Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 208: Sư phụ, con tát hai người họ được không?

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:58:06
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thầy Hứa trong lòng thắt .

Tống Nguyệt : " lừa cũng là chuyện bình thường, dù cũng là đồng chí nam, thấy đồng chí nữ yếu đuối đáng thương, trong lòng mềm yếu cũng là bình thường."

Nghe những lời của Tống Nguyệt, thầy Hứa bất giác nhớ cảnh Chương Nhược Thanh nắm tay ông sáng nay, rõ ràng là hành động phù hợp, nhưng Chương Nhược Thanh hề xin .

Tống Nguyệt thầy Hứa đang nghĩ gì: "Xem như thầy là thầy giáo của em, em bụng nhắc nhở một chút, cần cảm ơn em."

xong những gì cần , bỏ , để một thầy Hứa đó, chút hỗn loạn.

Thầy Hứa bóng lưng Tống Nguyệt rời , nghĩ đến những lời cô , hận đến nghiến răng, cảm ơn cô, bạn học Tống!

Tống Nguyệt đến cổng bệnh viện, thấy bóng dáng sư phụ, ngược thấy bác bảo vệ.

Bác bảo vệ bê một chiếc ghế nhỏ, ngay cổng bệnh viện, .

Bác bảo vệ thấy cô ngay, tủm tỉm chào hỏi: "Bạn học Tống tan học ?"

"Vâng." Tống Nguyệt đáp một tiếng, ngoài: "Cháu đây, bác."

Bác bảo vệ gật đầu với cô: "Được."

Tống Nguyệt khỏi bệnh viện, quanh một vòng, tìm kiếm bóng dáng sư phụ.

Nhìn một vòng, thấy sư phụ gốc cây lớn cách đó mười bước, lưng về phía .

Tống Nguyệt nhíu mày, bước tới, thấy sư phụ qua , đang gì, ngay cả khi cô đến gần cũng phát hiện.

"Hây." Tống Nguyệt lặng lẽ đến gần, đến lưng sư phụ, một tay vỗ nhẹ lên vai ông.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Hoắc lão dọa cho run , đầu , thấy là đồ cưng, mặt lộ nụ .

Tống Nguyệt về phía , một vòng thấy gì, khỏi lên tiếng hỏi: "Sư phụ đang ?"

Hoắc lão mở miệng ngay: "Vừa hình như thấy thằng nhóc Hoài An."

"Sư ?" Tống Nguyệt xung quanh, lên tiếng hỏi: "Ở ạ?"

"Không..." Đáy mắt Hoắc lão nhanh ch.óng lướt qua một tia chột , thoáng qua biến mất: "Nhìn nhầm , thằng nhóc đó, thằng nhóc đó chắc vẫn về."

Nhìn nửa ngày thấy gì, Tống Nguyệt: "..."

Tống Nguyệt thu ánh mắt, oán trách sư phụ.

Sư phụ sớm, hại cô nửa ngày, kết quả một câu nhầm?

Hoắc lão đồ cưng đến trong lòng phát hoảng, vội vàng chuyển chủ đề: "Đi thôi, tối nay sư phụ trổ tài cho con xem."

Hoắc lão về phía , Tống Nguyệt theo .

Hoắc lão : "Chiều nay ngoài dạo, thấy câu cá, vi sư lén lút..."

Nói đến một nửa, hai đồng chí nam vội vã tới, với Tống Nguyệt: "Chào đồng chí, xin hỏi cô là đồng chí Tống Nguyệt ?"

Tống Nguyệt hai gương mặt xa lạ , mắt lộ vẻ nghi hoặc: "?"

Ánh mắt cô nhanh ch.óng quan sát hai mặt, đều đeo túi, một trong đó cổ đeo máy ảnh, túi áo n.g.ự.c đều cài một cây b.út, từ cách ăn mặc, khí chất phần giống với những công việc văn nghệ?

Thời buổi thể đeo máy ảnh khắp nơi... cộng thêm khí chất toát từ hai , gì bất ngờ thì chắc là phóng viên?

Tống Nguyệt trong lòng đáp án, hỏi: "Hai vị là?"

Một mỉm giới thiệu: "Tự giới thiệu một chút, hai chúng là phóng viên của Tỉnh Thành Nhật Báo, tên Lý Hòa, tên Đỗ Sinh, hai bài báo đây về đồng chí đều là do hai chúng ."

Tống Nguyệt: "..."

Hai bài báo? Lần cứu đứa trẻ rơi xuống nước và đ.á.n.h kẻ đều là do hai ? Vậy ảnh thì ? Ảnh cũng là?

Tống Nguyệt mắt, ánh mắt rơi Đỗ Sinh đang đeo máy ảnh cổ.

Đỗ Sinh cảm thấy lưng chút lạnh: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-208-su-phu-con-tat-hai-nguoi-ho-duoc-khong.html.]

Tống Nguyệt mỉm hỏi: "Vậy những tấm ảnh xí của đều là do hai vị chụp?"

Đỗ Sinh gật đầu: "Cũng thể ."

Tống Nguyệt đầu, mỉm Hoắc lão: "Sư phụ, con tát hai họ ?"

Lý Hòa: "!"

Đỗ Sinh: "!"

Hai vội vàng Hoắc lão, ném cho ông một ánh mắt cầu cứu, họ cảm thấy ảnh chụp cũng mà, đến chỗ đồng chí Tống ?

Hơn nữa, trong tình huống đó, chụp ảnh cũng thực tế ?

Nhận ánh mắt cầu cứu của hai , Hoắc lão giả vờ ho: "Khụ khụ khụ!"

Nhân lúc ho, Hoắc lão vội vàng ném cho hai một ánh mắt, hiệu hai đừng để lộ.

Hai nhận liền vội vàng thu ánh mắt.

Hoắc lão lên tiếng: "Nha đầu, tối qua con cũng chúng văn minh, lý lẽ ?"

Tống Nguyệt đầu hai : "Nói lý lẽ cũng chia bằng miệng, hoặc bằng vũ lực."

"Hôm nay tâm trạng , dùng vũ lực lý lẽ một chút."

Lý Hòa: "..."

Đỗ Sinh: "..."

Xong , cảm thấy Hoắc lão cũng đáng tin lắm, đồng chí Tống tính tình , chừng thật sự sẽ tay đ.á.n.h họ.

Hay là ? Hôm khác đến giải thích.

Lý Hòa, Đỗ Sinh , đều thấy trong mắt đối phương cùng suy nghĩ, hai gì, lặng lẽ lùi về .

Hoắc lão thấy , vội : "Nha đầu, lát nữa con dọa chạy mất, con xem hai họ sợ đến mức cứ lùi về ."

Tống Nguyệt toe toét : "Đừng sợ, chỉ đùa với hai vị thôi, đừng lùi về nữa, phía một cái hố, lát nữa rơi xuống hố đấy."

Hai phía hố vội vàng dừng , đầu , quả nhiên một cái hố, lùi thêm bốn năm bước nữa là họ rơi xuống hố .

Lý Hòa: "..."

Đỗ Sinh: "..."

Không tại , chỉ cảm thấy hôm nay nên đến gặp đồng chí Tống .

Tống Nguyệt bước lên phía : "Hai vị đồng chí phóng viên, hai vị đến tìm chuyện gì?"

Khóe mắt Lý Hòa bất giác liếc về phía Hoắc lão.

Tống Nguyệt bắt phản ứng vô thức của Lý Hòa, mày nhướng lên, xem hai phóng viên thể xuất hiện ở đây, thoát khỏi liên quan đến sư phụ của cô.

Hoắc lão thấy Lý Hòa về phía , trong lòng lo lắng thôi, đồ cưng tâm tư kín đáo, lát nữa là phát hiện ngay!

May mà Lý Hòa một cái thu ánh mắt, Hoắc lão thở phào nhẹ nhõm.

Lý Hòa Tống Nguyệt : "Hôm nay đến đây là phỏng vấn một chút về suy nghĩ cá nhân của đồng chí Tống, chủ yếu là trò chuyện với đồng chí, vì khi hai bản báo đó phát hành, nhiều quan tâm đến đồng chí, họ quan tâm đồng chí thương , tình hình cụ thể thế nào."

" ." Đỗ Sinh gật đầu: "Còn hẹn hò với đồng chí Tống nữa."

Tống Nguyệt: "..."

"Khụ." Hoắc lão ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở hai : "Cái thì cần ."

Hoắc lão đề nghị: "Bên cạnh một công viên, đến đó chuyện ."

Lý Hòa, Đỗ Sinh gật đầu: "Được."

 

Loading...