Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:20:40
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu để cho Triệu phụ thấy, chắc chắn sẽ cảm thấy con trai nhập , vì chút đồ ăn mà thể đến mức .

 

Nên , tính tình Triệu Càn bướng bỉnh như một con lừa, đây Triệu phụ cầm một cái đài radio đến xin mà cũng chẳng nhận lấy một nét mặt tươi .

 

Lâm An Tô vốn dĩ định đổi, trái cây là chị cho, ngoắt bán thì thật chẳng .

 

Quan trọng nhất là nó quá ngon, nỡ.

 

Khổ nỗi Triệu Càn đưa giá quá cao, Lâm An Tô nửa đẩy nửa thuận mà đồng ý.

 

"Được , chỉ hai quả táo, một chùm nho và một cái bánh bao thôi, nhiều hơn là ."

 

"Chốt." Triệu Càn gật đầu lia lịa, vội vàng đồng ý.

 

Triệu Càn ngoài việc là bạn học kiêm bạn cùng phòng, hai còn là bạn nhất của , giữa bạn bè trao đổi chút đồ đạc cũng là chuyện hợp lý.

 

Hơn nữa những quả đều rẻ, tiền đổi , tích thêm một chút, mua điểm tâm cho đứa cháu ngoại nhỏ.

 

Sau khi Lâm An Tô , Lâm Vân Khê ôm một quả dưa hấu lớn, xách cái giỏ đựng bánh bao về phía nhà cũ.

 

"Vân Khê, đây là đưa đồ ăn cho bố chồng ?" Một bà thím gốc cây tán gẫu hỏi.

 

"Vâng ạ, nhà ngoại cháu trồng ít dưa hấu, quả là em trai cháu mang sang hai quả để ăn thử." Lâm Vân Khê mỉm gật đầu .

 

"Các thím cứ chuyện ạ, cháu xin phép ."

 

"Được ."

 

Các thím đều theo bóng lưng Lâm Vân Khê xa với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

 

" là một đứa trẻ hiếu thảo, bình thường món gì ngon cũng mang sang cho bố chồng, các bà xem giờ hai ông bà già nhà họ Cố sống dễ chịu bao."

 

"Phải đấy, hôm nọ từ nhà con gái về tí nữa thì nhận bà Cố luôn, tóc trắng đầu đen hết , trẻ bao nhiêu."

 

"Chúng thì càng sống càng già, thì càng sống càng trẻ, ngày tháng sống thoải mái đúng là khác hẳn."

 

......

 

"Hơn nữa đứa bé cũng nuôi dạy , các bà Ngôn Ngôn giờ lanh lợi kìa."

 

"Thằng Tiểu Thạch nhà ngày nào ở nhà cũng bảo thím Vân nấu cơm ngon thế nào, còn đổi với Ngôn Ngôn cơ, kết quả là Ngôn Ngôn ba ngày thèm mặt nó."

 

Các bà thím ríu rít khen ngợi, cháu trai cháu gái nhà họ ít nhiều đều từng phiền Lâm Vân Khê.

 

Vốn dĩ danh tiếng của Lâm Vân Khê trong thôn , nhưng chịu nổi việc đám trẻ ngày nào cũng về nhà thím Vân của cháu thế thế nọ.

 

Nhờ những lời khen ngợi của đám trẻ, nên hiện giờ ấn tượng của các bậc phụ trong thôn Cố gia về Lâm Vân Khê đổi .

 

Từ ban đầu là hiểu chuyện, tiêu xài hoang phí, giờ đây trở thành tâm thiện, khéo léo đảm đang.

 

Tại nhà cũ họ Cố, Cố phụ Cố mẫu đang trong sân ăn cơm.

 

"Vân Khê, ăn cơm con?" Thấy Lâm Vân Khê đến, Cố mẫu buông đũa hỏi.

 

"Dạ , lát con về ăn ạ." Lâm Vân Khê đặt đồ mang đến lên bàn.

 

"Bố , đây là dưa hấu em trai nhà ngoại con mang sang, còn cả bánh bao con mới hấp, mời hai dùng thử ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-13.html.]

 

Dưa hấu là loại trái cây hiếm hoi, quá trình trồng trọt hề đơn giản, chăm bón khéo là sẽ sâu bệnh hoặc thối rễ ngay.

 

Hàng năm, hợp tác xã huyện cũng một đợt dưa hấu, thường thì đầy một giờ đồng hồ tranh mua sạch sành sanh.

 

Những sống ở nông thôn như họ, nếu may mắn gặp đúng dịp thì còn đỡ, thể mua một quả về cho cả nhà cùng ngọt miệng.

 

Còn nếu gặp thì đừng mơ tới.

 

"Ôi chao, thật là cảm ơn ông bà thông gia quá, vẫn còn nhớ đến hai già ." Cố mẫu dọn cái giỏ , .

 

Lòng ai cũng bằng thịt cả, trải qua thời gian chung sống và sự chăm sóc tỉ mỉ của Lâm Vân Khê, lòng Cố mẫu sớm thiên vị .

 

Dù lúc đầu bà mấy mắt cô con dâu thứ , nhưng chung sống lâu như , sự hiếu thảo và chu đáo của Lâm Vân Khê là giả.

 

Hai già bọn họ hiện giờ sống thoải mái như thế , phần lớn là nhờ sự chăm sóc tận tình của cô con dâu , nên bà thiên vị cũng là lẽ thường tình.

 

"Dạ nên . Bố , con xin phép về , Ngôn Ngôn và Gia Hào còn đang đợi con."

 

Lâm Vân Khê tiếp đó hướng về phía Chu Xuân Phân đang bận rộn trong bếp gọi lớn: "Chị dâu, bữa tối chị ít thôi nhé, tối nay Gia Hào ăn cơm bên nhà em."

 

"Cái thằng nhóc thối ." Chu Xuân Phân mắng yêu một câu, tiếp.

 

"Vân Khê, thì phiền em , nó mà lời thì em cứ việc đ.á.n.h thật mạnh ."

 

Lâm Vân Khê mỉm : "Không ạ, Gia Hào ngoan lắm."

 

Về phần Lưu Xảo Xảo, ba ngày về nhà ngoại thì tự lủi thủi về.

 

Nhà ngoại cô nổi tiếng trọng nam khinh nữ nhất vùng, trong nhà đẻ liền tù tì năm đứa con gái mới một cục cưng —— Lưu Bảo Căn.

 

Bốn chị phía của Lưu Xảo Xảo đều gả với giá cao đến những nơi nghèo nàn hẻo lánh, tiền sính lễ đều để dành cho Lưu Bảo Căn lấy vợ.

 

Trong năm chị em, Lưu Xảo Xảo là may mắn nhất, gả cho Cố Đào, cuộc sống hơn mấy chị bao nhiêu .

 

Bố chồng đều gây chuyện, việc trong nhà cô thể tự quyết định, chồng tuy ít nhưng cũng thói hư tật nào khác.

 

Sau khi kết hôn mấy năm nay cô sinh một trai một gái, cái lưng cũng thẳng lên , đám bạn gái cùng làng đều ngưỡng mộ cô gả nhà t.ử tế.

 

Mấy ngày ở nhà ngoại, công việc trong nhà đều do một tay cô hết.

 

Từ sáng sớm bận rộn đến tối mịt, mà em dâu còn suốt ngày bóng gió là kẻ ăn bám.

 

Quan trọng là cả nhà một ai đỡ cho cô lấy một lời, còn trách cô mang chút lương thực nào về.

 

Lưu Xảo Xảo tức giận bỏ dở công việc, chẳng chào hỏi lấy một câu lủi thủi mò về nhà chồng.

 

Chuyện vốn là cô sai, khi về còn chồng giáo huấn cho một trận, hôm nay cũng chẳng dám nhằm Lâm Vân Khê.

 

Chỉ là khi thấy tối nay Cố Gia Hào nhà Lâm Vân Khê ăn cơm, Lưu Xảo Xảo chút hối hận vì hôm nay ngăn cản con trai cho chơi với Cố Gia Ngôn.

 

Nếu Cố Gia Hào đó ăn bánh bao thịt, thì con trai cô cũng thể.

 

Biết chừng lúc đó còn mang về mấy cái, để cho như cô cũng thơm lây.

 

Những ngày , chỉ là bố chồng, mà phần lớn trong thôn khen ngợi tay nghề nấu nướng của Lâm Vân Khê lên tận trời , cô cũng nếm thử xem thật sự ngon như lời đồn .

 

 

Loading...