Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:20:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Vân Khê tới sân nhà , chậm bước chân , vểnh tai lắng động tĩnh trong sân, chỉ sợ thấy tiếng của Ngôn Ngôn.

 

"Mẹ về đây." Lâm Vân Khê đẩy cổng lớn .

 

Trong sân một bóng , cô phòng ngủ và phòng sương tìm một vòng cũng thấy bóng dáng chồng và con trai .

 

Ước chừng là sang bên nhà cũ chơi , Lâm Vân Khê lấy thịt, trái cây và mạch nha trong gùi .

 

Cô chọn sáu quả táo và ba cân thịt ba chỉ cho một chiếc giỏ nhỏ, dùng một miếng vải che , khoác lên tay về phía nhà cũ.

 

Lúc , bé Ngôn Ngôn đang nhớ nhung đang trong sân nhà cũ xem bà nội nhặt rau.

 

Có điều, ánh mắt nhỏ bé của nhóc thỉnh thoảng liếc về phía cửa, lộ rõ vẻ đang mong đợi điều gì đó.

 

"Bà nội, về." Chằm chằm một hồi lâu, Ngôn Ngôn buồn bã .

 

Mẹ Cố mỉm đứa cháu nội, lên tiếng an ủi:

 

"Sắp sắp , đợi bà nội nhặt xong đống rau cháu đến đón cháu thôi."

 

Ngôn Ngôn xong, đôi mắt to tròn giống hệt ngay lập tức sáng bừng lên.

 

Cậu nhóc vụng về xắn ống tay áo của lên, bắt đầu giúp bà nội nhặt rau, thầm nghĩ như thể đến đón nhanh hơn một chút.

 

Một lát , ở cửa vang lên một giọng quen thuộc.

 

"Ngôn Ngôn, đến đón con đây."

 

Lâm Vân Khê đẩy cổng lớn nhà cũ , liếc mắt cái thấy con trai đang ngoan ngoãn chiếc ghế đẩu nhỏ giúp bà nội việc.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc dính mấy vệt bùn, trông như một con mèo nhỏ .

 

Sau khi thấy giọng dịu dàng của , Ngôn Ngôn đột ngột đầu về phía cổng lớn.

 

Chỉ trong nháy mắt, nhóc giống như một quả pháo nhỏ lao thẳng lòng , vành mắt đỏ hoe.

 

Cái dáng vẻ đáng thương đáng yêu khiến lòng Lâm Vân Khê mềm nhũn , cô đặt giỏ xuống.

 

Bế bổng con trai ngoan lòng an ủi: "Được , đồ mít ướt, đến đón con đây."

 

"Hôm nay mua thịt thịt mà bảo bối thích ăn nhất đấy, lát nữa về nhà cho bảo bối ngoan của chúng ăn nhé?"

 

Nghe lời an ủi dịu dàng như gió thoảng của , cảm xúc của Cố Gia Ngôn dần dần dịu .

 

Nghĩ đến món thịt thịt ngon lành, nhóc khẽ gật đầu: "Dạ."

 

Mẹ Cố ở bên cạnh hai con âu yếm , nể tình chút nào mà bóc phốt đứa cháu nội.

 

"Ngôn Ngôn mong con lâu lắm đấy, sắp biến thành hòn đá vọng mẫu ."

 

Ngôn Ngôn hòn đá vọng phu, cũng hòn đá vọng mẫu, nhóc chỉ bà nội đang trêu .

 

Ngay lập tức chút hổ, nhóc ôm c.h.ặ.t lấy cổ , vùi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lòng .

 

Lâm Vân Khê buồn cảnh , lên tiếng an ủi:

 

"Không cần ngại, sáng nay cũng nhớ bảo bối mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-23.html.]

 

"Cho nên khi xong việc là vội vàng về ngay, bảo bối của chúng cũng nhớ , đúng ?"

 

" ạ, bảo bối nhớ , nhớ cả buổi sáng luôn." Cố Gia Ngôn tuy đỏ mặt nhưng vẫn to rõ ràng.

 

Sau khi dỗ dành Ngôn Ngôn xong, Lâm Vân Khê lấy thịt ba chỉ, táo và mạch nha trong giỏ .

 

"Mẹ, những thứ là con hiếu thảo với và cha, cất ."

 

Chương 21 Hiếu kính

 

Trái cây và thịt bày đầy một bàn, Cố bây giờ thấy nhiều đồ như sẽ còn kháng cự như nữa.

 

Lý do đây bà kháng cự là vì con dâu tiêu xài hoang phí, nhưng khi ông nhà khai thông, Cố dần nghĩ thoáng .

 

Mấy bà bạn già của bà suốt ngày giúp đỡ gia đình con trai con dâu, cuối cùng chẳng nhận chút hiếu kính nào, còn coi đó là lẽ đương nhiên.

 

Mà Vân Khê nhà bà thì lúc nào cũng nhớ đến hai ông bà già , bình thường món gì ngon là nghĩ đến việc múc một ít mang sang cho họ.

 

Bà mà cứ lải nhải từ chối mãi thì đúng là thật, sợ là sẽ Vân Khê đau lòng, dù đây cũng là điều mà bao nhiêu mơ ước .

 

Có một cô con dâu hiếu thảo như , Cố bây giờ thể ngẩng cao đầu nhất trong đám bạn già, là đối tượng khiến ghen tị.

 

Bình thường trái cây và thịt thì bà đều thể nhận, chỉ là hôm nay còn mang cho họ một hộp mạch nha thế .

 

Thực giấu gì, Cố sống bao nhiêu năm nay mà từng uống mạch nha bao giờ.

 

Thứ đắt, một hộp tới bốn mươi mấy đồng.

 

Như những ruộng kiếm điểm công ở nông thôn như họ, một năm trời chẳng kiếm mấy đồng tiền.

 

Sức lao động bình thường mỗi tháng cũng chỉ kiếm nhiều nhất là 6 đồng, mà tiền đó còn nuôi cả một gia đình ăn uống chi tiêu.

 

Nếu trong nhà đông con cái thì tiền kiếm một tháng lẽ còn đủ chi dùng, vì hiếm gia đình nào uống nổi mạch nha.

 

Cũng trường hợp ngoại lệ, một gia đình c.ắ.n răng mua mạch nha là để cho những đứa trẻ cai sữa trong nhà uống.

 

Hai ông bà già họ ngần tuổi , uống thứ tinh quý chẳng là lãng phí .

 

"Vân Khê, chỗ thịt và trái cây nhận, còn hộp mạch nha con mang về cho Ngôn Ngôn uống ."

 

"Mẹ với cha con ngần tuổi , uống cũng phí, để cho Ngôn Ngôn nhà uống, còn để lớn nữa chứ."

 

Lâm Vân Khê sớm sẽ tình huống như , thế hệ đều như thế, cả đời âm thầm cống hiến.

 

bận rộn cả đời, món gì ngon, đồ gì vẫn cứ để dành cho con cháu trong nhà.

 

"Mẹ, xem kìa, và cha chính là vì lớn tuổi nên mới càng chú ý bồi bổ sức khỏe."

 

"Ngôn Ngôn cần lo, trong phòng con vẫn còn, hộp cứ giữ lấy, mỗi ngày với cha mỗi uống một ly."

 

Trong kho của Lâm Vân Khê đây tích trữ mấy thùng sữa bột, từ sữa bột cho trẻ nhỏ đến sữa bột cho lứa tuổi thanh thiếu niên đều .

 

Ngoài , trong gian của cô còn nuôi mấy con bò sữa, nuôi dưỡng bằng nước linh tuyền và cỏ tươi chất lượng cao trong gian, chất lượng sữa .

 

Có điều sữa bò thể trực tiếp cơ thể hấp thụ, cho nên Lâm Vân Khê đều cho một ít khi đồ ăn vặt để tăng thêm hương vị và mùi vị.

 

 

Loading...