác đấy. Nơi chúng sắp tới là rừng thiêng nước độc, thể để bản t.h.u.ố.c phòng mà cô . Cậu ơn phước, chia cho mấy viên , thì... nửa lọ cũng .”
Nghe thấy câu sặc mùi “trọng sắc khinh bạn” , Tưởng Hoành lập tức lườm cháy mặt: “Cậu cút cho ! Vợ chỉ đưa cho đúng một lọ nhỏ thôi, còn dám đòi hẳn nửa lọ? Sao bảo lên trời hái luôn ?”
Hồng Thạc chép miệng tiếc nuối: “ cũng lên trời lắm chứ, hiềm nỗi cánh thôi. Mà xin em dâu thêm mấy lọ nữa? Có bấy nhiêu thì ít quá, chia đủ dùng.”
Tưởng Hoành câu ngoài cuộc đau lưng , nhịn lườm thêm cái nữa: “Cậu bớt nhảm . Cậu để bào chế chỗ t.h.u.ố.c , vợ thức trắng mấy đêm liền ? Còn dám chê ít ? Để thấy câu nữa xem, tin đ.ấ.m cho rụng răng ?”
Hồng Thạc nắm đ.ấ.m rắn chắc của bạn đang giơ lên, thức thời ngậm miệng .
chỉ vài giây, lải nhải: “ thật đấy, chia cho mấy viên mà? Một viên cũng . thể trơ mắt yêu gặp nguy hiểm. Cậu thử đặt cảnh của xem, nếu là đồng chí Lý, nhất định cũng sẽ như đúng ?”
Tưởng Hoành lúc lỗ tai sắp đóng kén vì tiếng lải nhải của tên bạn , vội vàng cắt ngang: “Được , ! Cho một viên, im miệng giùm cái.”
Nói xong, lấy từ trong túi áo n.g.ự.c một lọ sứ nhỏ. Thực khi lên xe, chia cho các em lính tráng phía mỗi một viên, hiện giờ t.h.u.ố.c trong lọ cũng chẳng còn bao nhiêu.
Anh cẩn thận đổ một viên t.h.u.ố.c đen nhánh, đưa cho Hồng Thạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-sa-luoi-nang-dau-nho-hay-cuoi/chuong-423-trong-sac-khinh-ban.html.]
Hồng Thạc kích động đón lấy như bắt vàng: “Cảm ơn nhé, em! mặt đối tượng cảm ơn tấm lòng vàng của .”
Tưởng Hoành thật sự lải nhải thêm nữa, đành đầu cửa sổ, nhắm mắt nghỉ ngơi.
*
Cùng lúc đó, tại khách sạn.
Lý Y Y giường trằn trọc một lúc nhưng tài nào ngủ , đành dậy tiếp tục dọn dẹp căn phòng sẽ gắn bó trong hai đêm tới.
Đang dọn dẹp dở dang thì tiếng gõ cửa vang lên.
Lý Y Y thở dài, buông đồ tay xuống mở cửa. Tuy nhiên, bên ngoài là Thẩm Chu, mà là một nữ đồng chí lạ mặt với nụ tươi rói.
“Cô tìm ai ạ?” Thấy lạ, Lý Y Y lịch sự hỏi.
Cô gái nọ để lộ hai chiếc răng khểnh duyên dáng, ngọt ngào: “Cô là đồng chí Lý Y Y ?”
Lý Y Y khẽ nhíu mày cảnh giác, nhưng nể tình nụ nhiệt tình của đối phương, cô gật đầu: “ , là Lý Y Y. Cô là ai? Chúng quen ?”
“Chúng quen, nhưng tên cô. Có kể cho nhiều về cô, bảo cô là một bác sĩ cực kỳ giỏi. Hơn nữa, còn cô và chồng cô là một cặp kim đồng ngọc nữ nổi tiếng. Tuy gặp chồng cô, nhưng khi thấy cô máy bay, thấy lời đồn sai chút nào, cô thật sự xinh .”
Nghe một tràng khen ngợi dồn dập, sự cảnh giác trong lòng Lý Y Y vẫn hề giảm bớt.
“Cô rốt cuộc gì?” Lý Y Y giữ vẻ mặt nghiêm nghị, thẳng vấn đề.
Thấy , cô gái đành nghiêm túc giới thiệu: “Đồng chí Lý Y Y, chào cô, tên là Cố Vi Vi, cũng là thành viên trong đoàn công tác . Đối tượng của tên là Hồng Thạc, ít chuyện về vợ chồng cô từ miệng .”
Lông mày Lý Y Y giãn , cô ngạc nhiên cắt ngang: “Đợi , Hồng Thạc mà cô ... là Chính ủy Hồng ở quân khu X đấy chứ?”
“Anh tự giới thiệu với như , nhưng đến đơn vị bao giờ. Chúng một tháng cũng chẳng gặp mấy , mỗi gặp đều vội vội vàng vàng. hễ gặp là thao thao bất tuyệt về vợ chồng cô đấy.” Cố Vi Vi mỉm , ánh mắt ánh lên vẻ chân thành.
Lý Y Y cô gái ngây thơ mặt, sự cảnh giác trong lòng lập tức tan biến như băng gặp nắng. Hóa là yêu của "cây hài" Hồng Thạc.