Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 450: Thật ra tôi còn thảm hơn cô...

Cập nhật lúc: 2026-01-13 03:05:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có điều là vàng thì ở cũng thể phát sáng, ở Kinh đô đều thấy danh tiếng của , đều Hắc Tỉnh một 'Nhất Bả Đao' tên là Tống Hoài An."

Giọng Tống Hoài An nhàn nhạt: "Vẫn cảm ơn sự bồi dưỡng của các thầy năm xưa."

Trần Hướng Đông lời , trong lòng vui như nở hoa: "Bồi dưỡng là một phần, vẫn là do cá nhân thiên phú."

Yến Trường Sinh thấy ba mạc danh kỳ diệu bắt đầu ôn chuyện cũ, ông dường như trở thành ngoài.

Thế !

Yến Trường Sinh : "Bác sĩ Tống, cân nhắc đến Hỗ Thị chúng ..."

Viện trưởng Lý còn gì, Trần Hướng Đông ngắt lời Yến Trường Sinh: "Lão Yến, ông thế t.ử tế, ngay mặt lão Lý đào của ông ?"

"Hơn nữa, cho dù ông đào Hoài An , thì cũng sang một bên, để ."

" và bác sĩ Tống là quen cũ, quen ưu tiên."

Viện trưởng Lý tức đến mức nghiến c.h.ặ.t răng hàm : "Bây giờ mua vé cho các ông, các ông mau cút về ."

"Các ông ngay mặt đào , các ông thấy ngại ?"

"Bệnh viện các ông nhiều chuyên gia giáo sư như , nhiều nhân tài đỉnh cao như còn thiết tinh vi các thứ, nhà nước còn cấp cho các ông ít kinh phí hàng năm."

"Nhìn bên chúng xem, địa phương xa xôi, mùa đông lạnh giá, nếu nhà nước phân phối về bên chúng , mấy nguyện ý đến bên ?"

"Thiết t.h.u.ố.c men các thứ thì càng cần ."

"So với các ông lạc hậu bao nhiêu ."

"Các ông cân nhắc gửi cho em già chút nhân lực thì thôi , các ông còn chạy đến chỗ đào , lương tâm các ông ở ?"

Trần Hướng Đông : "Ây da, lão Lý, bao nhiêu năm nay xa lạ ? Sao đùa chút cũng thế?"

Viện trưởng Lý hừ lạnh một tiếng, sa sầm mặt : "Đùa chuyện khác thì , đùa chuyện nha đầu Tống và Hoài An thì ."

Yến Trường Sinh đột nhiên buông một câu: "Thế chuyện ông lên lớp tiêu chảy..."

Sắc mặt Viện trưởng Lý lập tức đổi, vội vàng ngắt lời: "Được !"

Ông vội vàng chuyển chủ đề: "Hoài An đến tìm việc gì?"

Tống Hoài An trực tiếp : "Có, nhưng bây giờ tiện ."

"Viện trưởng Lý ông chuyện với họ , rảnh ."

"Đi đây."

Tống Hoài An , sắc mặt ba Viện trưởng Lý.

Lúc Tống Hoài An cửa còn đóng cửa văn phòng .

Trần Hướng Đông lên tiếng cảm thán: "Tính tình thằng nhóc vẫn y như năm xưa."

Viện trưởng Lý : "Người bản lĩnh tính khí đều lớn."

...

Tống Nguyệt trong văn phòng, lật xem một bệnh án.

Cửa văn phòng đột nhiên gõ vang: "Bác sĩ Tống."

Tống Nguyệt ngẩng đầu , là đồng chí phòng điện thoại.

Nữ đồng chí phòng điện thoại híp mắt Tống Nguyệt: "Đồng chí Lục gọi điện thoại cho cô đấy."

Lúc Tống Nguyệt mới nhớ , hôm qua Lục Hoài hứa với cô, hôm nay sẽ gọi điện thoại cho cô.

Tống Nguyệt đặt đồ trong tay xuống dậy: "Được, cảm ơn."

"Bác sĩ Tống khách sáo ."

Tống Nguyệt chạy bước nhỏ đến phòng điện thoại, cầm điện thoại lên: "Lục Hoài."

"Nguyệt Nguyệt." Lục Hoài dây dưa mấy lời sến súa, mà thẳng vấn đề chính, "Chuyện Nam Niệm Khanh ngóng , lý do cô đến đây quả thực là vì Thẩm Mặc."

" một tin lắm."

Tim Tống Nguyệt mạc danh kỳ diệu treo lên.

Giọng Lục Hoài dừng một chút, tiếp tục : "Nam Vọng Vân, Liễu Yên Nhu đến Hắc Tỉnh, đón Nam Niệm Khanh về Hắc Tỉnh, bên Kinh đô hiện tại đang đồn Nam Niệm Khanh bỏ trốn theo trai."

Chuyện hai Nam Vọng Vân, Liễu Yên Nhu hôm qua sư với cô .

Chỉ là bên phía sư thể xác định.

Tống Nguyệt hỏi: "Tin tức Nam Vọng Vân, Liễu Yên Nhu đến Hắc Tỉnh chính xác ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-450-that-ra-toi-con-tham-hon-co.html.]

"Ừ." Lục Hoài , "Tàu hỏa chiều hôm qua."

"Đến Hắc Tỉnh chắc là sáng mai."

"Vâng, ."

Lục Hoài nhắc nhở: "Nguyệt Nguyệt, ở bên cạnh em, em cẩn thận hai ."

"Vâng, em em sẽ để tâm." Tống Nguyệt trả lời xong, hỏi, "Bên đơn vị tiện nhận đồ ?"

Lục Hoài Tống Nguyệt gửi đồ cho , trong đầu như thứ gì đó nổ tung ầm một cái, niềm vui sướng thể diễn tả bằng lời trào dâng.

vui thì vui.

Đồ vẫn nhận .

"Ừm~" Giọng Lục Hoài chần chừ, "Không lắm."

Tống Nguyệt : "Được , em còn định gửi cho chút đồ, khéo cảm ơn một chút."

Trong giọng của Lục Hoài xen lẫn chút bất lực: "Nguyệt Nguyệt, giữa hai chúng cần lời cảm ơn."

" tranh thủ dịp Tết xin nghỉ phép, đến lúc đó về ăn Tết cùng em."

Tống Nguyệt nhận lời ngay: "Được."

Lục Hoài quan tâm : "Thời tiết sẽ ngày càng lạnh, em mặc dày một chút."

"Vâng." Tống Nguyệt , "Anh cũng , chú ý an ."

"Ừ, sẽ chú ý, hai ngày nay bận , thể qua một thời gian nữa mới gọi điện thoại cho Nguyệt Nguyệt em ."

"Không , em đợi điện thoại của ."

Có một câu của Nguyệt Nguyệt là đủ !

Lục Hoài cơ bản thể xác định, trong lòng Nguyệt Nguyệt nhất định !

"Được."

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

"..."

...

Từ phòng điện thoại .

Tống Nguyệt thấy một bóng dáng quen thuộc, Dương T.ử Kỳ.

Tống Nguyệt nghĩ đến một thông tin sư tra hôm qua, cô mím môi, chủ động lên tiếng gọi : "Bác sĩ Dương."

Giây tiếp theo.

Dương T.ử Kỳ thấy tiếng cô đầu .

Dương T.ử Kỳ đầu thấy Tống Nguyệt chào hỏi trong lòng kinh ngạc nên lời.

đến Hắc Tỉnh mấy ngày nay, cô từng thấy Tống Nguyệt chủ động chào hỏi, đều là khác chào hỏi cô.

Dương T.ử Kỳ đè nén sự kinh ngạc trong lòng, bất động thanh sắc đáp: "Bác sĩ Tống."

Tống Nguyệt Dương T.ử Kỳ: "Bác sĩ Dương rảnh ? Mượn một bước chuyện?"

Dương T.ử Kỳ tuy Tống Nguyệt ý gì, nhưng vẫn gật đầu: "Rảnh."

Hai đến một góc vắng vẻ, .

Tống Nguyệt thẳng vấn đề: "Một chuyện của bác sĩ Dương ở Kinh đô, đều tra ."

"Bao gồm cả một rắc rối gần đây cô gặp ."

Tim Dương T.ử Kỳ thắt một cái, thế nào cũng ngờ là chuyện .

"..." Cô lẳng lặng Tống Nguyệt, lập tức khẽ một tiếng, " ngờ bác sĩ Tống ở Kinh đô còn quan hệ."

Giọng Tống Nguyệt nhàn nhạt: "Cũng tính là quan hệ gì, nhưng tra xét một chuyện của bác sĩ Dương vẫn ."

"Cho nên?" Giọng Dương T.ử Kỳ nhàn nhạt, "Bác sĩ Tống tra những chuyện đó, lấy những chuyện đó để nhạo ?"

Tống Nguyệt thở dài một : "Đều là cùng cảnh ngộ, nhạo bác sĩ Dương."

Dương T.ử Kỳ ngẩn : "?"

Tống Nguyệt thở dài nặng nề một : "Nói thật giấu gì, đây còn t.h.ả.m hơn cô, cô thế vẫn còn đường thương lượng, là trực tiếp họ bán cho bọn buôn , c.h.ế.t sống mới trốn thoát ."

"Trốn thoát đưa xuống nông thôn."

Trong đáy mắt Dương T.ử Kỳ giấu sự kinh ngạc: "????"

 

Loading...