Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 193: Lại Nổi Tiếng
Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:57:51
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Nguyệt lập tức hệ thống kiểm tra, thấy là do giúp đứa bé giải quyết chứng đau bụng colic, khóe môi cô nở nụ , quả nhiên là do nguyên nhân .
Kiểm tra tích phân, vẫn là hơn trăm điểm, vẫn mua gì.
Haizz, đợi lấy chứng chỉ là , đến lúc đó cô khám bệnh, mỗi ngày khám cho bệnh nhân tích phân sẽ tăng vùn vụt.
Trong lúc Tống Nguyệt suy nghĩ lung tung, cô lật , thấy cái hộp lúc cô đặt tủ đầu giường.
Nhìn thấy cái hộp, cô bắt đầu sầu não, đáp lễ món gì cho Lục Hoài mới đây.
Chủ yếu là cô cũng từng tặng đồ cho ai, ở hiện đại cùng bộ đội ở nơi rừng thiêng nước độc sinh tồn dã ngoại thì cũng là đang đường khám bệnh cứu , mỗi ngày bận rộn như con , gì thời gian lo chuyện đối nhân xử thế...
Tống Nguyệt cảm thấy đầu óc ong ong.
Ngày hôm .
Tống Nguyệt thức dậy như thường lệ, cũng giống như hôm qua, đang đ.á.n.h răng thì bên ngoài truyền đến tiếng gọi của sư phụ.
"Nha đầu! Nha đầu!"
"Mở cửa ! Nha đầu!"
Tống Nguyệt đang đ.á.n.h răng: "..."
Lần cô dứt khoát đ.á.n.h răng mở cửa.
Cổng sân mở, Hoắc lão ngoài cổng, hai tay xách bữa sáng, thấy nha đầu mở cửa đang đ.á.n.h răng, ông ngẩn .
Tống Nguyệt hàm hồ gọi một tiếng, sư phụ, chào buổi sáng.
Hoắc lão lúc mới hồn, gật đầu, theo Tống Nguyệt nhà.
Tống Nguyệt rửa mặt, Hoắc lão đặt bữa sáng mua lên bàn, đợi đồ bảo bối qua ăn sáng.
Tống Nguyệt rửa mặt xong qua xem, bữa sáng hôm nay đổi , sữa đậu nành quẩy nữa, là bánh bao cháo loãng, còn trứng .
Tống Nguyệt xuống, sư phụ đẩy một hộp cơm mới đến mặt cô: "Hộp cơm."
Tống Nguyệt thấy hộp cơm, đang định cô hộp cơm , lời đến bên miệng còn , thấy sư phụ .
"Sư con sáng nay qua với nó việc khỏi tỉnh thành mấy ngày, cơm trưa xem nha đầu con ăn ở nhà ăn, là sư phụ đưa qua."
Tống Nguyệt đáp: "Sư phụ cần phiền phức, con ăn ở nhà ăn là ."
Hoắc lão gật đầu: "Cũng , dù con ăn ở nhà ăn, bên phía sư phụ cần bận rộn nữa."
"Vâng." Tống Nguyệt đáp một tiếng, đẩy hộp cơm mới về: "Sư phụ, con hộp cơm dùng , hộp cơm mới sư phụ cứ giữ , chỗ dùng thì dùng."
Không ngờ, sư phụ đẩy hộp cơm về cho cô: "Nha đầu, cũ mới đến, cứ dùng hộp cơm mới, cất hộp cơm cũ của con dùng ."
"Hộp cơm mới bây giờ dùng để lâu cũng thành cũ, cái cũ dùng dù để thế nào cũng là cũ, lời sư phụ cứ dùng cái mới !"
Hoắc lão một tràng đạo lý lớn vẫn sợ Tống Nguyệt dùng hộp cơm mới , dứt khoát dậy, cầm hộp cơm bếp:
"Sư phụ mang hộp cơm bếp rửa sạch, lát nữa mang nhé."
Ông tin, hộp cơm mới dính nước , nha đầu còn thể dùng.
Tống Nguyệt thấy sư phụ vì để đổi hộp cơm cho cô mà mưu kế cũng dùng , cũng tiện gì nữa, thành thật cầm hộp cơm mới.
Thu dọn xong xuôi, cầm đồ đạc, đeo túi nhỏ đến bệnh viện học.
Trên đường đến bệnh viện, Tống Nguyệt cảm thấy ít qua đường về phía cô.
Tống Nguyệt cũng để trong lòng, dù cô cũng là từng lên báo, còn ảnh nữa... thì hổ, ảnh chụp quả thực .
Haizz...
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Hoắc lão cũng chú ý tới ánh mắt của qua đường tới, ánh mắt khác , khỏi khiến ông nhớ tới tờ báo sáng nay... nhớ tới nha đầu bức ảnh báo...
Hoắc lão chằm chằm đồ bảo bối bên cạnh trông vẻ yếu đuối mong manh, gió thổi cũng bay, thực sự nghĩ thông hôm qua đ.á.n.h tàn nhẫn như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-193-lai-noi-tieng.html.]
Tống Nguyệt cảm thấy luôn chằm chằm , đầu phát hiện là sư phụ, ánh mắt chút phức tạp cô.
"?" Tống Nguyệt hiểu , nghi hoặc lên tiếng: "Sao sư phụ?"
Hoắc lão thấy phát hiện, vội vàng thu hồi ánh mắt, chột : "Không gì."
Tống Nguyệt: "..."
Sư phụ biểu cảm đó của bán .
sư phụ cô cũng hỏi nhiều, chủ yếu là cô sợ nhảm nữa lát nữa sẽ muộn học.
Cô hỏi nhiều, nhận lời ngay: "Được."
Hai đến cổng bệnh viện, một ông bác tới, híp mắt chào hỏi Tống Nguyệt: "Chào buổi sáng nhé, bạn học Tống."
Tống Nguyệt theo bản năng đáp : "Chào bác."
Đợi ông bác qua cô, Tống Nguyệt mới phản ứng là ai ? Cô hình như quen mà?
Bước chân Tống Nguyệt khựng , đầu , chằm chằm bóng lưng ông bác, cô quả thực quen...
Hoắc lão thấy lên tiếng hỏi: "Nha đầu thế?"
Tống Nguyệt thu hồi tầm mắt: "Người chào hỏi con hình như con quen."
Hoắc lão một cái: "Khéo thật, con quen quen, đó là bảo vệ của bệnh viện, vi sư rảnh rỗi thường xuyên đến bệnh viện tìm sư con, nhiều nên quen bảo vệ ."
Tống Nguyệt chút nghi hoặc: "Con mới đến đây mấy ngày bảo vệ quen con ?"
Hoắc lão chút nghĩ ngợi: "Chắc là chuyện hôm qua nha đầu con nổi tiếng nhỉ?"
Tống Nguyệt nghĩ nhiều, gật đầu: "Cũng khả năng."
Hoắc lão sợ Tống Nguyệt nghĩ điều gì khác thường, vội vàng thúc giục: "Đừng nghĩ nữa, mau , trưa nay vi sư đưa cơm cho con, thì chiều qua đón nha đầu con."
"Vâng."
Tống Nguyệt gật đầu bệnh viện, đường đến phòng học, cô càng nhiều hơn.
Tống Nguyệt chỉ cho là bọn họ thấy báo, nhận nên mới như .
Tống Nguyệt chằm chằm như liền cắm đầu chạy về phía phòng học.
Điều Tống Nguyệt là, những quả thực thấy cô báo... chỉ điều những thấy tờ báo cô cứu trẻ em đuối nước, mà thấy cảnh cô mặt mày dữ tợn đ.á.n.h đập phần t.ử bất hợp pháp.
Trước khi Tống Nguyệt phòng học, trong phòng học vô cùng náo nhiệt, cô , ánh mắt của tất cả trong phòng học đều đổ dồn về phía cô, cũng trong nháy mắt yên tĩnh .
Tống Nguyệt: "?"
Dưới ánh mắt chăm chú của , Tống Nguyệt nghi hoặc về chỗ xuống.
Vừa xuống, lưng chọc hai cái quen thuộc.
Tống Nguyệt: "..."
Cô từ từ đầu , lẳng lặng Trần Phong : "Bạn học Trần, miệng để gì? Không lên tiếng gọi ? Tại cứ dùng tay chọc lưng khác?"
"..." Trần Phong đỏ mặt, lên tiếng xin : "Xin , bạn học Tống."
"Không ." Tống Nguyệt hỏi: "Cậu gọi , là chuyện gì?"
Trần Phong chút ngại ngùng gãi đầu: "Thì chuyện hôm qua , tớ còn tưởng bạn học Tống sẽ ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày mới đến chứ, ngờ hôm nay đến ."
Tống Nguyệt đáp: "Lịch học vốn dĩ khá căng, nghỉ ngơi sẽ hổng kiến thức, dù cũng thương nên vẫn đến học thôi."
Giọng Trương Phồn Hoa truyền đến: "Bạn học Tống, lên báo ."
Lại lên báo ?
Cô lên báo gì?