Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 166
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:35:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phần còn là các kiểu sân vườn khác , phong cách kiến trúc đồng nhất, đặt tên dựa vị trí địa lý và sự khác biệt trong trang trí, cực kỳ xa hoa.
Điều đáng kinh ngạc nhất là khu vườn lớn của vương phủ, chiếm diện tích hơn hai vạn mét vuông, đủ loại đình đài lầu các, ao hồ thủy tạ, hòn non bộ cầu đá, hoa cỏ cây cối, v.v., tạo nên một cảnh quan vô tiền khoáng hậu.
Tưởng tượng trong vườn trúc xanh thành rừng, tĩnh mịch an nhiên, giống như ẩn cư nơi sơn thủy bên ngoài sự ồn ào náo nhiệt, khiến thấy thư thái tâm hồn.
Điểm trừ duy nhất là do thời gian dài chăm sóc, đường lát đá, hoa cỏ cây cối, nhà cửa đình đài, ao hồ đều hoang phế.
Nếu dọn ở thì cần tu sửa một phen quy mô lớn.
"Mẹ ơi, đây là nhà của chúng ?" Ngôn Ngôn thích căn nhà mang phong cách cổ xưa vô cùng rộng rãi như thế , ở nhà thể cùng các bạn đá bóng, chơi trốn tìm.
Hai ngày nay, bé cũng thấy một thông tin từ lời của lớn.
Lâm Vân Khê sờ lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của con trai, dịu dàng đáp: " , con thích ?"
Ngôn Ngôn gật đầu thật mạnh: "Con thích nhà lớn như thế , đến lúc đó ông bà nội, ông bà ngoại, ông Chu bà Chu và T.ử Ngang, Đại Tráng Tiểu Tráng đều thể đến ở cùng chúng ."
"Được chứ, con là chủ nhân nhỏ của gia đình, đến lúc đó nhiệm vụ mời giao cho con nhé."
"Rõ, đảm bảo thành nhiệm vụ." Cậu bé Cố Gia Ngôn nhận nhiệm vụ, nghiêm túc và chỉnh tề chào theo kiểu quân đội.
Đi xem nhà cả buổi sáng, Lâm Vân Khê thực sự chút mệt, đường về cô mua luôn hai con vịt thủ đô cùng với nước sốt, bánh tráng cuốn, hành lá thái sợi kèm.
Vì vịt cuốn bánh tráng dễ gây nghẹn, Lâm Vân Khê đến căn bếp nhỏ thêm món canh mộc nhĩ rau xanh thịt viên tôm nõn.
Tại phòng nhà khách, hai cụ Trương dạo về .
"Bác Trương, trưa nay chúng ăn vịt Bắc Kinh và canh thịt viên ạ." Lâm Vân Khê gõ cửa bước , đặt thức ăn lên bàn.
Trương Thanh Tuyền : "Tốt quá, xem hôm nay ăn ngon ."
Trên bàn ăn xảy một sự cố nhỏ, bà cụ Trương nhất quyết chịu ăn vịt , cứ húp canh thịt viên tì tì.
Mỗi bữa ăn Lâm Vân Khê đều thêm nước linh tuyền, chỉ giúp cải thiện cơ thể mà còn giảm bớt đau đớn bệnh tật.
Bà cụ bây giờ đầu óc tuy lú lẫn, nhưng cũng món nào ngon, món nào ăn xong cơ thể thấy thoải mái.
Trương Thanh Tuyền giúp cuốn vịt , đưa tới tận miệng bà cũng chịu mở lời.
Thấy , Ngôn Ngôn như một lớn nhỏ dỗ dành: "Bà ơi, bà ngoan , thích ăn thì ăn một chút thôi cũng ạ."
"Mẹ cháu hôm nay bộ mệt lắm , đợi đến tối sẽ đại tiệc cho chúng ăn."
Bà cụ khi chịu đả kích, tâm trí giống như đứa trẻ ba bốn tuổi, cần luôn để mắt trông nom, dỗ dành.
Nghe thấy " bạn " Ngôn Ngôn , bà nghiêng đầu suy nghĩ một chút, gật đầu thương lượng.
"Bà chỉ ăn hai cái thôi nhé, bà thích uống canh."
"Được ạ." Ngôn Ngôn đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-166.html.]
Lâm Vân Khê sự tương tác giữa một già một trẻ , giáo sư Trương cả hai cùng mỉm .
Cô cầm lấy bát canh uống cạn của bà cụ, múc đầy một bát thịt viên và tôm nõn, như buổi chiều mới đói.
Lâm Vân Khê ăn phân tích cách vịt trong đầu, cô dự định khi về nhà sẽ phục dựng , hương vị chắc chắn sẽ còn ngon hơn.
Sau bữa ăn, Lâm Vân Khê dọn dẹp bát đũa, lúc định rời thì Trương Thanh Tuyền gọi .
Chỉ thấy ông rút từ trong chiếc túi nhỏ đặt gối hai thỏi vàng, nhét tay Lâm Vân Khê.
Chương 161 Cơn thịnh nộ bất lực
"Vân Khê, hai ngày nay và đều phiền cháu , đây là vàng bác giấu khi lục soát nhà, sáng nay bác đặc biệt tìm đấy."
"Cháu cứ giữ lấy, đợi quản lý còn nghiêm ngặt nữa, thể mang đổi tiền."
"Bác Trương, chuyện ạ, cháu mời bác về giúp cháu mà, thể nhận tiền của bác ?"
Lâm Vân Khê khước từ nhét vàng tay Trương Thanh Tuyền, gì cô cũng thể nhận, chút đồ quý giá lẽ là tích góp cả đời của vợ chồng bác Trương .
Thấy thái độ của cô kiên quyết như , Trương Thanh Tuyền chỉ còn cách đổi sang một cách khác.
"Vân Khê, thế , cháu cứ giúp bác giữ đồ , để chỗ cháu, nếu bác chỗ nào thiếu tiền bác sẽ hỏi cháu lấy ."
Vì bác Trương đến mức đó, Lâm Vân Khê đành nhận lấy, thầm nghĩ đợi cục diện định sẽ trả cho hai ông bà.
trong lòng cô đây là lời thoái thác của bác Trương, nếu đến lúc đó hai vẫn chịu nhận, Lâm Vân Khê sẽ cân nhắc đổi vàng thành tiền mặt, giúp hai ông bà sắm sửa thêm bất động sản.
Những ngày đó, Lâm Vân Khê bắt đầu bận rộn với công việc chính sự.
Cũng may lão tướng quân Tống cho cô mượn chiếc xe và tài xế do đơn vị phân phối, nhờ đó tiết kiệm nhiều thời gian đường .
Lại nhờ danh tiếng của lão tướng quân, nhiều bước trong quy trình đơn giản hóa.
Còn Ngôn Ngôn ban ngày thì ở chỗ lão Tống học chơi cờ vây hoặc tham quan một di tích thắng cảnh, buổi tối Lâm Vân Khê đón về, nhóc chơi đến mức quên cả lối về.
Có đôi khi, lúc cô đón , nhóc còn lưu luyến rời.
Hành trình đó quả nhiên đúng như lời Trương Thanh Tuyền , vô cùng thuận lợi.
Một mặt là vì Trương Thanh Tuyền là nhân vật tầm cỡ trong ngành, ông bảo chứng, Lâm Vân Khê đỡ tốn bao nhiêu lời lẽ.
Mặt khác, là vì cô đưa mức lương cao, phúc lợi cùng nội dung nghiên cứu và thời gian việc độ tự do cao.
Thời đại , đối với tầng lớp trí thức mấy thiện, những Lâm Vân Khê chọn đó ai là cuộc sống như ý cả.
Thậm chí mấy giống bác Trương , quy thành phái hữu, đưa về chuồng bò ở các vùng nông thôn lân cận.
Hàng ngày việc với cường độ cao, ngay cả một bữa cơm cám rau cũng ăn no, và sự xuất hiện của Lâm Vân Khê mang hy vọng sống cho họ.
Những vị giáo sư già thể nắm lấy sợi rơm cứu mạng duy nhất để thoát khỏi bể khổ chứ.