Nếu ông thể bù tiền khi phòng kế toán kiểm tra và phát hiện vấn đề thì sự việc còn chuyển biến, nhưng Lưu Hành e rằng trong thời gian ngắn thể gom đủ nhiều tiền như , thì chờ đợi ông sẽ là cảnh tù tội.
Lúc , Lưu Hành thậm chí thèm giả vờ nữa, trực tiếp trừng mắt Lâm Vân Khê, miệng thốt những lời đe dọa.
"Được, nhớ kỹ cô , cô sẽ gặp báo ứng thôi."
Lâm Vân Khê đáp ông bằng một nụ , nhẹ giọng : " báo ứng xem ý trời, nhưng báo ứng của ông sắp đến đấy."
Chỉ là con châu chấu cuối thu thôi, nhảy nhót bao lâu nữa .
Tuy nhiên để bảo hiểm, Lâm Vân Khê gọi giao diện thương thành hệ thống , mua một đạo phù "Khuyên bạn thiện lương" bên trong, lá phù hóa thành một luồng ánh sáng xanh chui thẳng cơ thể Lưu Hành.
Tác dụng của đạo phù đúng như tên gọi của nó - khuyên bạn thiện lương, nếu Lưu Hành thực hiện hành vi hại khác, linh phù sẽ phát huy tác dụng, khiến ông nếm trải nỗi đau như hàng chục vạn con kiến c.ắ.n trong xương, và mỗi đau hơn .
Đợi Lâm Vân Khê xử lý xong chuyện tới, Chu Huệ Huệ lập tức lao đến bên cạnh cô, mắt lấp lánh .
"Chị dâu, lúc nãy chị ngầu quá mất, em thực sự cầm máy ảnh ghi , mang về cho xem phong thái của chị."
Trương Mộc Tình cũng đầy vẻ sùng bái: "Huệ Huệ đúng đấy, lúc nãy chủ trì cuộc họp mặt bao nhiêu nhân viên, chân em đều mềm nhũn , xem em còn rèn luyện nhiều hơn."
Lâm Vân Khê mỉm xoa đầu hai cô nhóc, : "Được , đừng nịnh nọt nữa, biểu hiện hôm nay của hai đứa cũng ."
Tiếp đó cô cúi đầu đồng hồ tay, phát hiện sắp ba giờ chiều .
"Trưa nay chúng còn kịp ăn cơm, giờ tiệm cơm quốc doanh còn phục vụ , các em đói ?"
"Đói ạ!" Hai đồng thanh .
Bữa sáng ăn sữa đậu nành và quẩy tiêu hóa hết từ lâu, bây giờ đói đến mức bụng dán lưng .
Tiếng kêu đói của Chu Huệ Huệ và Trương Mộc Tình mấy bà cụ đang định rời xưởng thấy, chuyện hề nhỏ.
Các vị lãnh đạo vì xử lý chuyện của xưởng và nhân viên mà bận rộn đến giờ vẫn ăn cơm.
Triệu Thúy Phấn vốn việc ở nhà bếp của xưởng, tay nghề nấu nướng cũng tạm , cùng mấy bà cụ khác đến họp cho con trai hoặc con dâu.
Nghe , Triệu Thúy Phấn nhiệt tình tiến lên, với Lâm Vân Khê:
"Các vị lãnh đạo, giờ tiệm cơm quốc doanh đều đóng cửa , nếu chê thì thể qua nhà ăn một bữa."
Có lẽ sợ Lâm Vân Khê và chê bai, bà bổ sung thêm.
" đây nấu cơm ở bếp ăn công xã, bây giờ việc ở nhà bếp của xưởng chúng , nấu cơm cả nửa đời , tay nghề của cũng tàm tạm."
Lâm Vân Khê đương nhiên là chê, chỉ sợ phiền các bà cụ thôi.
Hiện tại họ quả thực chỗ ăn cơm, nếu về tự nấu còn mua thức ăn, thực sự phiền phức.
"Chúng cháu thể chê cơm bác nấu ạ, chỉ là sợ phiền bác thôi."
Xem kìa, đây mới là học thức, một câu bác hai câu bác, mà Triệu Thúy Phấn thấy mát lòng mát , vô cùng dễ chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-237.html.]
Hơn nữa nhà thể tiếp đãi mấy vị lãnh đạo, đó mới thực sự là vinh dự và hỷ sự to lớn, thể đem khoe với mấy bà chị em lâu lắm.
"Không phiền phiền, dù rảnh rỗi ở nhà cũng chẳng việc gì ."
Trong lúc chuyện, mấy bà cụ dẫn Lâm Vân Khê và đến cửa một tiểu viện trong ngõ nhỏ.
Đây còn là một căn nhà nhị tiến, bác Triệu căn nhà là do bà và chồng tích góp mua khi còn trẻ.
chồng vì lao lực nhiều năm nên qua đời sớm.
Hiện tại căn nhà là nơi ở của bác và hai con trai, hai con dâu cùng một cô con gái nhỏ.
Vừa bước cửa, Triệu Thúy Phấn gọi con dâu cả, thu xếp định g.i.ế.c gà mua thịt.
"Bác ơi, chúng cháu ăn chút cơm rau đạm bạc là , cần g.i.ế.c gà ạ, con gà mái còn để để đẻ trứng nữa." Lâm Vân Khê vội vàng khuyên ngăn.
"Thế , con gà các vị lãnh đạo ăn là phúc của nó đấy, thể đến nhà ăn cơm, chúng nhất định tiếp đãi thật ." Triệu Thúy Phấn nhiệt tình .
Tay thì ngừng nghỉ lấy m.á.u gà, đổ nước sôi sùng sục bắt đầu vặt lông.
Chương 238 Chẩn trị vô sinh hiếm muộn
Nhìn thấy gà g.i.ế.c , Lâm Vân Khê cũng tiện khuyên thêm gì nữa.
Chẳng bao lâu , con dâu bác là Tôn Diễm Hồng cũng mua hai cân thịt về, chồng nàng dâu hai bận rộn trong bếp tưng bừng.
Nồi đất đun bằng củi khô, lửa lớn, mất bao lâu thức ăn lên mâm.
Có gà nấu nấm, thịt sợi xào tương và trứng xào ớt, món chính là cơm trắng, mấy món ăn trông bắt mắt.
Thấy bác Triệu và con dâu cả chỉ một bên, tươi rạng rỡ, khách sáo chào mời họ ăn cơm.
Lâm Vân Khê kéo cả hai xuống: "Bác , chị , cùng ăn , gì chuyện đến nhà ăn cơm mà để chủ nhà thế ."
Triệu Thúy Phấn từ chối , liền bảo con dâu cả bếp xới hai bát cơm , cùng ăn với ba vị lãnh đạo.
Ba món bác Triệu nấu thực sự hương vị tệ, tuy ngon bằng tay nghề của Lâm Vân Khê nhưng ăn cũng dư vị riêng biệt.
Huống hồ ba thực sự đói lả cả ngày , bất kể ăn gì thì độ ngon cũng tăng lên gấp bội.
Thấy họ ăn ngon lành như , Triệu Thúy Phấn tít cả mắt, cứ liên tục đẩy các món thịt mặt họ.
Dưới sự tiếp đãi nhiệt tình của hai chồng nàng dâu, Lâm Vân Khê, Chu Huệ Huệ và Trương Mộc Tình ăn no căng bụng, bác kéo ở sân trò chuyện phiếm.
Khi nhắc đến đứa cháu trong nhà, Lâm Vân Khê đột nhiên Tôn Diễm Hồng hỏi: "Chị , chị vẫn con cái ?"
Đông y coi trọng vọng văn vấn thiết, từ lúc cửa cô quan sát thấy chị Tôn hình thể béo phì, sắc mặt trắng bệch, rõ ràng ngủ trưa nhưng vẫn biểu hiện mệt mỏi rã rời.
Đầu tiên cân nhắc là chứng đàm thấp, hơn nữa triệu chứng khá nghiêm trọng, khả năng lớn sẽ dẫn đến vô sinh, chỉ như thì thể xác nhận .