Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 397
Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:15:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Khê mới bảo lắp đặt một chiếc trong ký túc xá của Thanh Sóc để tiện cho học tập .
Ngoài , ở nhà, Lâm Vân Khê cũng lắp đặt một chiếc trong phòng ngủ của Phương Thanh Sóc.
Khác với chiếc ở trường, chiếc ở nhà là cô mua từ trung tâm thương mại hệ thống, ngoại hình giống hệt máy tính kiểu cũ.
hệ thống mạnh mẽ hơn, dùng mượt mà hơn, thể đáp ứng nhu cầu bài vở chuyên ngành máy tính, hề bất kỳ tình trạng giật lag nào như tất cả các loại máy tính kiểu cũ thường gặp.
"Đây là quà khai giảng và chú tặng con, để thuận tiện cho việc học tập."
Phương Thanh Sóc trân trọng sờ chiếc máy tính màu trắng mắt, nước F, vô cùng thèm những chiếc máy tính mà nhân viên trong công ty tập đoàn mỗi một chiếc.
Không ngờ chú thím mang về cho một chiếc, lúc đôi mắt Phương Thanh Sóc như đang tỏa sáng.
"Con cảm ơn chú thím, con thích lắm, đặc biệt đặc biệt thích ạ."
Nghe , Lâm Vân Khê mỉm đáp: "Không gì, con thích là ."
Còn Bạch Quân và những khác , thấy trong mắt đối phương đều đầy vẻ kinh ngạc.
Nói , nhà bạn cùng phòng của họ giàu đến mức nào cơ chứ, ngay cả máy tính cũng kiếm .
Thời điểm , máy tính ở trong nước bất kỳ kênh nào để mua , chỉ thể mua từ nước ngoài, hơn nữa còn quan hệ.
Hơn nữa cho dù là phí vận chuyển chi phí máy tính đều là một khoản chi tiêu cực kỳ lớn, nhưng những thứ đối với nhà dường như chẳng đáng nhắc tới.
Chương 422 Người thím xinh nhất đời
"Dì ơi, dì đúng là hào phóng quá." Bạch Quân chân thành , bốn bạn cùng phòng còn cũng liên tục gật đầu.
Lâm Vân Khê giải thích: "Đây cũng là vì nhu cầu học tập của Thanh Sóc nhà dì, tiêu bao nhiêu tiền cũng xứng đáng."
Tất nhiên, Lâm Vân Khê thể chỉ mua một chiếc máy tính, cô nhân danh Hoa Khê thu mua một lô lớn máy tính từ nước ngoài để dùng cho công việc hằng ngày của doanh nghiệp.
Nhân viên cũ cũng như nhân viên mới gia nhập của Hoa Khê bắt đầu cấp tốc tiếp nhận đào tạo của công ty, quan trọng nhất chính là đào tạo máy tính.
Trong lòng Phương Thanh Sóc vô cùng cảm động, từ khi đến nhà họ Cố, chú và thím luôn hề che giấu sự quan tâm và tham gia khoảnh khắc trưởng thành của .
Họ yêu cầu tương lai giỏi giang thế nào, thể báo đáp gia đình , họ chỉ mong thể bình an khỏe mạnh suốt đời.
Phương Thanh Sóc cũng giống như đại đa con trai, ngoài miệng sẽ những lời cảm ơn cảm động, nhưng những điều nhỏ nhặt đều sẽ ghi nhớ trong lòng cả đời.
Nhìn ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và yêu kính của Thanh Sóc dành cho , Lâm Vân Khê nhẹ nhàng vỗ vai , với đám Bạch Quân.
"Thanh Sóc nhà dì tính tình khá trầm , nếu để mắt tới, nó thể ở lì trong ký túc xá hoặc lớp học suốt mà chẳng ngoài dạo ."
"Dì nhờ các em giúp để mắt tới nó một chút, đừng để nó suốt ngày vùi đầu học tập, cũng nên tham gia nhiều hoạt động của trường hoặc của phòng ký túc xá."
Nghe , Bạch Quân và Trương Thiên Hạo tiên phong đáp: "Không vấn đề gì ạ, dì cứ yên tâm, bọn em sẽ giám sát Thanh Sóc thật ."
"Được, cảm ơn các em, khi nào Thanh Sóc về dì sẽ bảo nó mang đồ ngon cho các em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-397.html.]
Vì máy tính ở Trung Quốc phổ biến, nên việc kéo dây mạng là một công trình lớn, ước chừng đến tối mới xong hết .
Thấy cũng đến trưa, Lâm Vân Khê năm bạn cùng phòng của Thanh Sóc đề nghị: "Chúng cùng ăn bữa trưa nhé, coi như cảm ơn các em giúp đỡ."
Chưa đến việc năm đứa trẻ sẽ cùng sống chung trong một phòng ký túc xá và học cùng lớp với Thanh Sóc suốt bốn năm, họ đều là từ nơi khác đến, ở thành phố Kinh thích.
Cộng thêm sự giúp đỡ nhiệt tình của mấy đứa trẻ, nên Lâm Vân Khê thấy cần thiết mời họ một bữa cơm trưa.
Dưới sự khuyên bảo của Lâm Vân Khê và Cố Tranh, Phương Thanh Sóc cũng như một em khoác vai các bạn mới, đẩy họ ngoài.
Cả nhóm băng qua khuôn viên trường, đến một nhà hàng trông vẻ môi trường khá ở cổng trường.
Hiện tại khí cải cách ngày càng đậm nét, cảm nhận trực quan nhất là, ăn ở nhà hàng cần các loại phiếu tem nữa .
Lâm Vân Khê cầm lấy thực đơn, nhanh nhẹn gọi tám món mặn một món canh, bảy mặn một chay, đều là đĩa lớn, cố gắng gọi nhiều một chút để ăn no.
Thời điểm , do thiếu dầu mỡ nên sức ăn của vẫn lớn.
Sau khi những món ăn nóng hổi, thơm phức bưng lên bàn, Lâm Vân Khê mấy trai trẻ chút cục tặc, ôn tồn .
"Mọi đừng khách sáo, trưa nay nhất định ăn cho thật no nhé."
"Vâng, cảm ơn chú dì ạ."
Đừng Lâm Vân Khê gọi một bàn đầy món ăn phong phú, sức ăn của Cố Tranh cũng như sáu trai trẻ thực sự nhỏ, cơm canh đều quét sạch sành sanh.
Sau khi ăn trưa xong, Phương Thanh Sóc theo các bạn cùng phòng trường, buổi chiều còn tham gia lễ khai giảng.
Lâm Vân Khê và Cố Tranh thì đưa Ngôn Ngôn và Nguyệt Nguyệt về khu tập thể, hai đứa nhỏ cũng sắp khai giảng , vì phần lớn thời gian kỳ nghỉ đông đều bận du lịch, chuyển nhà và chơi.
Nên hai gần đây đều đang điên cuồng bù bài tập, Ngôn Ngôn thì còn đỡ, chỉ việc chép phạt Tiếng Trung và Tiếng Anh là rắc rối với bé.
Nguyệt Nguyệt thì khác, khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở, gục lưng ghế phụ, vùi đầu hõm cổ thím nũng nịu.
"Thím ơi, chắc con kiên trì nổi đến lúc khai giảng mất, đống bài tập khổng lồ sắp lấy mạng con ."
Tiếp đó cô bé đổi giọng, tiếng càng thêm ngọt ngào: "Người thím xinh nhất nhất nhất đời ơi, con thể lười biếng một chút xíu thôi , bài tập còn cần nữa?"
"Con coi như là học sinh chuyển trường mà, học sinh chuyển trường thể cần bài tập chứ ạ."
Lâm Vân Khê buồn lắc đầu, vỗ vỗ m.ô.n.g nhỏ của nhóc tỳ lưng, hỏi.
"Còn bao nhiêu?"
Chưa đợi Nguyệt Nguyệt , Ngôn Ngôn vẻ mặt cạn lời chị gái, chút nể tình vạch trần.
"Còn bộ bài tập ạ."
"A a a, Ngôn Ngôn thối tha, em thể vạch trần chị chứ, chị liều với em luôn."