Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 223: Ngoài nơi này ra, cô ta còn có thể đi đâu khác?
Cập nhật lúc: 2026-01-11 05:57:18
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"?" Anh lộ vẻ nghi hoặc: "Sao ?"
Lục Hoài liếc Tống Hoài An một cái: "Không phiền các cụ chơi cờ."
Tống Hoài An khẩy: "Làm phiền thì lão Hoắc cũng đ.á.n.h thắng ông nội ."
Lục Hoài ngẩn , : "Cũng đúng."
Lục Hoài hỏi: "Khi nào về Hắc Tỉnh?"
Tống Hoài An : "Chắc là hai ba ngày nữa, về , ông già ở đây thêm một thời gian."
"Ừ, ."
Hai chuyện về phía góc cuối hành lang, ở đó một ban công rộng rãi, phòng bệnh cũng , tiện cho việc chuyện.
Hai ở ban công, ánh đèn xa xa.
Tống Hoài An lên tiếng hỏi: "Cậu thì ?"
Lục Hoài giọng ngập ngừng: "..."
Tống Hoài An thấy bộ dạng của Lục Hoài, nghĩ đến thời gian Lục Hoài dường như nhắc đến tiểu sư , cũng hỏi han gì về cô .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Có chút bình thường.
Tống Hoài An lên tiếng hỏi: "Cậu rõ với tiểu sư ?"
Lục Hoài im lặng: "..."
Một lúc , một chữ: "Phải."
Tống Hoài An khóe miệng nhếch lên một nụ mỉa mai: "Bị từ chối chứ gì, đáng đời."
Lục Hoài thở dài một : "Cũng hẳn là từ chối, chỉ là chuyện nhiều..."
Tống Hoài An ngắt lời: "Vậy là từ chối vòng vo."
Lục Hoài: "..."
Anh ngẩng đầu, ánh mắt u ám Tống Hoài An: "Chúng là em ?"
Tống Hoài An chút do dự: "Phải."
Lục Hoài hỏi: "Là em, thể hết ?"
Tống Hoài An về phía xa: "Nếu là khác, còn hứng thú , nhưng cô là tiểu sư của , nên hứng thú."
Nói xong.
Tống Hoài An định về phòng bệnh.
Giọng Lục Hoài từ phía truyền đến: "Vậy với , đường tắt thì ? Cậu cũng hứng thú?"
Tống Hoài An dừng bước.
Lục Hoài im lặng bóng lưng Tống Hoài An.
Mười mấy giây , Tống Hoài An , lạnh lùng Lục Hoài, một chữ: "Nói."
Lục Hoài Tống Hoài An , trong mắt hiện lên một nụ nhạt, im lặng .
Anh khẽ nhếch môi, rõ ràng định mở miệng , nhưng Tống Hoài An một bước: "Khoan đến con đường , hôm đó hai những gì?"
Lục Hoài do dự một lúc, nhớ cảnh chuyện hôm đó, chậm rãi mở miệng,
"Nội dung cũng gần giống như đây, cô kế hoạch của riêng , ý định yêu đương, cô học xong sẽ bác sĩ, nếu cơ hội còn thi đại học, khi lên đại học sẽ học chuyên sâu..."
Nói đến đây, giọng Lục Hoài dừng .
Tống Hoài An về phía mãi thấy phần , liền thu hồi ánh mắt, nghiêng đầu bên cạnh.
Lục Hoài về phía , thở dài một : "Thực kế hoạch của cô , từng bước tiến lên, nếu trong kế hoạch thì ."
"Tiếc là ."
Trong lời là sự thất vọng và cô đơn thể che giấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-223-ngoai-noi-nay-ra-co-ta-con-co-the-di-dau-khac.html.]
Tống Hoài An kế hoạch của tiểu sư , nhưng những lời từ miệng tiểu sư khác, từ miệng em sắt son cùng trải qua sinh t.ử cảm giác giống.
Nhìn vẻ mặt cô đơn của Lục Hoài, Tống Hoài An mím môi.
Lục Hoài khổ một tiếng, đối diện với ánh mắt của Tống Hoài An: "Ngoài kế hoạch , cô còn phân tích cho , nếu và cô yêu và kết hôn thì cuộc sống sẽ như thế nào.
Cô phận của chắc chắn sẽ thường xuyên nhiệm vụ, nguy hiểm lớn, hai ít gặp , cô là bác sĩ khi đối mặt với bệnh nhân cần giữ bình tĩnh, ở bên cạnh sẽ khiến cô phân tâm, cô yêu nghề y sẽ vì mà từ bỏ, cũng hy vọng vì cô mà đổi."
"Cô còn với là quân nhân, lòng nên đặt ở việc bảo vệ đất nước, nên vướng bận chuyện tình cảm nam nữ, ít nhất nên đặt tâm tư cô , hợp... bảo tìm hợp với ."
"Hoài An, cô quá lý trí, lý trí đến mức tìm lời nào để , tìm lời nào để phản bác cô , để thuyết phục cô ."
Tống Hoài An: "..."
Nhất thời cũng gì, tiếp xúc với nhiều , cũng phát hiện tư duy của tiểu sư hiếm thấy, chủ yếu là tuổi của tiểu sư ở đó, tư duy suy nghĩ quá mạnh mẽ, chút phù hợp với tuổi của cô .
, theo thấy, suy nghĩ của tiểu sư cũng vấn đề gì, mỗi đều là một cá thể độc lập, cách sống riêng, chỉ cần chuyện phạm pháp thì thế nào cũng .
Anh Lục Hoài hỏi: "Đổi khác ?"
Lục Hoài lắc đầu: "Đã nhận định , đổi ."
Tống Hoài An giọng nhàn nhạt: "Vậy thì chịu , kết quả hoặc là vẹn cả đôi đường, hoặc là cô độc đến già."
Giọng dừng một chút, : "Ồ, ông nội sẽ để cô độc đến già ."
"Biết hôn ước từ nhỏ thành, chắc sẽ sắp xếp đến bên cạnh ."
Lục Hoài : "Chuyện hôn ước từ nhỏ với cô ."
"?" Tống Hoài An lộ vẻ nghi hoặc: "Đến nước , còn ?"
Lục Hoài: "Nói sẽ liên quan đến Vân gia, Vân gia là nhà ngoại của cô bé, gặp nạn hạ xuống, ở cùng thôn với cô , bên nhà ngoại nhận cô , cũng đều đang giấu cô ."
"..." Tống Hoài An giọng nhàn nhạt: "Vòng vo, rõ ràng."
Những gia tộc đều như , đấu đá, vòng vo, bằng hai tay sạch sẽ, tiêu sái.
Tống Hoài An chuyển chủ đề: "Đi đường tắt là gì?"
"Tuyển quân đội, quân y." Lục Hoài : " và cô thể gặp mỗi ngày..."
Tống Hoài An ngắt lời: "Một trăm lẻ tám nhát d.a.o của để , qua ải độc của lão Hoắc ."
"Lão Hoắc sở dĩ nhận tiểu sư , là tiểu sư kế thừa y bát của ông , và Miễn Chi tuy cũng học một thứ từ ông , nhưng học những thứ giống , cơ bản đều động d.a.o, Miễn Chi còn dùng nhiều hơn, dù ở nơi hoang sơn dã lĩnh tận dụng nguyên liệu tại chỗ để chế t.h.u.ố.c."
Lục Hoài chút suy nghĩ: "Bên Hoắc lão đến lúc đó để ông nội mặt."
"Cậu..." Tống Hoài An nghẹn lời, nhắc nhở: "Ngoài còn Miễn Chi."
"Bây giờ những chuyện vô ích, thấy cứ thuận theo tự nhiên , những thứ đừng cưỡng cầu, cưỡng cầu vô ích, chừng thuận theo tự nhiên kết quả ."
"Ừ."
...
Hắc Tỉnh, tỉnh thành, nhà họ Chương.
Tống Nguyệt, Chương Nhược Thanh ở phòng khách tầng một, đợi Tất Phượng Bình về.
Thấy trời tối, vẫn thấy bóng dáng Tất Phượng Bình.
Chương Nhược Thanh cô về chắc chắn là đến nhà ông ngoại , ngoài nhà ông ngoại , cô nơi nào khác để , nhất là hôm nay đừng về.
Tống Nguyệt đợi chắc chắn một lát nữa sẽ .
Tống Nguyệt liếc trời bên ngoài, ánh mắt chuyển sang mặt Chương Nhược Thanh, bộ dạng của cô .
Trong lòng cô lập tức hiểu .
Cô dậy: "Xem tối nay cô lẽ sẽ về, ngoài nơi , cô còn thể khác?"
...
Vẫn như cũ.
Đăng một chương, lát nữa đăng hai chương cùng lúc.