Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 295
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:55:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô Lưu ơi, cô dịu dàng thế chắc chắn nỡ mắng Nguyệt Nguyệt đúng ạ?”
Chương 303 Cả nhà kinh thành đón tết nhé
“Chú Tôn ơi, chú nấu cơm ngon cực luôn, trưa Nguyệt Nguyệt ăn hẳn hai bát!”
“Dì Hiệu trưởng ơi, dì thật là giỏi quá , quản lý trường học thế , con thích học lắm luôn.”
........
Sau một học kỳ, bé Thanh Nguyệt khen ngợi gần hết các giáo viên trong trường, tất cả các thầy cô đều thích cô bé cổ quái tinh ranh .
Cộng thêm Lâm Vân Khê nuôi trẻ, Thanh Nguyệt hiện tại còn là cô bé gầy gò, suy dinh dưỡng như lúc nữa.
Dưới sự chăm sóc tận tình của Lâm Vân Khê, cô bé khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, chớp chớp.
Mái tóc đen nhánh bóng mượt, mỗi ngày đều đổi kiểu tóc trùng lặp, phối với những chiếc váy nhỏ và bộ đồ cùng tông màu.
Lại thêm cái mũi nhỏ nhắn xinh xắn và một khuôn mặt nhỏ nhắn, đừng nhắc tới đáng yêu thế nào.
Đối với chuyện , các giáo viên đôi mắt to tròn long lanh của bé Thanh Nguyệt, thực sự nỡ trách mắng, cũng cách nào khác, mấy tìm gặp Lâm Vân Khê về vấn đề .
Cuối cùng, theo gợi ý của Lâm Vân Khê, bé Thanh Nguyệt đành phân công bạn cùng bàn với Ngôn Ngôn.
Ngôn Ngôn tuy tuổi nhỏ hơn cô bé nhưng trong việc quản lý khác phương pháp, Thanh Nguyệt tuy trong giờ học vẫn lúc nghiêm túc nhưng hơn nhiều.
Đối với việc , các giáo viên cảm ơn Ngôn Ngôn vì quản chú chim sơn ca .
Lâm Vân Khê thực cũng , so với giáo d.ụ.c ứng thí, Thanh Nguyệt hợp với con đường phát triển nghệ thuật hơn.
Vì thế khi thử qua nhiều lớp nghệ thuật, Lâm Vân Khê báo danh cho cô bé lớp piano cũng như lớp múa ba lê, định nuôi dưỡng tế bào nghệ thuật của cô bé từ nhỏ. Sau sẽ con đường thi ngành nghệ thuật.
Qua nửa học kỳ học tập, Phương Thanh Sóc thuận lợi nhảy lớp lên lớp Chín, hơn nữa còn đạt thành tích đầu trường trong kỳ thi cuối kỳ.
Đối với đứa trẻ tự giác khiến yên tâm , Lâm Vân Khê và Cố Tranh hài lòng, dặn dò bé lên đến cấp ba thì đừng nhảy lớp nữa, hãy học tập vững chắc để tạo nền móng .
Phương Thanh Sóc vui vẻ đồng ý, nhảy lớp thực bé chút vất vả, vả chỉ khi nền móng vững chắc thì ngôi nhà mới thể vững hàng trăm năm, việc học cũng như .
Vì thế bé dự định học kỳ sẽ báo danh một lớp năng khiếu bóng đá, giống như thím , đừng tạo áp lực cho , chơi học.
Khi thấy thím đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua quốc, bé kìm nhảy dựng lên, cố gắng nhịn câu "vãi chưởng" sắp thốt khỏi miệng.
Phương Thanh Sóc thực sự tìm từ ngữ nào đặc biệt để khen ngợi, cứ giơ ngón tay cái lên, lặp lặp :
“Thím, thím quá giỏi luôn, đúng là tấm gương của con.”
Nghe những lời khen ngợi chân thành của bọn trẻ, Lâm Vân Khê hớn hở, đôi mắt cong cong, nụ rạng rỡ.
Cố Tranh thực dự cảm vợ sẽ nổi bật trong đợt bình chọn quốc năm nay, khi thực sự thấy tin vui .
Anh vẫn chút kinh ngạc cộng thêm vui mừng: “Vợ là giỏi nhất, chấp nhận phản bác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-295.html.]
“, chấp nhận phản bác.” Mấy đứa trẻ cũng theo.
Lâm Vân Khê chớp chớp mắt, vẻ hạnh phúc vui sướng mặt dường như sắp tràn từ lúm đồng tiền nơi khóe miệng.
Lúc , Cố Tranh cũng tiếp tục công bố một tin vui: “Anh cũng nhận lời mời, đến kinh thành tham gia lễ trao giải, nhưng là bên phía quân khu.”
Lần , nhận vinh dự cao quý nhất của quân đội “Huân chương Bát Nhất”, cùng với danh hiệu vinh dự.
Không ngoài dự đoán, tất cả bọn trẻ đều reo hò.
“Cha ơi, cha cũng giống , cũng gặp đại lãnh đạo ạ?” Sau đó, Ngôn Ngôn nghiêng cái đầu nhỏ hỏi.
“Đương nhiên , cha cũng giỏi mà.” Cố Tranh đầy tự tin .
Tính chất công việc của giống với vợ , đặc biệt là khi đào tạo một lượng lớn đội ngũ lính đặc chủng vô cùng ưu tú, thành n cái nhiệm vụ phức tạp gian khổ.
Thông tin phận của Cố Tranh xếp diện bảo mật cấp một, bao gồm cả công trạng cũng , cho phép truyền ngoài.
Cho nên bọn trẻ chỉ cha/chú là một sĩ quan quân đội lợi hại, thường xuyên nhiệm vụ, nhưng cụ thể bên trong là việc gì.
“Vâng , cha con là cha lợi hại nhất thế giới .” Ngôn Ngôn tự hào đung đưa đôi chân ngắn, hớn hở khen ngợi.
“ thế!” Phương Thanh Sóc và Phương Thanh Nguyệt cũng đầy vẻ sùng bái.
Lâm Vân Khê giơ ngón tay cái thật to cho đàn ông nhà , giọng mang theo ý của cô vang lên.
“Rất giỏi nha, năm nay, cả nhà kinh thành đón tết nhé.”
Trước tòa vương phủ đại viện đó nửa năm sửa chữa và trang trí , theo vị giáo sư chuyên ngành phục chế kiến trúc cổ ở kinh thành mà cô nhờ vả .
Vương phủ về cơ bản khôi phục dáng vẻ thời kỳ hưng thịnh nhất lúc ban đầu, khi gặp, bảo đảm sẽ khiến cô kinh ngạc tột độ.
Đây thực đều là dùng tiền chất lên, chi phí sửa chữa kiến trúc cổ hề thấp, huống chi còn là một dinh thự lớn như .
Chi phí cần thiết khiến bình thường khó thể tưởng tượng nổi, nhưng Lâm Vân Khê chi tiền dứt khoát, đợi mấy năm nữa vật giá tăng vọt, lúc đó phí sửa chữa sẽ còn đắt hơn nữa.
Huống chi Lâm Vân Khê và Cố Tranh dự định đợi mấy năm chuyển đến kinh thành sẽ dọn ở, căn dinh thự chính là tổ trạch của gia đình họ, truyền thừa mãi mãi.
“Ô dê, chúng sắp kinh thành đón năm mới .”
Chương 304 Đón máy bay
Nghe thấy tin , Phương Thanh Nguyệt phấn khích nhảy dựng lên, đây cô bé chỉ về sự phồn hoa của kinh thành qua lời kể của em Ngôn Ngôn.
Bây giờ thể qua đó đón năm mới, thể vui cơ chứ.
Phương Thanh Sóc và Ngôn Ngôn hai em cũng vui, kinh thành dù cũng là thủ đô, là trung tâm kinh tế và chính trị của đất nước, ai mà chẳng qua đó xem một chút, chơi một chút.
Bởi vì hàng tết ở nhà đều chuẩn xong xuôi, lợn bò dê, gà vịt ngan, hải sản và cá sông cùng với đủ loại lạp xưởng và thịt hun khói, vô cùng phong phú.
Trước khi khởi hành, Lâm Vân Khê và Cố Tranh giao chìa khóa nhà cho Cố và Lâm, nhờ họ trông nom nhà cửa giúp, cũng tiện cho việc qua hái rau quả bất cứ lúc nào.