Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:27:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 75 Cảm ơn chị dâu

 

Sau khi ăn no nê, hai tranh dọn dẹp sạch sẽ bàn ghế, bếp nướng và nhà bếp mới về ký túc xá.

“Về , tay nghề của chị dâu thế nào?” Trương Dương và Lý Lâm về tới ký túc xá, lập tức một nhóm vây quanh.

Trương Dương lắc lắc đầu, mỉm , đợi khi khơi gợi hết sự thèm thuồng của mới lên tiếng.

“Giống hệt như Lưu Ba , tay nghề của chị dâu đúng là đỉnh cao, đồ nướng tối nay là bữa cơm ngon nhất từ đến nay mà từng ăn.”

Lời , khiến cho đám đông vô cùng ngưỡng mộ, thi tự chủ mà nuốt nước miếng.

Lý Lâm ở bên cạnh tiếp tục kéo thêm thù hận: “ thích ăn nhất là thịt bò xiên và thịt dê xiên, những xiên thịt ướp sẵn nướng than hồng chảy mỡ xèo xèo, đó rắc thêm thì là và ớt.”

“Màu sắc vàng ruộm, c.ắ.n một miếng, vị cay, ngấy gây, tươi ngon miệng, hương thơm của thì là đúng là nét chấm phá hảo, tiếc là các ông ăn.”

So với thịt xiên, Trương Dương thích hải sản và rượu trái cây hơn.

“Còn rượu trái cây chị dâu tự ủ nữa, hương vị đó gọi là thanh mát, uống cùng hải sản nướng đúng là tuyệt phối.”

Hai trực tiếp kéo thù hận đầy tràn, những đồng đội giành công việc đè xuống giường "dày vò" một trận.

nhớ nhà chị dâu dùng bếp lò, khi tan ca huấn luyện sẽ c.h.ặ.t củi, các ông ai cũng đừng giành với nhé.” Sau trận náo loạn, nhanh chân mở miệng .

“Ông dẹp cho nhờ, nhà doanh trưởng dùng nhiều nhất là bếp than tổ ong, căn bản thiếu củi khô.”

“Vườn rau nhà chị dâu thiếu chăm bón , từ nhỏ là một tay việc đồng áng giỏi .”

“Không cần , ông tổng thể giành việc với doanh trưởng nhà chúng chứ.”

......

thể trông trẻ.” Một chiến sĩ trẻ tuổi vẻ ngoài thanh tú tự tiến cử.

“Ầy, nhóc Ngôn Ngôn hai đứa nhỏ nhà doanh trưởng 2 và cháu trai nhỏ của sư đoàn trưởng dẫn chơi , căn bản cần chúng .”

Trương Dương và Lý Lâm lượt bác bỏ những đề xuất , những phương án là họ nghĩ qua đường về ký túc xá từ lâu .

Thấy biện pháp đều khả thi, trong một gian ký túc xá của tiểu đoàn 1 tiếng kêu rên vang lên ngớt, khiến binh sĩ của các tiểu đoàn khác thi liếc .

Ăn xong một bữa đồ nướng, Lâm Vân Khê ám đầy mùi, cô chút chịu nổi, dẫn Ngôn Ngôn tới phòng tắm tắm rửa.

Còn Cố Tranh thì phụ trách đưa Đại Tráng, Tiểu Tráng và Chu T.ử Áng về nhà an .

Lúc , ba đứa trẻ bụng ăn tròn căng, nhưng vẫn cứ ba bước đầu sân nhỏ.

“Thím ơi, ngày mai cháu thể sang chơi nữa ạ?” Chu T.ử Áng ngẩng cái đầu nhỏ hỏi.

Đại Tráng và Tiểu Tráng cũng đầy vẻ mong đợi, tối nay họ chỉ mải ăn đồ ngon thôi, vẫn kịp chơi đùa nhiều ở sân chơi nhỏ.

Lâm Vân Khê gật đầu, nhẹ nhàng : “Bất cứ lúc nào cũng nhé, tối nay về ngủ một giấc thật ngon, nghỉ ngơi ngày mai sang chơi tiếp.”

Nghe thấy câu trả lời của thím (dì Lâm), ba đứa trẻ lúc mới thỏa mãn theo chú Cố của chúng ai về nhà nấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-87.html.]

Đợi Cố Tranh tắm rửa xong, đẩy cửa phòng ngủ , Lâm Vân Khê mới dỗ cho Ngôn Ngôn nhắm mắt ngủ.

“Vợ ơi, chúng tiếp tục chuyện chiều nay xong .”

“Nói nhỏ thôi, đừng để Ngôn Ngôn tỉnh giấc.” Lâm Vân Khê lườm đàn ông một cái, tiếp tục dùng tay vỗ nhẹ bụng con trai, miệng ngân nga bài hát ru.

Nhìn "bóng đèn nhỏ" đang tận hưởng sự đãi ngộ mà ngay cả cũng từng , Cố Tranh chút ghen tị, gợi ý.

“Con trai cũng sắp ba tuổi , nên để nó ngủ một ?”

“Nhà nhiều phòng, mai đóng cho nó một chiếc giường nhỏ mang về.”

Lâm Vân Khê lườm một cái thật dài, trực tiếp bác bỏ:

“Ngôn Ngôn còn nhỏ thế , vạn nhất buổi tối đạp chăn, lạnh thì , xót ?”

Cố Tranh đương nhiên là xót chứ, cũng chỉ là thuận miệng thôi, nhưng chuyện đóng đồ gỗ thì sớm sắp xếp thôi.

Chuẩn sớm một chút, cũng thể để bay bớt mùi gỗ, như mới yên tâm cho Ngôn Ngôn ở.

Hai chuyện nhỏ nhẽ, cho đến khi thấy tiếng ngáy nhỏ đáng yêu của con trai.

Cố Tranh đợi thêm nữa, ôm c.h.ặ.t Lâm Vân Khê lòng, một tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, một tay đỡ gáy cô.

Hai say đắm hôn , râu lởm chởm cằm đàn ông đ.â.m làn da non nớt của cô, chút đau nhói nhẹ, nhưng cũng mang sự tận hưởng tột độ.

Bàn tay lớn của Cố Tranh đang đặt ở eo cô lặng lẽ luồn trong áo, áo quần cởi trượt khỏi giường, nhiệt độ khí dần tăng cao, xuân sắc đầy phòng.

Rèm cửa gió thổi động, giống như lau sậy, khẽ đung đưa.

Vầng trăng ngoài cửa sổ cũng thẹn thùng trốn trong tầng mây, dám ló mặt .

Sáng sớm ngày hôm , Chu T.ử Áng ăn xong bữa sáng dẫn Đại Tráng, Tiểu Tráng sang tìm Ngôn Ngôn chơi đùa, cùng với còn Chu Huệ Huệ.

“Huệ Huệ đến , mau .” Lâm Vân Khê vội chào hỏi.

“Vâng.” Chu Huệ Huệ ngoan ngoãn xuống bên cạnh cô, đó từ trong túi lấy một chiếc khăn tay thêu thủ công, đưa bằng hai tay.

“Chị dâu, đây là chiếc khăn tay tự em , cảm ơn chị cho em một cơ hội việc.” Cô cảm ơn.

“Không , em học vấn cao, hai chúng giao tiếp với cũng tiện hơn.”

, nhưng trong khu tập thể những đứa trẻ nghiệp cấp ba giống như Chu Huệ Huệ cũng khá nhiều.

Lâm Vân Khê lựa chọn cô cũng lý do, một là để cảm ơn chú Chu thím Chu chăm sóc gia đình , nghĩ bụng thể giúp chút nào chút nấy.

Hai là, Chu Huệ Huệ đứa nhỏ tuy gia thế , nhưng đối xử với khác thiện lễ phép, chút kiêu căng của tiểu thư đại các.

Có lẽ cũng liên quan đến một trải nghiệm những năm đầu, trong ánh mắt đứa trẻ mang theo một luồng khí chịu khuất phục.

Lâm Vân Khê cũng coi như ít, tin rằng chỉ cần dẫn dắt một chút, Chu Huệ Huệ tương lai tuyệt đối sẽ trở thành trợ thủ đắc lực của cô.

Ngoài , Lâm Vân Khê thích những cô bé ngoan ngoãn, nếu cô cũng sẽ khi chú Chu đề nghị giao xưởng t.h.u.ố.c cho cô quản lý, cô yêu cầu ngay lập tức để Chu Huệ Huệ trợ lý cho .

Đối với chiếc khăn tay, Lâm Vân Khê cũng nể mặt, cầm tay xem xét kỹ lưỡng, miệng ngớt lời khen ngợi.

 

 

Loading...