Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:34:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được, cứ theo cháu.” Lương Ngôn Hoa hiền từ, bà tiếp tục .

 

“Vân Khê, cảm ơn cháu cung cấp tin tức cho dì chú, sáng nay dì với chú Khương của cháu thấy , xác định chính là đứa con thất lạc của bọn dì.”

 

Dù sớm kết quả, nhưng Lâm Vân Khê vẫn kinh hô thành tiếng.

 

“Vậy thì quá ạ, những năm nay dì và chú Khương thực sự vất vả , bây giờ cũng coi như là khổ tận cam lai.”

 

“Ai bảo chứ, bọn dì cũng nhiều lời cảm ơn khách sáo nữa, bất kể gặp chuyện gì, cứ việc đến tìm chú Khương cháu hoặc dì.”

 

Khương Khang Bình cũng thuận theo lời vợ : “, dì cháu đúng đấy, chúng hiện tại vẫn còn một chút năng lực.”

 

Lương Ngôn Hoa và Khương Khang Bình đây là đang bày tỏ thái độ, Lâm Vân Khê chính là họ bảo vệ .

 

Nghe , Lâm Vân Khê tinh nghịch nháy mắt một cái : “Vâng, thì cháu khách sáo ạ.”

 

Nếu con trai lạc, Lương Ngôn Hoa còn định sinh thêm một đứa con gái mềm mại nữa.

 

Mà Lâm Vân Khê lộ một mặt tinh nghịch, câu nệ, khiến lòng bà trong chớp mắt mềm nhũn , nắm tay cô gái nhỏ chuyện lâu.

 

Hai đúng thật là gặp mặt thấy thiết, nhiều quan điểm và suy nghĩ đều nhất trí một cách kỳ lạ, trò chuyện liền quên cả thời gian.

 

Cuối cùng vẫn là Khương Khang Bình bất lực nhắc nhở một câu: Vân Khê trong xưởng chắc chắn việc, hai lúc mới kết thúc cuộc trò chuyện, hẹn tiếp tục.

 

Trước khi , Lâm Vân Khê mời hai đến nhà ăn cơm tối, còn gia đình Hải Yến tối nay cũng sẽ tới.

 

Vốn dĩ hai định phiền Vân Khê, chỉ định đợi con trai con dâu chiều nay tan mới nhận .

 

Khi thấy vế , Khương Khang Bình và Lương Ngôn Hoa lập tức đồng ý ngay, họ cũng đây là do Vân Khê đặc biệt sắp xếp, nếu chuyện trùng hợp như .

 

Hai vị trưởng bối tuy miệng , nhưng đều ghi nhớ trong lòng.

 

Trước khi rời , Lâm Vân Khê gọi Chu Tuệ Tuệ tới, nhờ cô nàng giúp đỡ trông nom.

 

Bởi vì hôm nay nhân viên mới nhập chức, bản Lâm Vân Khê thì tới các bộ phận để thị sát tình hình công việc.

 

Kết quả còn tới phân xưởng thứ hai, thấy bên ngoài truyền đến tiếng đập phá đồ đạc và những tiếng c.h.ử.i rủa bẩn thỉu.

 

Công nhân đang việc chăm chỉ trong phân xưởng cũng ảnh hưởng, ánh mắt đồng loạt bên ngoài, chân tay luống cuống một trận.

 

Lâm Vân Khê nhíu mày, mím môi bước ngoài, chỉ thấy cửa phòng tài chính vây kín .

 

“Có chuyện gì thế?” Cô trầm giọng hỏi, giọng tuy lớn nhưng chứa đầy uy nghiêm.

 

Chương 129 Nhường công việc cho Tiểu Điệp

 

Công nhân vòng ngoài thấy tiếng, vội vàng nhường một lối cho Giám đốc.

 

Lúc Lâm Vân Khê mới rõ tình hình, nền xi măng một cô gái nhỏ gầy gò đang , gò má vàng vọt đỏ bừng, in hằn mấy cái dấu tay lộn xộn.

 

Phía cô gái nhỏ là một bà lão đang , trán dô xương gò má cao, một đôi mắt xếch, tròng trắng chiếm phần lớn đôi mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-138.html.]

 

Lúc đang chống gậy, vẻ mặt âm trầm và cao cao tại thượng đó, miệng còn đang lẩm bẩm cái gì, một cái là ngay một dễ đối phó.

 

Bên cạnh một nam một nữ hai trung niên đang , phụ nữ đỏ hoe mắt, đàn ông thì im lặng một bên.

 

Còn một cô gái tuổi tác xấp xỉ cô gái nhỏ , nhưng cách ăn mặc của hai khác biệt, cô gái đang mặc một chiếc váy liền vải hoa nhí màu trắng, chân một đôi giày da nhỏ.

 

Thấy tôn kính Lâm Vân Khê, Chu Tiểu Điệp đảo mắt một cái, ngay đó nũng nịu mở miệng .

 

“Nhị , em lên , chuyện gì thì từ từ thương lượng, đừng giận dỗi với bà nội nữa.”

 

“Bà nội sức khỏe , chịu nổi sự quấy phá của em , em điều một chút.”

 

Nếu là tình hình thực tế, lẽ sẽ thực sự tin những lời của cô , cảm thấy là cô gái nhỏ điều.

 

Bản thì là một cháu gái hiếu thảo, một chị gái hiểu chuyện.

 

Lâm Vân Khê để ý tới kỹ năng diễn xuất vụng về đó của Chu Tiểu Điệp, nể tình chút nào mà mở miệng .

 

“Đây là nhà máy, nơi để các giải quyết chuyện gia đình, bảo vệ trực ca hôm nay trừ một đồng tiền lương.”

 

“Vâng, thưa Giám đốc.” Tiểu Triệu đang bên cạnh, mặc bộ đồ bảo vệ và mới nhập chức một tháng , mặt mày khổ sở, nhưng tâm phục khẩu phục.

 

Chuyện hôm nay để ngoài đây, đúng là trách nhiệm của , một là vì sức chiến đấu của bà lão quá mạnh, ngăn , hai là vì còn quá trẻ, nỡ tay mạnh.

 

Chu Tiểu Điệp ngờ sẽ mắc bẫy của cô , mà còn là Giám đốc nữa, ngay lập tức ném cho bà lão bên cạnh một cái nháy mắt.

 

“Lãnh đạo , cô đừng vội, cô phân xử giúp với, một đứa cháu gái bất kính bất hiếu thế chứ.”

 

Lâm Vân Khê chú ý tới sự giao lưu ánh mắt giữa hai , ngay đó liếc Chu Tiểu Điệp một cái: “ là bất kính bất hiếu thật.”

 

Loại như cô trong mắt chỉ lợi ích, và thể vì lợi ích mà bất chấp thủ đoạn.

 

Chu Tiểu Điệp sững , ngay đó vành mắt đỏ lên, nước mắt chực trào, bộ dạng như chịu uất ức lắm.

 

“Được , thời gian xem cô diễn kịch .”

 

Lâm Vân Khê là kẻ mới đời, sẽ một đứa " xanh" đạo hạnh nông cạn thế tính kế.

 

Nhờ sự hun đúc của từng bộ phim truyền hình cẩu huyết hiện đại, Lâm Vân Khê liếc mắt một cái nhận hai bà cháu đang mặt đều hạng .

 

Ngược cô gái đang đất, Lâm Vân Khê chút ấn tượng với cô bé ngày nhân viên mới nhập chức, cô gái nhỏ tuy mặc bộ quần áo chắp vá đầy những mảnh vá.

 

từ xuống thu xếp sạch sạch sẽ sẽ, mặt đầy rẫy sự năng động và tự tin, do đó cô cũng ghi nhớ tên của cô bé — Chu Tiểu Thảo.

 

Hai nam nữ trung niên đó chắc là bố của Chu Tiểu Thảo, xem đây là một câu chuyện điển hình về bà chồng ác độc ức h.i.ế.p gia đình đứa con trai sủng ái.

 

Nhân viên Lâm Vân Khê tuyển nhà máy quân nhân thì là vợ quân nhân, tất cả đều là những tam quan cực kỳ chính trực.

 

Nước mắt của Chu Tiểu Điệp vô dụng, ngược còn khiến những nhân viên xung quanh cảm thấy chán ghét, Giám đốc của họ chỉ tùy tiện phụ họa một câu thôi, còn lóc thế .

 

Bản Chu Tiểu Điệp dường như cũng cảm nhận phản ứng khác hẳn với ngày thường, chỉ thể ngượng ngùng lau những giọt nước mắt giả tạo.

 

Loading...