Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 222: Nhà cô và Cục Công an, chọn một trong hai, cô chọn thế nào?

Cập nhật lúc: 2026-01-11 05:57:17
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảnh khắc nuốt xuống, Lý Tứ cảm thấy trái tim lơ lửng giữa trung lập tức rơi xuống, đều nhẹ nhõm.

Lần là ba ngày nữa, còn tìm cho chị đại , chị đại xử lý xong chuyện chắc chắn sẽ đưa t.h.u.ố.c giải cho .

Đợi chuyện giải quyết xong, vẫn nên ngoan ngoãn một chút, mấy trò nữa, nếu gặp nhân vật cứng cựa như chị đại, c.h.ế.t thế nào cũng .

Tống Nguyệt Lý Tứ vội vã rời , bóng dáng chìm dòng qua , thu hồi ánh mắt, Chương Nhược Thanh mặt.

Cô khẽ nhếch môi: "Chương Nhược Thanh, , nhà cô và Cục Công an, chọn một trong hai, cô chọn thế nào?"

...

Tất Phượng Bình hoảng hốt chạy thẳng về nhà đẻ, thỉnh thoảng đầu xem ai đuổi theo .

đẩy mạnh cửa sân nhà đẻ.

Tất Kiến Quốc đang cầm kéo tỉa cành hoa, thấy tiếng cửa sân đẩy mạnh "rầm" một tiếng, giật vội đầu .

Vừa thấy con gái lớn loạng choạng, mặt mày trắng bệch, như mất hồn.

Ông nhíu mày, nghiêm mặt : "Con cũng từng tuổi , còn chững chạc, hấp hấp tấp..."

Tất Phượng Bình nhanh ch.óng đóng cửa sân, một bước lao đến mặt Tất Kiến Quốc, "phịch" một tiếng quỳ xuống: "Bố."

Tất Kiến Quốc phản ứng kịp, cầm kéo ngơ ngác con gái lớn đang quỳ mặt.

Tất Phượng Bình mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, giọng dồn dập mang theo tiếng : "Lần bố giúp con, bố cứu con, bố cứu con, con sẽ xong đời, con sẽ xong đời..."

Bà Tất thấy động tĩnh từ trong nhà chạy , thấy con gái lớn quỳ đất, cũng ngây .

Tất Kiến Quốc: "Sao thế ?"

Tất Kiến Quốc nhíu mày gì.

"Mẹ..." Tất Phượng Bình đầu bà Tất: "Con gái xong đời , con gái xong đời !"

Bà Tất tiến lên, đưa tay định đỡ Tất Phượng Bình dậy: "Phượng Bình, đừng vội, chúng nhà , nhà từ từ xem là chuyện gì."

"Đi."

Bà Tất đỡ Tất Phượng Bình nhà, Tất Kiến Quốc đó bóng lưng vợ và con gái nhà, sắc mặt lắm.

Đầu đuôi câu chuyện một lời, quỳ thẳng mặt ông, chuyện chắc chắn nhỏ, chỉ là chuyện gì.

Bà Tất đỡ Tất Phượng Bình đến cửa, bất giác đầu , thấy ông chồng già còn ngơ ngác cầm kéo đó, nhúc nhích.

Bà lên tiếng thúc giục: "Ông già, ông còn đó gì? Mau !"

Tất Kiến Quốc hồn, chút bực bội đáp một tiếng: "Đến đây."

Bà Tất thấy ông chồng già theo, liền đỡ Tất Phượng Bình nhà, đỡ đến ghế xuống.

Bà Tất dịu dàng an ủi: "Phượng Bình, con , rót cho con cốc nước đường, chúng vội hoảng, trời sập xuống cũng và bố con chống đỡ."

Tất Kiến Quốc nhà thấy lời , hừ lạnh một tiếng: "Muốn chống thì bà chống cho nó, già , chống nổi nữa."

Bà Tất tức giận lườm Tất Kiến Quốc một cái, gì, rót nước đường cho Tất Phượng Bình.

Tất Kiến Quốc đến vị trí đối diện Tất Phượng Bình xuống, im lặng .

Tất Phượng Bình bố ruột đến chột , chỉ thể cúi đầu , dám gì.

Bà Tất bưng một cốc nước đến, đưa đến mặt Tất Phượng Bình: "Nào, Phượng Bình con uống nước , uống nước xem là chuyện gì, xảy chuyện gì."

Tất Phượng Bình đưa tay nhận lấy, nức nở cảm ơn: "Cảm ơn ."

"Con bé ngốc , đều là một nhà, cảm ơn gì chứ?" Bà Tất ánh mắt đầy yêu thương: "Nước ấm nóng, thể uống trực tiếp."

Tất Phượng Bình uống một ngụm, ngọt, bên trong bỏ đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-222-nha-co-va-cuc-cong-an-chon-mot-trong-hai-co-chon-the-nao.html.]

Nghĩ đến sự của bố đối với , nghĩ đến sai lầm phạm vì bốc đồng, trong lòng kinh hãi sợ hãi, nước mắt nhịn lã chã rơi xuống.

Bà Tất lấy một chiếc khăn tay lau nước mắt cho Tất Phượng Bình: "Ôi, con bé gì mà , chuyện gì cứ với bố , bố đều ở đây."

"Con..."

Tất Phượng Bình mở miệng định , nhịn lớn.

"Câm miệng!" Tất Kiến Quốc thấy trong lòng nổi giận, một bàn tay vỗ lên bàn, quát lớn: "Còn nữa thì đừng , cút ngoài."

Tất Phượng Bình sợ đến mức run lên, cũng dám nữa.

Bà Tất vội vàng che chở cho Tất Phượng Bình, lườm Tất Kiến Quốc: "Ông thế? Con nó thành như , còn ở đó mà quát."

Tất Kiến Quốc cũng trợn mắt: "Thế nó cứ ở đó lóc thì ích gì? Bình thường thấy mặt mũi , chuyện là đường về tìm chúng ."

"Chuyện của nó lo, chuyện của cháu ngoại cũng lo, từng tuổi, sống hơn nửa đời , đều là khác gật đầu với , cung cung kính kính."

"Kết quả vì hai đứa nên , mặt già cũng bán hết ."

Tất Kiến Quốc thở dài một : "Bà già, bà , hôm đó lão Hoắc đến một cái cũng thèm..."

...

Kinh Thị, một bệnh viện quân đội.

Trên giường bệnh đặt một bàn cờ tướng, Lục lão gia một tay truyền dịch, một tay cầm quân cờ, đang suy nghĩ nên nước nào, Hoắc lão đối diện hắt một cái: "Hắt xì."

Lục lão gia ngước mắt Hoắc lão: "Bị cảm ?"

Hoắc lão xoa xoa mũi: "Không liên quan đến cảm, gì bất ngờ thì là nhớ ."

"Nhớ ông?" Lục lão gia như thấy chuyện gì đó nực , khẩy một tiếng: "Một lão già nửa xuống lỗ, ai thèm nhớ ông?"

Hoắc lão : "Đồ bảo bối của chứ ai."

Vừa nghĩ đến Tống Nguyệt, Hoắc lão lập tức hứng thú, mắt cũng sáng lên: " lão Lục, cho ông , con bé mới nhận thiên phú cao..."

Lục lão gia thấy bộ dạng của bạn già, cũng hứng thú, tò mò hỏi: "Còn cao hơn cả Hoài An, Miễn Chi?"

Hoắc lão mở miệng định trả lời, thấy Tống Hoài An đang một bên báo, mặt thằng nhóc khen con bé lắm ?

Ông ho nhẹ một tiếng, nháy mắt hiệu với Lục lão gia, ý bảo Lục lão gia đổi câu hỏi khác.

Lục lão gia nhíu mày hỏi: "Mắt ông thoải mái ?"

Tống Hoài An mím môi , đặt báo xuống, Hoắc lão: "Sư phụ, nếu tiện thẳng, thể để con ngoài."

Hoắc lão: "..."

Ông lườm Lục lão gia mặt, lão già c.h.ế.t tiệt , một chút ăn ý cũng .

Tống Hoài An Lục lão gia: "Lục lão, thiên phú của tiểu sư quả thực con và Miễn Chi."

Lục lão gia gật đầu.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Tống Hoài An Hoắc lão: "Sư phụ, thật , con giận ."

Hoắc lão hổ đến đỏ mặt, vội vàng ho để che giấu sự lúng túng.

Thằng nghịch đồ ! Chỉ phá đám ông!!!

Tống Hoài An nụ bên môi càng sâu: "Sư phụ, Lục lão, hai cứ từ từ chơi cờ, con ngoài ."

Lục lão gia gật đầu: "Được."

Tống Hoài An khỏi phòng bệnh, thấy Lục Hoài đang ngoài cửa.

 

Loading...