Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 251
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:43:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy tháng , cô còn ôm chí lớn đ.á.n.h bại Lâm Vân Khê, trở thành khiến tất cả ngưỡng mộ.
Giờ đây, cô chẳng còn chút ý chí chiến đấu những suy nghĩ hão huyền nào nữa, chỉ hy vọng lát nữa chồng về thể mắng ít vài câu.
Nàng công chúa nhỏ nhà họ Khổng từng trời sợ đất sợ, nay rơi rụng giữa đám đông chúng sinh, thế đó là một phụ nữ tầm thường, bình phàm.
Cảnh ngộ của Khổng Mạn Chu thực sự khiến thể đồng tình cho nổi, suy cho cùng đều là do cô tự chuốc lấy.
Còn cha và trai cô vốn dĩ bao giờ là những chính trực, dù chuyện của Khổng Mạn Chu thì kết cục của họ cũng chẳng hơn hiện tại là bao.
Cùng lúc đó, tại một căn nhà khác ở thủ đô.
Một đàn ông trông chừng ba mươi tuổi dẫn theo ba đứa em quỳ bên giường một bà lão, mặt lộ biểu cảm như trút gánh nặng.
"Mẹ, nhà đó đổ đài , c.o.n c.uối cùng cũng báo thù cho nhà !" Nói xong, Vương Lệnh Huy lệ rơi đầy mặt.
Vương Xảo Cầm đang bệnh giường gian nan chống tay dậy, nắm lấy tay con trai cả.
"Con trai, những năm qua con vất vả , bọn họ nhận sự trừng phạt đáng đời, hy vọng con thể sống vì chính , sống thật vui vẻ hạnh phúc."
Vương Xảo Cầm rõ những năm qua con trai cả sống khổ cực, bản bà thì quanh năm giường bệnh.
Con trai cả kiếm tiền t.h.u.ố.c thang cho bà, kiếm tiền học phí cho các em, còn đối phó với sự chèn ép của nhà họ Khổng.
Quyền thế phụ, những năm gánh vác trách nhiệm của cha, ngoài sáng trong tối đều quan sát nhất cử nhất động của nhà họ Khổng, tìm kiếm cơ hội để lật đổ họ.
Bằng , với tính tình hẹp hòi của phụ nữ hiện đang chủ nhà họ Khổng...
Thì bốn đứa con của bà, cùng với cháu chắt , sẽ vĩnh viễn ngày ngóc đầu lên .
Vương Xảo Cầm con trai cứ sống mãi trong hận thù, càng lo lắng nhà họ Khổng sẽ ngày tro tàn cháy , lúc đó con trai cả chắc chắn sẽ liên lụy.
Sau khi suy nghĩ của , Vương Lệnh Huy vội vàng an ủi.
"Mẹ, đừng lo lắng, nhà họ Khổng đổ đài chỉ con, chuyện đằng còn mấy luồng thế lực cùng thúc đẩy."
"Nếu thì chỉ dựa sức lực của một con thì căn bản đủ, cho nên cần lo lắng ngày bọn họ tác oai tác quái."
"Thù nhà báo , từ nay về mấy em con sẽ yên tâm việc, cũng dưỡng thể, hãy hưởng phúc thật ."
Vương Lệnh Huy sớm ngóng rõ ràng, bốn nhà họ Khổng thì tù, thì mất tích, căn bản thể lật bất kỳ con sóng nào nữa.
"Được, , ." Vương Xảo Cầm mỉm .
Từng năm, bà sớm buông bỏ chuyện cũ, tâm nguyện duy nhất chính là mong các con bình bình an an, vui vui vẻ vẻ.
Còn ông cụ Khổng đang nhốt trong ngục, khi vùng vẫy vô ích, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật là sụp đổ.
Đứa con gái út mà ông cưng chiều từ nhỏ, khi tin ông còn khả năng ngoài, thì từng đến thăm lấy một .
Cũng giống như nhà của những phạm nhân khác, gửi chút đồ dùng hằng ngày lo lót quan hệ để ông trong ngục dễ thở hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-251.html.]
Ông cụ Khổng cảm thấy giống như một món đồ hết giá trị sử dụng, thể tùy ý vứt bỏ.
Những ngày , những chuyện cũ cứ liên tục hiện về trong tâm trí ông.
Nếu ngày đó ông rẫy vợ bỏ con, khi ông đường sai trái, vợ cũ nhất định sẽ khuyên ngăn, liệu kết cục cuối cùng hơn một chút ?
đời gì nhiều "nếu như" đến thế, những việc thì bản gánh chịu, hối hận cũng vô ích.
Chương 254 Xuất phát tỉnh thành
Sáng sớm, sân nhỏ nhà họ Cố vô cùng náo nhiệt.
Từ Cố và Lâm cho đến sáu đứa nhỏ trong nhà đều ăn mặc chỉnh tề, líu lo phấn khởi ăn bữa sáng.
Nguyên nhân là ngày hôm , Sở Thương mại tỉnh gửi thông báo, yêu cầu Lâm Vân Khê đại diện cho Dược phẩm Hoa Khê tỉnh một chuyến để tham dự hội nghị thương mại sắp tới.
Vì Cố, Lâm và mấy đứa trẻ từ khi tới đây luôn ở trong khu tập thể và nhà máy d.ư.ợ.c, chơi đó t.ử tế.
Nên Lâm Vân Khê định nhân cơ hội đưa cả nhà tỉnh thành một chuyến cho .
Đi tham quan vườn bách thú, các cửa hàng bách hóa lớn của thành phố, thưởng thức đặc sản địa phương và chụp thật nhiều ảnh.
Vì mục tiêu , Lâm Vân Khê đặc biệt chọn trong cửa hàng hệ thống một chiếc máy ảnh cơ ngoại hình mấy nổi bật nhưng tính năng và độ phân giải cực cao.
Lúc chơi cô thể chụp thêm nhiều ảnh cho Cố, Lâm và lũ trẻ, khi rửa ảnh thể đặt trong nhà hoặc kẹp album.
Ý nghĩa của việc chụp ảnh chính là khoảnh khắc nhấn nút chụp, thể biến giây phút trở thành vĩnh cửu.
Đợi mười năm, hai mươi năm giở xem , cả gia đình thể quây quần bên hồi tưởng về những thời gian vui vẻ khi đó.
Cố Tranh cũng tán thành đề xuất của vợ, vì thế còn đặc biệt xin nghỉ phép vài ngày ở đơn vị.
Hai vợ chồng mỗi lái một chiếc xe, chở theo cả gia đình hướng về phía tỉnh thành mà .
Sau ba giờ xe, cuối cùng cả nhà tới tỉnh thành bữa trưa, đến nhà khách mà Sở Thương mại đặt .
Ngoài một căn phòng mà Sở Thương mại đặt cho Lâm Vân Khê, Cố Tranh tới quầy lễ tân đặt thêm ba phòng đôi nữa.
Mẹ Cố dẫn Đại Ni, Nhị Ni ở một phòng, Lâm dẫn Lâm Tiếu Tiếu ở một phòng, dẫn hai đứa cháu Cố Gia Hào và Lâm Hạo ở một phòng, còn Lâm Vân Khê thì ở cùng với Ngôn Ngôn.
Trên đường về phòng, vẻ mặt Cố Tranh đầy vẻ bất lực và vui.
Anh ở cùng phòng với hai thằng nhóc thối tha , chỉ ôm lấy vợ thơm tho mềm mại của thôi.
Nhìn thấy vẻ mặt của chồng, Lâm Vân Khê kìm khẽ thành tiếng, cứ như một đứa trẻ thế .
Nhân lúc đều lên lầu, cô quan sát xung quanh một chút, xác định ai mới kiễng chân để một nụ hôn thơm phức má .
"Ngoan nào, cũng chỉ hai đêm thôi mà, nhanh qua lắm."
Cố Tranh vui bĩu môi, chút lấn tới : "Vậy khi về, em bù đắp thật cho đấy."