Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 11: Bán công việc

Cập nhật lúc: 2026-01-09 17:17:29
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tớ, Tống Nguyệt."

Tống Nguyệt ở cửa, tiếng bước chân trong nhà tới, cho đến khi dừng ở cửa.

Tiếng kéo then vang lên.

Cùng với tiếng kẽo kẹt, cửa phòng mở .

Một khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt hiện mắt Tống Nguyệt.

"Tống…" Dương Đóa thấy Tống Nguyệt, trong mắt lộ vẻ vui mừng, nụ nở thấy Tống Nguyệt đầu quấn băng gạc, sững sờ, "Đầu ?"

Tống Nguyệt đáp, "Ngã một cái."

Dương Đóa lo lắng hỏi, "Không chứ?"

Tống Nguyệt: "Không gì to tát."

Dương Đóa lùi sang một bên, hiệu cho Tống Nguyệt nhà, "Đứng ở cửa gì? Vào ."

Tống Nguyệt bước nhà.

Dương Đóa đưa tay đóng cửa , rót nước nóng.

Tống Nguyệt đầu Dương Đóa, "Công việc của định ?"

Dương Đóa bưng cốc nước tới, "Đâu dễ dàng như ? Chính sách , suất càng khó hơn."

Cô đưa cốc nước cho Tống Nguyệt, "Nguyệt Nguyệt, uống nước ."

Tống Nguyệt hai tay nhận lấy, "Cảm ơn."

Dương Đóa sững sờ một lúc, xua tay, "Ôi, giữa chúng còn khách sáo gì nữa."

Tống Nguyệt , uống một ngụm nước.

Ngọt.

Có bỏ đường.

Tống Nguyệt mím môi, Dương Đóa, "Công việc đó của tớ ?"

Dương Đóa nhất thời phản ứng kịp, "Hả?"

Tống Nguyệt tiếp tục , "Cậu thì, giá hữu nghị năm trăm đồng."

"Không , Nguyệt Nguyệt." Dương Đóa chút lo lắng hỏi, "Cậu bán công việc cho tớ , thì ?"

"Bố dượng dượng của tớ để cho Tống Thiết xuống nông thôn, Tống Thiết cướp suất việc của tớ, nên đăng ký cho tớ xuống nông thôn, còn cách nào khác."

"Cậu thì, tớ sẽ…"

Dương Đóa đột nhiên dậy từ ghế, "Muốn!"

"Muốn!"

Dương Đóa hỏi, "Nguyệt Nguyệt, suất của ở nhà máy dệt ?"

Tống Nguyệt: "."

Dương Đóa một tay nắm lấy tay Tống Nguyệt, dắt , "Vừa , tớ cũng ở nhà máy dệt, !"

"Chúng tìm bà !"

Tống Nguyệt chút quen khác dắt, nhưng để tránh Dương Đóa phát hiện điều khác thường, cũng để Dương Đóa dắt .

Nhà máy dệt cách nhà Dương Đóa xa, chỉ mười phút bộ.

Đến cổng nhà máy dệt.

Bác bảo vệ nhận Dương Đóa.

Dương Đóa với bác một tiếng, đến tìm .

Bác liền mở cửa.

Dương Đóa dẫn Tống Nguyệt , rẽ trái rẽ , đến văn phòng của nhà máy.

Tống Nguyệt đợi ở bên ngoài.

Dương Đóa tìm là Trần Mỹ Anh.

Không lâu hai con vội vã .

Mẹ Dương dẫn hai đến một góc hẻo lánh, gần như ai đến.

Bà nghiêm nghị Tống Nguyệt, "Nguyệt Nguyệt, Đóa Đóa hết với dì .

Chuyện con nghĩ kỹ , công việc một khi cho Đóa Đóa nhà dì , con sẽ lấy ."

Tống Nguyệt mỉm , "Dì Trần, Đóa Đóa chắc cũng với dì , sở dĩ con nhường công việc cho Đóa Đóa, là vì dì ở nhà đăng ký cho con xuống nông thôn."

"Sau khi con xuống nông thôn, kế của con sẽ thế công việc của con, con cam tâm để công việc con để ngoài cướp ."

"Cho nên mới nghĩ đến việc nhường cho Đóa Đóa."

Mẹ Dương từ miệng con gái Dương Đóa, một chút tình hình nhà Tống Nguyệt.

Nghe lời Tống Nguyệt, bà Tống Nguyệt đầy thương cảm, định vài lời an ủi, sợ tổn thương Tống Nguyệt.

Do dự một lúc, tất cả lời đều hóa thành một tiếng thở dài, "Haiz…"

Trần Mỹ Anh giơ năm ngón tay, "Nghe Đóa Đóa con con ?"

Tống Nguyệt gật đầu, "Vâng."

Mẹ Dương thở dài, đứa trẻ ngốc chuyển công việc cũng hỏi giá thị trường.

Chính sách , công việc trực tiếp tăng gấp đôi.

Công việc bình thường ngày thường chỉ cần ba, bốn trăm, bây giờ bảy tám trăm, công việc trực tiếp lên đến nghìn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-11-ban-cong-viec.html.]

Mẹ Dương , "Thế , dì cũng chiếm quá nhiều lợi của con."

"Thêm cho con một ."

"Cho con ."

Mẹ Dương giơ sáu ngón tay, , "Thêm 30 tờ phiếu lương thực, 10 tờ phiếu vải, các loại phiếu khác 20 tờ."

"Nếu , sáng mai con mang sổ hộ khẩu đến cổng nhà máy gặp ."

Sáu trăm đồng cộng thêm phiếu, sáu trăm năm mươi mấy.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Vốn nghĩ Dương Đóa với nguyên chủ, cho một giá hữu nghị.

Không ngờ Dương bù thêm.

Tống Nguyệt cũng từ chối, "Cái thì vấn đề gì, chỉ là vấn đề thời gian, dì Trần hôm nay giải quyết luôn , để tránh đêm dài lắm mộng."

Mẹ Dương hiểu ý của Tống Nguyệt, bà cũng lo lắng công việc đến miệng của con gái cưng mất, đồng ý với lời của Tống Nguyệt hôm nay giải quyết.

Mẹ Dương về văn phòng chào một tiếng, về nhà gom tiền gom phiếu, Tống Nguyệt về nhà lấy sổ hộ khẩu.

Chỉ cần đến năm giờ tan , đều thể xong thủ tục giao nhận.

Tống Nguyệt khi chia tay con Dương Đóa, lên xe buýt.

Xuống xe buýt, cô chạy một mạch về nhà, một chạy thẳng lên tầng ba.

Lên tầng ba, Tống Nguyệt từ chạy chuyển sang , lấy chìa khóa.

Đi đến cửa định mở khóa, mới phát hiện ổ khóa cửa còn, cửa vẫn đóng c.h.ặ.t.

Đi nhầm ? Hay là ai trong gia đình ba về?

Tống Nguyệt đang định xem chạy quá nhanh, chạy nhầm nhà .

lúc ngoài cô khóa cửa.

Chân lùi một bước.

Bên trong tiếng phụ nữ.

Giọng còn lạ tai.

Tống Nguyệt: "?"

Cô ngẩng đầu quanh, một vòng nhầm.

Đây chính là nhà cô.

Cô ghé sát cửa.

Giọng phụ nữ xa lạ đó vang lên, "Tống Thiết, rốt cuộc khi nào mới tìm bà mối đến nhà dạm hỏi?"

Đối tượng của Tống Thiết?

Giọng Tống Thiết bực bội vang lên, "Sao hỏi vấn đề nữa?

Không với em ? Đợi công việc của định, sẽ bảo tìm bà mối đến nhà."

Người phụ nữ hỏi, "Khi nào định?"

"Chỉ trong hai ngày ."

"Lần cũng như , kết quả mấy ngày trôi qua vẫn định."

"Còn em giới thiệu đáng tin, để con nhỏ ăn hại đó chạy về ."

Người phụ nữ khanh khách, "Chạy về , bán thêm nữa."

Tống Nguyệt cuộc đối thoại bên trong, ánh mắt lạnh .

Cho nên… nguyên chủ bắt cóc, phụ nữ trong phòng cũng phần?

Rất !

Giọng Tống Thiết vang lên, "Nhớ kỹ, qua tìm em, em đừng qua tìm nữa, khác thấy ."

"Không cái gì? Dù …"

"Ngốc… em sắp gả qua đây , lỡ thấy khi cưới lén lút phòng , gả qua đây sẽ em thế nào?"

"Vẫn là suy nghĩ chu đáo."

"Đi thôi, tiễn em ngoài."

"Được."

Nghe thấy tiếng động.

Tống Nguyệt lựa chọn nào khác, ở cửa đợi hai , đ.á.n.h cho hai một trận tàn nhẫn.

Mà là lao lên cầu thang dẫn lên sân thượng tầng 3, trốn .

Đánh, quá nhẹ.

nghĩ cách đưa cả hai tù!

Tống Nguyệt trốn , chỉ tiếng kẽo kẹt, cửa phòng mở .

Hai tiếng bước chân từ xa đến gần.

Một tiếng xuống lầu, một tiếng dừng ở đầu cầu thang.

Vài phút .

Tiếng xuống lầu thấy nữa.

Tiếng c.h.ử.i rủa hạ giọng của Tống Thiết vang lên, "Một con hàng rách, còn thật sự mong lão t.ử cưới?"

"Nằm mơ giữa ban ngày."

 

Loading...