Thập Niên 70: Quan Quân Sa Lưới Nàng Dâu Nhỏ Hay Cười - Chương 489: Tống ra nhà khách

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:39:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Hoành ánh mắt lạnh lùng liếc đôi vợ chồng : "Bớt nhảm, mau thu dọn, nếu thì tự bộ thị trấn."

Tưởng Tuệ Tĩnh còn gì nữa, đột nhiên vạt áo chồng bên cạnh kéo một cái, hai vợ chồng , Tưởng Tuệ Tĩnh lúc mới ngoan ngoãn ngậm miệng, theo chồng trong lấy hành lý.

Trong phòng khách, Tưởng Tuệ Tĩnh tức giận Vương Phú Quý đang lấy hành lý: "Vương Phú Quý, nãy cái gì thế? Anh Ba sắp bắt chúng thị trấn ở nhà khách , còn cản cho em . Anh quên là chúng một xu cũng , chúng lấy tiền mà ở nhà khách chứ?"

Vương Phú Quý cô vợ đang tức giận, bước tới đặt tay lên vai cô : "Em ngốc , chúng tiền, nhưng Ba tiền mà. Dù cũng là bắt chúng nhà khách, đương nhiên là trả tiền , sợ cái gì."

Tưởng Tuệ Tĩnh thấy câu đầy toan tính của , nghĩ ngợi một chút, đột nhiên : "Anh cũng đúng, gia đình Ba bây giờ sống thế , bỏ tiền cho chúng ở nhà khách thì ."

Tưởng Hoành bên ngoài đợi hai vợ chồng họ, tuy trong nhưng cũng đôi vợ chồng chắc chắn đang ở bên trong ủ mưu tính kế gì đó chẳng gì.

"Được , ." Theo tiếng của Tưởng Tuệ Tĩnh, đôi vợ chồng trẻ cũng chạy từ phòng khách , tay xách theo hành lý họ mang đến hôm nay. Tưởng Hoành liếc đồ đạc tay họ, xoay ngoài.

Trong phòng, bà Tưởng với vẻ mặt đầy lo lắng bên ngoài.

"Bà đừng lo nữa, thằng Ba sẽ lo liệu thỏa cho con bé Tuệ Tĩnh mà." Ông Tưởng nhận sự lo lắng của vợ dành cho con gái, bèn lên tiếng an ủi.

Vẻ mặt bà Tưởng chút tự nhiên, đáp : " quan tâm con bé đó, nó ở bên ngoài sống c.h.ế.t mới thèm lo . Nó chẳng tự thấy giỏi giang lắm , thì cứ ngoài mà thể hiện , dù cũng chẳng lo lắng chút nào." Nói xong câu đó, bà giả vờ ngủ. Ông Tưởng bà vợ khẩu xà tâm phật của , nhẹ lắc đầu.

Tại thị trấn, Tưởng Hoành tìm một nhà khách tương đối an cho hai theo phía .

"Anh Ba, bọn em một xu cũng , thể trả tiền phòng giúp bọn em ? Anh cũng hai đứa em vì tiền mà hỏng thanh danh của nhỉ." Tưởng Tuệ Tĩnh vẻ mặt nịnh nọt đến mặt Tưởng Hoành .

Tưởng Hoành xong, tức giận nghiến răng ken két, ngẩng đầu Vương Phú Quý đang lưng em gái , thật hận thể lao tới đá cho gã đàn ông vô dụng vài cái. Thật sự quá mất mặt đàn ông, thế mà trốn lưng vợ, để vợ xin tiền nhà đẻ, loại đàn ông cũng "" lắm.

Nhìn cặp đôi , Tưởng Hoành thực sự thêm giây nào nữa, chỉ nhanh ch.óng vứt cái của nợ ở đây. Vì thế, đến quầy trả tiền, tận mắt hai vợ chồng họ lên lầu mới lái xe rời .

Khi về đến nhà thì là hơn mười giờ đêm. Giờ trong nhà đều ngủ say. Tưởng Hoành nhẹ nhàng trở về phòng, đóng cửa thì thấy phía giường động tĩnh. Chẳng bao lâu , thấy vợ dường như đ.á.n.h thức bởi sự trở về của .

"Là đây, em ngủ tiếp ." Thấy cô định dậy, vội vàng lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-sa-luoi-nang-dau-nho-hay-cuoi/chuong-489-tong-ra-nha-khach.html.]

Lý Y Y vẫn dậy, đôi mắt ngái ngủ đàn ông đang cởi áo khoác. Đợi chui chăn, cô tự nhiên dựa lòng , đồng thời lơ mơ hỏi chuyện về vợ chồng Tưởng Tuệ Tĩnh. Nghe vợ hỏi đến chuyện , Tưởng Hoành nhớ tới việc hai vợ chồng tiền ở nhà khách.

"Đừng nhắc nữa, thật sự đứa em gái cho xong, mất mặt đến tận nhà bà ngoại ." Anh lập tức bực bội .

Lý Y Y giọng điệu của , cơn buồn ngủ lập tức tan một nửa, mở mắt hỏi: "Sao thế? Em giọng vẻ tức giận, bọn họ chọc tức ?" Theo lý mà thì thể nào, biểu hiện của hai vợ chồng đó khi gặp Tưởng Hoành hôm nay, vẻ họ khá sợ .

"Không , bọn họ đến đây một xu dính túi cũng , ngay cả tiền ở nhà khách cũng là trả. Anh từng nghĩ hai vợ chồng nó sống đến mức t.h.ả.m hại như thế ." Anh tức giận .

Lý Y Y ngược quá ngạc nhiên về chuyện . Từ dáng vẻ ăn uống của họ tối nay cô , cuộc sống bên ngoài của đôi vợ chồng trẻ chắc chắn chẳng .

"Bây giờ tính đây? Chẳng lẽ cứ để họ ở nhà khách mãi?" Cô hỏi.

Tưởng Hoành lập tức lắc đầu: "Ở mãi là thể nào, nhiều tiền thế cho họ ở. Cho dù , chúng cũng thể giúp mãi , để họ tìm việc , tự nuôi sống bản ."

"Được , để em nghĩ cách xem ." Lý Y Y rời khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c , .

Tưởng Hoành thấy , vội vàng kéo cô lòng, ôm nhẹ: "Nếu thực sự tìm việc cho họ thì thôi, để giải quyết."

"Anh cách ?" Lý Y Y nhướng mày hỏi.

Tưởng Hoành câu hỏi của cô cho khựng . Nghĩ đến những mối quan hệ của , mỗi món nợ ân tình đều vay trả, nếu vì chuyện cỏn con mà dùng đến thì vẻ đáng.

"Thôi , chuyện cứ để em lo, những ân tình của cứ giữ để dùng ." Thấy ngẩn , Lý Y Y , đưa tay vỗ nhẹ lên mặt .

Tưởng Hoành mấp máy môi, cuối cùng thực sự lời gì để cảm ơn vợ, đành biến tất cả sự ơn trong lòng thành cái ôm c.h.ặ.t: "Bà xã, cảm ơn em. Tưởng Hoành đời cưới em đúng là phúc tu từ kiếp ."

Lý Y Y ôm đến mức khó thở, vội vàng dùng sức đẩy : "Anh bớt rót mật tai em , em mắc bừa của . em nhé, em chỉ tìm việc cho họ thôi, chỉ một , họ thì , thì em mặc kệ đấy."

 

 

Loading...