Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:30:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ đó giải ngũ về quê, ngày nào cũng chống gậy, hơn nữa còn cần nuôi sống cả gia đình gồm năm con bao gồm cả Triệu Thiên Phóng.
Trụ cột gia đình tàn tật, của Triệu Thiên Phóng chịu nổi đả kích, trong lúc bốc đồng bỏ mặc con cái, ly hôn tái giá.
Vì trong nhà còn mấy đứa trẻ nuôi dưỡng, cha Triệu ban ngày chống gậy băm rau lợn nuôi lợn.
Buổi tối thì giúp đại đội trông coi lương thực ngoài sân bãi, cố gắng kiếm thêm nhiều công điểm, thời gian đó thể là quãng thời gian khổ cực nhất của nhà họ Triệu.
Cuối cùng vẫn là Triệu Thiên Phóng tự nỗ lực, dựa tiền mượn của làng xóm để học hết cấp ba và đại học.
Sau khi nghiệp đại học trực tiếp việc tại cơ quan chính phủ, nhờ tình hình trong nhà mới khởi sắc hơn.
Chỉ là cha vì lao lực kéo dài, bệnh cũ tái phát, kịp cứu chữa qua đời.
Nếu lúc đó quân khu một công xưởng như thế thì lẽ vận mệnh của cha đổi , trở nên nhẹ nhàng hơn, tích cực hơn.
Còn cả trong nhà ăn lúc nãy nữa, mặt các công nhân đều nở nụ vui sướng, trong giọng đầy vẻ mong đợi tương lai.
Chủ đề của họ ngoài việc khen ngợi nhà xưởng, khen ngợi Lâm xưởng trưởng, và chờ đến khi phát lương sẽ gửi về nhà.
Để cha , vợ con ở nhà cải thiện cuộc sống, những cảnh tượng hết sức bình dị cái nào cũng đang Triệu Thiên Phóng cảm động.
"Cậu là , nhớ kỹ đừng mặt mà bắt hình dong, đừng tự cho là đúng." Khương Khang Bình dạy bảo.
Cấp của ông tuy sợ quyền thế, lòng hướng về nhân dân nhưng vẫn còn thiếu chút kinh nghiệm, còn cần rèn luyện thêm nhiều.
"Vâng, ngài dạy bảo đúng, đợi đến gặp mặt tới, nhất định sẽ đích xin Lâm xưởng trưởng." Triệu Thiên Phóng vẻ mặt nghiêm túc .
Thành phố Kinh.
Khổng Mạn Châu đang vẻ mặt đắc ý, cô trong một văn phòng trang trí tinh xảo, cấp báo cáo.
"Xưởng trưởng, lô t.h.u.ố.c đầu tiên của chúng giao hàng thành công, phản hồi từ các bệnh viện lớn khi sử dụng đều ."
"Tính đến thời điểm hiện tại, mười lăm bệnh viện đặt mua thêm ít đơn hàng, ngoài còn mười mấy bệnh viện gửi đơn hàng mới tới, tin rằng đơn hàng của xưởng chúng sẽ càng lúc càng nhiều."
Khổng Mạn Châu báo cáo tiền khổng lồ tờ báo biểu, trong lòng đầy kích động và kiêu ngạo.
Cô dù đuổi thì chứ, nhân mạch của cha và cả , cô chẳng vẫn chịu hình phạt gì, thậm chí còn mở xưởng d.ư.ợ.c Lâm Vân Khê một bước đó .
Thuốc cầm m.á.u chỉ là khởi đầu, cô còn cài cắm tay mắt ở tỉnh Z, bên đó nếu nghiên cứu loại t.h.u.ố.c gì thì cô sẽ tăng cường nghiên cứu và sản xuất một bước.
Khổng Mạn Châu thầm nghĩ trong lòng, đợi đến khi cô nắm giữ tất cả khách hàng trong tay, xem phụ nữ Lâm Vân Khê đó lấy cái gì để đấu với cô .
Trong mắt Khổng Mạn Châu, Lâm Vân Khê chính là một phụ nữ chỉ cái vỏ ngoài dựa đàn ông để leo lên, nhân mạch nhân mạch, học vấn học vấn, công thức t.h.u.ố.c cầm m.á.u chỉ là do cô may mắn mà thôi.
Khổng Mạn Châu bản chính là xuất từ ngành y, cô tự cho rằng hiểu rõ cách kinh doanh xưởng d.ư.ợ.c hơn Lâm Vân Khê.
Ngay từ một tháng , cô dựa quan hệ gia đình để tuyển một nhóm lớn chuyên gia từ thành phố Kinh gia nhập, tranh thủ từng giây từng phút nghiên cứu t.h.u.ố.c mới, quyết tâm so bì với Lâm Vân Khê một phen.
Đợi đến khi cô đ.á.n.h sập xưởng d.ư.ợ.c của Lâm Vân Khê, xem Cố Tranh hối hận vì lựa chọn lúc đầu .
Nghĩ đến đây, trong lòng Khổng Mạn Châu một trận sướng rơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-121.html.]
Còn Lâm Vân Khê ở tận tỉnh Z tính toán trong lòng Khổng Mạn Châu, hiện tại cô đang một chuyện phiền lòng.
Sau khi gặp chú Khương, cuối cùng cô cũng tại lúc đầu cảm thấy diện mạo của Hải Yến quen mắt .
Anh và chú Khương, hai cứ như là đúc từ một khuôn , trong ngũ quan, đặc biệt là đôi mắt, giống đến tám chín phần.
Thấy Cố Tranh tắm rửa xong , Lâm Vân Khê lười biếng bò đầu giường, nghiêng đầu hỏi:
"Anh còn nhớ vị lão thủ trưởng họ Khương mà chúng gặp tàu hỏa ?"
Cố Tranh trả lời ngay, cầm chiếc khăn tắm đặt bên cạnh lên, tới mặt Lâm Vân Khê giúp cô lau mái tóc còn đang nhỏ nước.
Miệng lẩm bẩm: "Lại chịu lau khô tóc, cẩn thận mai đau đầu cho xem."
"Biết mà, ông già lẩm cẩm, còn trả lời em đấy."
Chương 110 Đàn ông bỏ đói lâu ngày là chọc
Lâm Vân Khê vắt vẻo bàn chân nhỏ nhắn trắng trẻo, khẽ đá đá bắp chân đàn ông.
Ánh mắt Cố Tranh tối sầm , yết hầu tự chủ mà lăn lộn hai cái, nắm lấy bàn chân nhỏ nghịch ngợm mắt, dùng lực bóp bóp.
Giọng khàn khàn đầy vẻ nhẫn nhịn: "Nhớ chứ, thế?"
"Chú Khương mà là tỉnh trưởng tỉnh Z, em cũng là hôm nay tại lễ cắt băng khánh thành mới đấy."
"Hóa là , qua."
Nghe , Lâm Vân Khê lập tức thẳng dậy, chút hào hứng ngóng.
"Vậy chú Khương mấy con ?"
"Em hỏi cái gì?" Cố Tranh hỏi ngược .
Lâm Vân Khê kể chuyện Hải Yến và Khương Khang Bình trông giống , đồng thời đưa suy đoán của .
"Anh xem chú Khương và Hải Yến liệu khả năng là quan hệ cha con ?"
Tay lau tóc của Cố Tranh khựng một chút, trầm tư hồi lâu đáp: "Cụ thể rõ lắm, nhưng khác nhắc qua vài câu, vợ chồng tỉnh trưởng Khương con cái."
"Chưa kể em chẳng nhà Hải Yến định cư ở làng chài nhỏ gần đây , thế nào cũng giống một cha tỉnh trưởng cả."
"Cũng đúng, lẽ chỉ là trùng hợp thôi." Lâm Vân Khê nhẹ giọng , nhưng trong lòng vẫn gieo xuống một hạt giống nghi ngờ.
Nhìn phụ nữ nhỏ bé xong rơi trầm tư.
Cố Tranh tăng tốc độ tay lau khô tóc cho cô, đó ném chiếc khăn lên giường, trực tiếp bế bổng lên.
Có chút ghen tuông : "Trước mặt chồng mà còn dám nghĩ đến đàn ông khác, đáng phạt."
Lâm Vân Khê giọng kiều diễm, thốt lên một tiếng kinh hãi, cảm giác hẫng hụt đột ngột khiến cô theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ đàn ông, đôi chân quấn lấy vòng eo săn chắc của .
"Vậy phạt thế nào?" Lâm Vân Khê ghé sát tai đàn ông, khẽ thổi một , giọng đầy vẻ quyến rũ.