Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 293: Bạn Học Tống Cậu Cẩn Thận Chút, Bố Tôi Đến Rồi

Cập nhật lúc: 2026-01-11 11:28:09
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời Chương Nhược Thanh buột miệng thốt : "Bố?"

Chương Mân Quốc cảnh giác căng thẳng quanh bốn phía, chú ý tới , hạ thấp giọng dồn dập : "Mày còn nhớ tao là bố mày? Đưa tiền mày cho tao."

Chương Mân Quốc mất kiên nhẫn thúc giục: "Nhanh lên!"

Chương Nhược Thanh trong lòng cũng sợ bố cô phát điên lên g.i.ế.c cô , vội vàng lấy hết tiền mang theo .

Chương Mân Quốc chộp lấy tiền.

Chương Nhược Thanh bảo bố cô đừng hại Tống Nguyệt: "Bố, bố đừng đối với Tống..."

Lời cô mới một nửa, Chương Mân Quốc trực tiếp mất dạng.

Chương Nhược Thanh đành im tiếng, vội vàng về phía nhà vệ sinh.

Lúc qua đó Ngô Phượng Phượng , đang ngó xung quanh, dáng vẻ đó dường như đang tìm cô .

vội vàng tới, Ngô Phượng Phượng lên tiếng hỏi cô , cô thẳng chỗ đó hôi quá, cô ngoài hít thở khí.

Ngô Phượng Phượng chỉ sâu Chương Nhược Thanh một cái, gật đầu, thêm gì.

Hai cùng trở về.

Mấy Tống Nguyệt, thầy Đoạn đều đang nghỉ ngơi, nghỉ ngơi xong chuẩn khám bệnh buổi chiều, thuận tiện lấy t.h.u.ố.c men, kim tiêm, các loại đồ đạc trong gùi , bày từng cái một trong trạm y tế.

Những t.h.u.ố.c nếu dùng hết hoặc dùng đến thì đến lúc đó để trực tiếp cho trạm y tế, sẽ mang về tỉnh thành.

Cũng coi như là một sự chi viện cho trạm y tế.

Lúc sắp xếp t.h.u.ố.c men, Chương Nhược Thanh dịch bước đến bên cạnh Tống Nguyệt, ghé tai Tống Nguyệt, hạ thấp giọng: "Bạn học Tống, bố hình như đến đây , cẩn thận một chút."

Động tác sắp xếp t.h.u.ố.c men của Tống Nguyệt khựng , nghiêng đầu chạm mắt với Chương Nhược Thanh.

Hai bốn mắt .

Chương Nhược Thanh gật đầu với cô.

Tống Nguyệt Chương Nhược Thanh, môi mấp máy mở miệng định gì đó, giọng thầy Đoạn vang lên: "Đều nghỉ ngơi xong chứ? Nghỉ ngơi xong thì tiếp tục thôi."

Người trong phòng lượt đáp: "Vâng."

Chương Nhược Thanh cũng nhân cơ hội rời khỏi bên cạnh Tống Nguyệt.

Tống Nguyệt bóng dáng Chương Nhược Thanh, mím môi gì, những khác cũng đều đang bắt tay chuẩn khám bệnh .

Mấy ngoài, liền thấy năm hàng rồng rắn xếp hàng trong sân.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Tống Nguyệt ngẩng đầu trời, may mà ông trời nể mặt, chiếu cố các cô, nắng.

Nếu đội nắng to khám bệnh, e rằng say nắng mất, nhưng nếu là trời nắng chang chang chừng sẽ nhiều đến khám bệnh như .

cũng chẳng ai đội nắng to xếp hàng các thứ.

Tống Nguyệt xuống, Trần Phong cũng cầm cuốn sổ nhỏ và b.út chuẩn ghi chép.

Một giọng dồn dập truyền đến:

"Bác sĩ!"

"Bác sĩ!"

"Bác sĩ!"

"Mau xem cho con nhà với."

Trong tiếng gọi lẫn lộn tiếng của trẻ con.

"Oa! Oa! Oa!"

Mấy Tống Nguyệt cùng với đám đông đang xếp hàng đều nhao nhao đầu sang, thấy một đàn ông trung niên trong lòng ôm một đứa bé từ bên ngoài xông , quần áo đàn ông dính m.á.u loang lổ.

Đứa bé trong lòng quần áo đều là m.á.u, trong đó đầu trán đứa bé dùng quần áo bọc , quần áo cũng m.á.u tươi nhuộm đỏ.

Tống Nguyệt lập tức dậy, vội vàng rảo bước đón đầu.

Trần Phong thấy chị Tống đều qua đó , cũng vội vàng theo.

Thầy Đoạn cũng vội vàng chạy tới.

Những xếp hàng khác thấy cảnh nhao nhao bàn tán: "Sao chảy nhiều m.á.u thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-293-ban-hoc-tong-cau-can-than-chut-bo-toi-den-roi.html.]

"Trời!"

Tống Nguyệt đến mặt đàn ông trung niên, đứa bé đang gào oa oa hỏi: "Đứa bé ?"

Đứa bé còn nhỏ, trông vẻ mới hơn một tuổi mấy tháng, đang là tuổi tập .

Người đàn ông trung niên thở hồng hộc, trong hốc mắt đỏ chứa đầy nước mắt: "Cuốc để đất, đứa bé chơi bên cạnh, để ý ngã cái cuốc."

Thầy Đoạn tới thấy lời , nhanh ch.óng : "Ôm đứa bé trong ."

Thầy Đoạn xong xoay định dẫn đường, nghĩ đến điều gì, đầu với Tống Nguyệt, Trần Phong: "Hai em cũng ."

Tống Nguyệt, Trần Phong gật đầu.

Người đàn ông trung niên ôm đứa bé rảo bước theo thầy Đoạn phòng trạm y tế.

Tống Nguyệt, Trần Phong theo sát phía .

Mấy khác trong sân cảnh , chút luống cuống, tự an ủi trong lòng, dù thầy Đoạn gọi bọn họ, bọn họ qua đó cũng .

Vào trong phòng.

Thầy Đoạn bảo đàn ông đặt đứa bé thẳng lên bàn , tháo quần áo bọc đầu đứa bé .

Tống Nguyệt khi phòng liền dẫn Trần Phong lấy t.h.u.ố.c men, cùng với tất cả dụng cụ cần thiết để khâu vết thương.

Cầm đồ tới.

Thầy Đoạn vặn tháo quần áo xuống.

Chỉ thấy trán đứa bé một vết thương do vật sắc nhọn gây dài gần năm centimet đang ồ ạt chảy m.á.u ngoài, gần vết thương bùn đất rõ ràng.

Thầy Đoạn đầu Tống Nguyệt, thấy Tống Nguyệt và Trần Phong trong tay cầm tất cả đồ dùng cho ngoại khoa: "Bác sĩ Tống xử lý ?"

Tống Nguyệt chút do dự: "Được."

Thầy Đoạn : "Vậy chỗ giao cho bác sĩ Tống, bác sĩ Trần hai em xử lý, thầy ngoài trông chừng bọn họ ."

"Vâng."

Tống Nguyệt đáp một tiếng, xé bao tay y tế, sự "hỗ trợ" của Trần Phong, bắt đầu gây tê tại chỗ, sạch vết thương, xỏ chỉ khâu ...

Tống Nguyệt thao tác chính, Trần Phong phối hợp đưa dụng cụ, trợ thủ cho Tống Nguyệt.

Cùng lúc đó.

Trong tỉnh thành.

Lãnh đạo công an phụ trách vụ án Chương Mân Quốc vịt đến miệng còn bay mất, tức giận nổi trận lôi đình với đám cấp trong văn phòng:

"Người đều ở ngay mí mắt , còn để chạy mất?"

Mười mấy cúi đầu lên tiếng.

"Các chuyện ảnh hưởng đặc biệt lớn ! Cấp cho chúng thời gian phá án cuối cùng! Chỉ ba ngày!"

"Ba ngày cuối cùng, nếu còn bắt , chúng đều đừng công an nữa!"

"Mau nghĩ cho ! Tên thể trốn ! Cũng thể trốn xuống lòng đất cho chứ! Lục soát tất cả những nơi thể ẩn náu cùng với những khả năng thể chạy trốn trong tình huống lúc đó..."

"Cốc cốc."

Tiếng gõ cửa đột ngột cắt ngang lời lãnh đạo .

Lãnh đạo công an tức giận xoay , một bước vọt thẳng đến cửa, mạnh mẽ giật mở cửa phòng: " đó đừng..."

Cửa mở, thấy bên ngoài, sắc mặt ông đổi, mặt nổi lên ý : "Lãnh đạo."

Lãnh đạo bên ngoài mặt mang ý : "Đồng chí Chu, xem hai ngày nay hỏa khí lớn đấy."

Đồng chí Chu mặt mày ủ rũ: "Lãnh đạo, ngài sáng nay chúng suýt chút nữa là bắt Chương Mân Quốc , chỉ thiếu một chút xíu..."

Lãnh đạo ngắt lời, gật đầu : " , cũng ."

Ông lên tiếng an ủi: "Đồng chí Chu đừng nóng nảy, cấp phái một đồng chí xuống đây, đồng chí giỏi về truy vết, đó lập ít công lao, đồng chí đang thực hiện nhiệm vụ bí mật ở bên , cấp tốn ít công sức mời đồng chí qua đây."

Lãnh đạo công an văn phòng bên cạnh: "Đồng chí Chu gặp vị đồng chí , ở văn phòng bên cạnh."

Trong lòng đồng chí Chu mười phần vui, vụ án ông theo hơn nửa tháng xấp xỉ gần một tháng , ngày đêm điều tra và mai phục, bên lúc đầu phái xuống, đợi ông bận rộn lâu như , mắt thấy sắp bắt phái xuống.

Đây cố ý đến cướp công lao ?

 

Loading...