Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:34:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô xoay múc từ trong nồi nửa bát nhỏ thịt gà hầm vàng, để hai nhóc tì lót .
Gà trong nhà đều nuôi để lấy trứng , Hải Sinh và Hải Lam ăn thịt gà là từ tết năm ngoái.
Tiểu Hải Lam ăn một cách ngon lành, Hải Sinh tiên gắp từ bát hai miếng thịt đùi gà cho em gái, lúc mới tự ăn.
"Cứ thoải mái ăn , trong nồi vẫn còn đó." Lâm Vân Khê cảnh tượng ấm áp , dịu dàng .
Hai nhóc tì gật gật đầu, ăn đến mức rảnh để chuyện.
Lúc , từ phòng khách truyền đến từng trận tiếng kìm nén, như là vui mừng, như là kích động, như là đau buồn.
Sau khi thấy tiếng của cha, Hải Sinh và Hải Lam lượt dậy, lo lắng qua đó.
Lâm Vân Khê xổm xuống, nhẹ nhàng an ủi: "Đừng lo lắng, cha cháu chỉ là quá vui mừng thôi, một lát nữa là thôi, hãy tin dì Lâm."
Dưới sự dỗ dành của cô, hai nhóc tì lúc mới yên tâm một chút, nhưng ánh mắt vẫn luôn liếc về phía phòng khách.
Tiếng kéo dài một lúc mới ngừng , tiếp đó là tiếng chuyện râm ran.
Lâm Vân Khê gia đình tan vỡ nhiều năm , cuối cùng trọn vẹn ngày hôm nay.
Không lâu , Cố Tranh cũng tan về nhà, cổ cõng Ngôn Ngôn, hai cha con vui vẻ đẩy cửa bước .
"Mẹ ơi, con và cha về đây." Ngôn Ngôn lớn tiếng gọi.
Nghe thấy tiếng, Lâm Vân Khê lau tay bước , bế Ngôn Ngôn từ vai Cố Tranh xuống.
"Bảo bối của chúng về , hôm nay nhà khách đó, còn hai bạn nhỏ nữa."
"Chính là con của cô Tần thường xuyên gửi hải sản cho nhà đó, con quen một chút ."
"Có ạ."
Ngôn Ngôn từ lâu quen với trai và em gái nhà cô Tần.
Nghe lời xong, bé trực tiếp về phía hai em Hải Sinh và Hải Lam, học theo dáng vẻ của lớn đưa tay , tự giới thiệu.
"Chào bạn, tên là Cố Gia Ngôn, tên mật là Ngôn Ngôn, năm nay ba tuổi ."
Hải Sinh tính tình cũng phóng khoáng, cũng học theo dáng vẻ của Ngôn Ngôn, đưa bàn tay một cách dáng, hai bàn tay nhỏ nắm lấy .
"Ngôn Ngôn chào bạn, tên là Hải Sinh, năm nay sáu tuổi , đây là em gái , năm nay ba tuổi."
Ba đứa trẻ khi giới thiệu lẫn , sự chiêu đãi của chủ nhà nhỏ Ngôn Ngôn, nhanh chơi đùa vui vẻ trong sân.
Cố Tranh cởi áo khoác, rửa tay, bếp giúp một tay.
Anh chắn tầm mắt của lũ trẻ, nhanh ch.óng hôn một cái lên mặt vợ.
"Lão Khương bọn họ ở trong phòng khách ?"
Lâm Vân Khê gật gật đầu, về phía phòng khách một cái, đáp: "Ừm, cũng một lúc , đoán chừng cũng sắp chuyện xong ."
Sau khi hâm nóng đồ ăn, bốn trong phòng mới lượt bước ngoài.
Mấy họ đều đỏ hoe mắt, mặt vẫn còn những vệt nước mắt khô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-142.html.]
Lâm Vân Khê kịp thời bưng nước ấm đến, để mấy rửa mặt, chuẩn ăn cơm.
"Con , cảm ơn con." Khương Khang Bình giọng khàn khàn, chân thành .
Trong cuộc trò chuyện , ông và vợ mới hóa Vân Khê cũng giúp đỡ gia đình con trai nhiều.
Thêu hoa gấm thì dễ, đưa than trong ngày tuyết mới khó.
Ông thật sự dám tưởng tượng nếu con trai gặp Vân Khê, cũng nhận họ.
Sau khi cha nuôi bỏ rơi, lừa gần hết tiền lương, nhà máy cố tình sa thải, buộc đến một làng chài nhỏ, cuộc sống sẽ khổ cực đến mức nào.
Còn hai đứa cháu nội đáng yêu của ông nữa, từ khi sinh đến giờ, ngay cả ăn một miếng thịt cũng là một điều xa xỉ.
Tất cả những điều đều là do nhà đó gây , Khương Khang Bình hận thể bây giờ xông qua đó lột da trút xương bọn họ.
Mà Vân Khê là ân nhân lớn của cả gia đình họ, Khương Khang Bình cảm thấy lúc lời cảm ơn gì cũng đều là sáo rỗng.
Mặc dù lưng nhà máy d.ư.ợ.c phẩm của Vân Khê nhiều nhân vật lớn bảo kê, Quân khu 1 tỉnh Z, lão tướng quân khai quốc, thậm chí ngay cả vị lãnh đạo lớn ở tít tận thành phố Kinh cũng gọi điện đến hỏi thăm.
thêm một cũng thừa, may mắn là ông hiện giờ ở tỉnh Z vẫn chút tiếng .
Huống chi nhà máy d.ư.ợ.c phẩm mà Vân Khê mở là việc vì nước vì dân, ông bảo vệ một cách vui vẻ, bảo vệ một cách an tâm.
Trên bàn ăn, Hải Yến và Tần Hiểu Linh dạy hai đứa trẻ gọi ông bà nội.
Hải Lam ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, chút do dự gọi một tiếng giòn giã: "Ông nội, bà nội ạ."
"Ôi, cháu gái ngoan."
Khương Khang Bình và Lương Ngôn Hoa đến mức hoa nở đầy mặt, tiếp đó mong đợi cháu trai nhỏ.
"Cháu thích ông nội bà nội, thể gọi là ông nội Khương và bà nội Khương ạ?" Hải Sinh đột nhiên lí nhí .
Quãng thời gian khổ cực khi còn sống cùng ông bà nội đây để bóng đen trong tâm hồn non nớt của bé.
"Ông nội bà nội thích cháu và em gái, đây khi cha lên thành phố việc, bà nội sẽ ở nhà hầm thịt, bảo bác cả và bác hai cả nhà qua ăn."
"Lần nào cũng bắt cháu và Hải Lam ngoài cửa trông cho họ, em gái đói đến mức thét lên, cháu xin cho em một miếng thịt nhỏ thôi."
Chương 134 Ở
"Kết quả là bà nội ném cho cháu một cái xương gặm , bảo cháu và em gái là đồ con hoang, xứng ăn thịt, bà còn đe dọa cháu kể chuyện cho cha , nếu sẽ đem em gái cho khác."
"Cháu là đồ con hoang, cháu cha , ông nội Khương và bà nội Khương đối với cháu và em gái, ông nội bà nội."
Tiểu Hải Sinh dùng giọng trẻ con bình thản nhất kể những lời đau lòng nhất, Hải Yến và Tần Hiểu Linh hôm nay mới những chuyện .
Hai tức giận đến mức nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đây họ nộp phần lớn tiền lương mỗi tháng, chính là để hai đứa trẻ nhận sự đối xử công bằng.
kết quả thì , đừng là đối xử công bằng, đây rõ ràng là ngược đãi, hèn chi nào về nhà, hai đứa trẻ đều gầy gò ốm yếu.
Vợ chồng họ đây cũng từng nghi ngờ hai đứa trẻ sống ở nhà, đón chúng về bên cạnh.
Kết quả là nhà đó bản tính khó dời, cũng giống như lúc lừa Khương Khang Bình, lấy một tờ giấy chẩn đoán từ bệnh viện về.