Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 224: Thái độ của cô quyết định kết cục của mẹ cô

Cập nhật lúc: 2026-01-11 05:57:19
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương Nhược Thanh mở miệng định trả lời.

Tống Nguyệt : "Nghĩ kỹ hãy , thái độ của cô quyết định kết cục của cô, sớm giải quyết sớm, cô và cô cuối cùng cũng sẽ dễ chịu hơn một chút."

Chương Nhược Thanh Tống Nguyệt mỉm , sống lưng một trận lạnh buốt, lời đến bên miệng nhất thời : "..."

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa: "Két..."

Chương Nhược Thanh trong lòng lập tức "lộp bộp" một tiếng, sắc mặt đổi, đừng về nhé?

Trong lúc cấp bách, cô bật dậy, nhanh ch.óng : " xem là..."

Tống Nguyệt một ánh mắt lạnh lùng quét qua, Chương Nhược Thanh lập tức sợ đến ngậm miệng, chậm rãi hai chữ: "Ngồi yên."

Dưới ánh mắt của cô, Chương Nhược Thanh im lặng xuống.

Tống Nguyệt, Chương Nhược Thanh đều gì, yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi, tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần.

Chương Nhược Thanh một trái tim treo lơ lửng, ngừng cầu nguyện trong lòng, về là bố cô , là bố cô , .

Tống Nguyệt tiếng bước chân nhíu mày, về Tất Phượng Bình, tiếng bước chân là của một đàn ông, gì bất ngờ thì hẳn là bố của Chương Nhược Thanh.

Ý nghĩ nảy , một đàn ông trung niên xách túi xuất hiện ở cửa phòng khách.

Chương Nhược Thanh thấy về là bố, trái tim lơ lửng lập tức rơi xuống, vui mừng : "Bố~"

Chương Mân Quốc bất giác về phía nhà bếp, thấy nhà bếp tối om đèn, sắc mặt lập tức tối sầm , lên tiếng c.h.ử.i rủa: "Mẹ mày ? Còn về? Mấy giờ còn cút về, xem c.h.ế.t..."

Chửi nửa chừng, Chương Mân Quốc mới chú ý trong phòng khách còn khác, giọng điệu chuyển hướng: "Có khách ?"

Chương Mân Quốc Tống Nguyệt đầu tiên cảm thấy chút quen mắt, kỹ càng thấy quen, nhưng nhớ gặp .

Chương Nhược Thanh sắc mặt trắng bệch, sợ Tống Nguyệt sẽ chuyện đó.

Tống Nguyệt lịch sự chào hỏi: "Chào chú Chương."

"Chào, chào." Chương Mân Quốc hồn, đáp, đầu với Chương Nhược Thanh: "Nhược Thanh, con bé cũng thật là, khách ?"

"Con rót nước cho khách ?"

Chương Nhược Thanh gì.

Chương Mân Quốc định rót nước cho Tống Nguyệt: "Có khách đến rót nước, bố dạy con , con bé cũng thật là."

Tống Nguyệt lên tiếng ngăn cản, tiện thể hỏi thăm tung tích của Tất Phượng Bình: "Chú Chương cần bận rộn, cháu đến tìm dì Tất, dì đến giờ vẫn về, chú Chương sẽ ?"

Vừa là tìm Tất Phượng Bình, Chương Mân Quốc dừng , trong lòng "lộp bộp" một tiếng, đầu Tống Nguyệt : "Tìm dì Tất ? Có chuyện gì?"

Chương Nhược Thanh sắc mặt trắng thêm một tầng, lén lút về phía Tống Nguyệt, một trái tim đập thình thịch, chỉ sợ Tống Nguyệt sẽ chuyện đó!

Bố cô đang lo tìm cớ gì để ly hôn với , chuyện của Tống Nguyệt xảy , bố cô sẽ cớ, chỉ cớ mà còn thể đổ hết lầm lên .

Chương Nhược Thanh trong lòng thấp thỏm yên, Tống Nguyệt mở miệng: "Ừm, cũng chuyện gì, chỉ là nhà cháu bảo cháu nhắn dì Tất một câu, nhắn tận miệng."

Chương Mân Quốc suy nghĩ: "Vậy ..."

Nhắn tận miệng cho Tất Phượng Bình? Lời gì?

Tống Nguyệt liếc mắt một cái Chương Mân Quốc cũng mưu đồ riêng, cộng thêm giọng điệu c.h.ử.i rủa khi Chương Mân Quốc nhà, xem nhà họ Chương cũng yên .

... chuyện liên quan gì đến cô?

"Ừm." Tống Nguyệt hỏi: "Vậy chú Chương dì Tất ở ?"

Chương Mân Quốc nghĩ một lúc: "Muộn thế về, chắc là đến nhà ông ngoại của Nhược Thanh ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-224-thai-do-cua-co-quyet-dinh-ket-cuc-cua-me-co.html.]

Chương Nhược Thanh "ầm" một tiếng, đầu óc như thứ gì đó nổ tung, sắc mặt cũng tái nhợt với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

Trong đầu cô là xong , xong ! Tống Nguyệt chắc chắn sẽ qua đó ngay!

Tống Nguyệt khóe mắt liếc về phía Chương Nhược Thanh, thấy mặt cô còn chút m.á.u, liền lời Chương Mân Quốc là đúng.

Chương Mân Quốc hỏi: "Vậy xa đây ?"

Chương Mân Quốc : "Không xa lắm, bộ qua đó hơn nửa tiếng là đến."

"Được, cảm ơn chú Chương." Tống Nguyệt cảm ơn, đầu mỉm Chương Nhược Thanh: "Bạn học Chương, đường đến nhà ông ngoại cô tìm chứ?"

Chương Mân Quốc ánh mắt cũng rơi mặt Chương Nhược Thanh.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Dưới ánh mắt của hai , Chương Nhược Thanh cứng rắn đáp: "Được."

Tống Nguyệt trực tiếp qua kéo tay Chương Nhược Thanh, : "Vậy thôi."

Chương Nhược Thanh lý do từ chối, cũng sợ từ chối Tống Nguyệt, Tống Nguyệt sẽ chuyện đó mặt bố cô .

nghĩ nghĩ , chuyện thà để ông bà ngoại , cũng thể để bố cô , dù thì, lòng của ông bà ngoại cũng hướng về .

Nghĩ thông , Chương Nhược Thanh chủ động dẫn Tống Nguyệt ngoài.

Chương Mân Quốc bóng lưng hai ngoài, nhíu mày.

Ông lên tiếng hỏi: "Hai đứa bây giờ qua đó ? Bây giờ trời sắp tối ."

Tống Nguyệt đầu : "Không chú Chương, chúng cháu nhanh một chút là , hơn nữa chúng cháu còn đèn pin."

Chương Mân Quốc luôn cảm thấy gì đó , càng nghĩ càng thấy chuyện lẽ liên quan đến ông, đừng để chuyện của ông ầm ĩ đến mặt lão Tất... lúc đó ông mà ăn hết.

Tất Phượng Bình ông thể nắm trong tay, dù thì trái tim của phụ nữ cũng ở chỗ ông, sẽ những chuyện đó với lão Tất.

Hơn nữa ông hôm nay thể vị trí , cũng nhờ một phần công của lão Tất, nếu những chuyện đó ầm ĩ đến mặt lão Tất, ngày tháng cũng đến hồi kết.

Nghĩ đến bộ dạng nổi giận của lão Tất, Chương Mân Quốc nhịn rùng một cái.

Ông cầm lấy chìa khóa, vội vàng chạy ngoài, gọi với Tống Nguyệt, Chương Nhược Thanh đang đến cửa sân,

"Thôi, cũng việc gì, để đưa hai đứa qua đó, hai đứa con gái trời tối cũng an ."

Chương Nhược Thanh lập tức sốt ruột, vội vàng đáp: "Bố, bố cần , con và bạn học Tống ."

Chương Nhược Thanh vội vàng xong, ngược còn kéo Tống Nguyệt, đầu bỏ chạy.

Chương Mân Quốc đang đóng cửa thấy cảnh , tức giận nhịn c.h.ử.i rủa: "Cái con bé báo hại !"

Chương Nhược Thanh càng như , ông càng cảm thấy bên trong chắc chắn chuyện, chừng lời nhắn chắc chắn liên quan đến ông.

Vừa nghĩ đến đây, Chương Mân Quốc vội vàng khóa cửa, lập tức đuổi theo, gọi với bóng dáng Chương Nhược Thanh phía ,

"Này! Nhược Thanh, đợi bố!"

...

Nhà họ Tất.

"Cái gì?"

Tất Kiến Quốc xong lời của Tất Phượng Bình, "vụt" một tiếng dậy khỏi ghế, xuống Tất Phượng Bình, hai mắt trợn to, thể ngừng run rẩy.

Bà Tất cũng mặt mày trắng bệch, thể tin Tất Phượng Bình, dám tưởng tượng con gái chuyện như .

Tìm côn đồ...

 

Loading...