Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 486: Ha Ha Ha! Nguyệt Nguyệt Đồng Ý Ở Bên Tôi Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-01-13 03:06:58
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Y tá phòng điện thoại đẩy cửa bước văn phòng, cô: "Bác sĩ Tống, điện thoại của cô."
Tống Nguyệt: "..."
Y tá thêm một câu: "Lần là đồng chí họ Lục đó gọi tới."
Vừa là Lục Hoài gọi.
Tống Nguyệt lập tức dậy: "Được."
Đến phòng điện thoại.
Tống Nguyệt đóng cửa phòng điện thoại .
Cô cầm điện thoại lên: "A lô."
Sau một hồi tĩnh lặng~
Đầu dây bên truyền đến giọng trầm ấm của Lục Hoài: "Nguyệt Nguyệt."
Chính Tống Nguyệt cũng để ý, khoảnh khắc giọng của Lục Hoài vang lên.
Khóe môi cô khẽ cong lên, một nụ hiện lên bên môi.
Lục Hoài : "Em xem báo chứ? Trên báo công bố tin tức chúng hôn ước, tin tức là do nhà đưa .
Bởi vì bên Kinh đô là ai tra dì Vân, tra em, còn công bố ở Kinh đô em là con của dì Vân."
"Ở Kinh đô nhiều liền tìm đến Vân gia, ngóng tin tức của Nguyệt Nguyệt em, liền bảo ông nội bên đó công bố tin tức chúng đính hôn."
Tống Nguyệt đáp: "Ừm, cái em , bên Kinh đô phóng viên tòa soạn đến tìm em , hỏi vấn đề ."
Lục Hoài phóng viên Kinh đô chạy tìm Tống Nguyệt, còn hỏi những vấn đề đó.
Anh đột nhiên trở nên căng thẳng: "Vậy thể hỏi câu trả lời lúc đó của Nguyệt Nguyệt em ?"
Tống Nguyệt ngay: "Có."
Lục Hoài bên gì.
Tống Nguyệt tưởng Lục Hoài hiểu ý , cô thêm một câu: "Em trả lời là giữa chúng đính hôn."
Lục Hoài ở đầu dây bên thấy câu trả lời của Tống Nguyệt, khóe môi kìm mà cong lên.
Anh đang định chuyện, thấy Tống Nguyệt hỏi: " , Lục Hoài, nhà các nào tên là Lục Tinh Vũ chứ?"
Lục Tinh Vũ...
Lục Hoài lập tức nghĩ đến điều gì đó, lên tiếng hỏi: "Là Nam Niệm Khanh gọi điện thoại cho em ?"
Tống Nguyệt im lặng: "..."
Cô trả lời câu hỏi của Lục Hoài, ném câu hỏi: "Lục Tinh Vũ là do sắp xếp?"
Lục Hoài câu liền Nam Niệm Khanh gọi điện cho Nguyệt Nguyệt.
Hơn nữa Nguyệt Nguyệt đến Lục Tinh Vũ từ miệng Nam Niệm Khanh.
Anh thừa nhận ngay: "Phải."
Thừa nhận xong sợ Nguyệt Nguyệt giận, vội vàng giải thích:
"Vốn dĩ đó định với Nguyệt Nguyệt em, nhưng hai ngày nay chậm trễ, rút thời gian."
Tống Nguyệt gì.
Trong lòng Lục Hoài càng thêm căng thẳng: "Có Nam Niệm Khanh với Nguyệt Nguyệt em những lời , Nguyệt Nguyệt em đừng để trong lòng, cái đó đều là thằng nhóc Lục Tinh Vũ bịa đặt đấy."
Tống Nguyệt sự căng thẳng trong lời của Lục Hoài.
Cô hỏi: "Lục Hoài, vội vàng như , cảm thấy em sẽ tin , đúng ?"
Tống Nguyệt còn đỡ.
Vừa , Lục Hoài hoảng loạn.
Bởi vì đây tiếp xúc với Tống Nguyệt, bình thường Tống Nguyệt , hễ là thực sự nổi giận .
Trái tim Lục Hoài trực tiếp treo lên tận cổ họng: "Nguyệt Nguyệt..."
Tống Nguyệt ngắt lời Lục Hoài: "Nói cho em suy nghĩ và kế hoạch của ."
Lục Hoài đáp lời, kể bộ đầu đuôi sự việc: "Ừm, Nguyệt Nguyệt..."
Trong phòng điện thoại yên tĩnh đến mức cả tiếng kim rơi, giọng trầm ấm của Lục Hoài từng câu từng chữ lọt tai Tống Nguyệt.
Những lời Lục Hoài kiểm chứng suy đoán của cô.
Lục Tinh Vũ quả thực là do Lục Hoài sắp xếp, cố ý tiếp cận Nam Niệm Khanh, lấy Nam Niệm Khanh mồi câu, câu hai con cá lớn là Nam Vọng Vân và Liễu Yên Nhu.
Nhà họ Lục đối với Nam Vọng Vân, Liễu Yên Nhu mà chính là một miếng mỡ ngon, xác suất lớn mượn tay Lục Tinh Vũ để bắt quàng họ với nhà họ Lục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-486-ha-ha-ha-nguyet-nguyet-dong-y-o-ben-toi-roi.html.]
Chỉ xem bọn họ thể nhịn bao lâu.
Đương nhiên... Lục Tinh Vũ như vẫn nguy hiểm nhất định.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Mạo hiểm nguy hiểm để việc .
Tống Nguyệt mím môi: "Món nợ ân tình của Lục Tinh Vũ em trả thế nào đây?"
Lục Hoài : "Nguyệt Nguyệt, cần trả."
Anh lên tiếng giải thích: "Anh quên với em, Lục Tinh Vũ hiện tại một đối tượng, nhưng gia thế lắm, thím hai đồng ý cho hai họ ở bên ."
"Lục Tinh Vũ và Nam Niệm Khanh diễn vở kịch , thím hai cầu còn cho Lục Tinh Vũ ở bên cô gái ."
Tống Nguyệt nắm bắt trọng điểm: "Cô gái chuyện ?"
Lục Hoài rõ: "Ông nội tìm cô gái chuyện , cô gái lớn đó ngoại trừ gia cảnh kém một chút, , cũng lanh lợi."
Trong lòng Tống Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cô gái là .
Đừng vì chuyện , cho dù thím hai của Lục Hoài đồng ý cho Lục Tinh Vũ ở bên cô gái , cô gái vì chuyện mà giận dỗi nảy sinh hiểu lầm, thèm Lục Tinh Vũ nữa.
Thì Lục Tinh Vũ mạo hiểm nguy hiểm bận rộn một hồi, kết quả đến cuối cùng, dã tràng xe cát biển đông.
Còn Lục Hoài...
Từ ngày cô gặp , vẫn luôn giúp đỡ cô, vì cô nhiều như , còn bên phía nhà ngoại...
Tống Nguyệt hít sâu một , chậm rãi mở miệng hỏi: "Lục Hoài, vì em nhiều như , lỡ như hai chúng đến với thì ?"
Lục Hoài ngẩn một chút, cố tỏ thoải mái: "Vậy cũng , cam tâm tình nguyện."
Tống Nguyệt hỏi: "Anh sẽ buồn ?"
Lục Hoài chút do dự: "Sẽ."
Anh thêm một câu: "Anh thà rằng buồn, cũng Nguyệt Nguyệt em tủi đồng ý ."
Khóe môi Tống Nguyệt cong lên thêm chút nữa: "Vậy nếu em buồn thì ?"
Lục Hoài phản ứng kịp: "Hả?"
Vài giây .
Đầu óc ầm một tiếng nổ tung, hai mắt sáng lên, hưng phấn hét một tiếng: "Nguyệt Nguyệt!"
Lục Hoài nắm c.h.ặ.t điện thoại trong tay, tim đập thình thịch, càng lúc càng nhanh, dường như phá vỡ l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tay cầm điện thoại run run: "Là... là... là... là ý đó ?"
Tống Nguyệt thông qua giọng của Lục Hoài, thể tưởng tượng Lục Hoài ở đầu dây bên lúc là dáng vẻ gì.
Đáy mắt cô hiện lên ý : "Tự nghĩ ."
Cô đợi Lục Hoài trả lời, lập tức thêm một câu: "Được , em việc , tạm biệt."
Nói xong.
Tống Nguyệt nhanh ch.óng cúp điện thoại.
Cúp điện thoại.
Tống Nguyệt nghĩ đến lời , mặt đột nhiên nóng bừng lên.
Cô cần nghĩ cũng sắc mặt cô lúc , e là đỏ như tôm luộc.
Với tính cách của cô, những lời , quả thực hiếm thấy.
Cô nhắm mắt hít sâu vài , điều chỉnh tâm trạng, lúc mới rời khỏi phòng điện thoại.
"Nguyệt Nguyệt!!!" Lục Hoài điện thoại, nhớ lời Tống Nguyệt , nhịn ngây ngô: "Hề hề hề hề hề~"
Anh đặt điện thoại xuống, hít sâu vài , lạnh lùng ngoài.
Vừa ngoài, nhịn nghĩ đến việc Nguyệt Nguyệt đồng ý yêu đương với ~
Gương mặt lạnh lùng của cũng giữ nữa, bên môi là nụ che giấu .
Lính bên ngoài phòng điện thoại thấy Lục Hoài mỉm .
Cả hai đều trừng lớn mắt, vẻ mặt như gặp ma: "?????"
Hai trừng mắt bóng lưng Lục Hoài rời , cho đến khi xa .
Người lính bên đầu lính bên trái, hai mắt trừng lớn như chuông đồng: "Đoàn trưởng ?"
"Có hoa mắt ? Có là ?"
"Đoàn trưởng là ?"