Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 503: Rõ ràng, mẹ cô không công nhận người cha cặn bã kia
Cập nhật lúc: 2026-01-13 03:14:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên tường phía bàn trang điểm hình như dán ảnh?
Khoảng cách xa, Tống Nguyệt rõ lắm, bởi vì cô căn phòng là của ai, cũng tiện tùy ý xem xét.
lúc , giọng của Vân Lãm Nguyệt vang lên: "Mẹ căn phòng là của cô."
Cô?
Tống Nguyệt ngẩn , một lúc lâu cô mới sắp xếp mối quan hệ họ hàng trong đó...
Người cô mà Vân Lãm Nguyệt chính là cô, ý là đây là phòng của cô?
Tống Nguyệt đưa mắt quanh một vòng, căn phòng dính một hạt bụi, xem thường xuyên dọn dẹp.
Vân Lãm Nguyệt đầu Tống Nguyệt: "Mẹ và bố chỉ dọn dẹp phòng thôi, những thứ khác đều giữ nguyên trạng."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
"Đương nhiên đây chỉ là bố thôi, những cái khác em cũng ."
Vân Lãm Nguyệt hì hì, còn tinh nghịch lè lưỡi với Tống Nguyệt.
Tống Nguyệt đáp một tiếng: "Ừ."
Đã là phòng của cô, thì cô thể tùy ý xem .
Tống Nguyệt chủ yếu vẫn là xem, thứ tường chỗ bàn trang điểm là ảnh chụp .
Tống Nguyệt tới , tường treo quả thực là một tấm ảnh.
Còn là một tấm ảnh chụp chung đại gia đình.
Người trong ảnh đều còn trẻ.
Người giữa hình như là ông ngoại, bà ngoại cô?
Bà ngoại?
Trước mặt bà ngoại một đứa trẻ bốn năm tuổi đang .
Đây là út ?
Cô nhớ tuổi của út lớn hơn cô bao nhiêu.
mà bà ngoại trông cũng quá trẻ , qua ảnh cũng thể thấy là một đại mỹ nhân.
Liệu cô nhầm ?
Tống Nguyệt chằm chằm bà ngoại trong ảnh xem xem .
Vân Lãm Nguyệt leo lên bàn trang điểm, ngón tay chỉ bà ngoại trong ảnh: "Chị Nguyệt, đây là bà nội."
Tống Nguyệt một tiếng, xem cô nhận nhầm , quả thực là bà ngoại.
Chỉ thể mỹ nhân thì cả đời vẫn là mỹ nhân.
Cho nên trông trẻ, nhưng ảnh, thần thái của bà ngoại hình như chút đúng lắm, trông vẻ yếu ớt.
Giọng của Vân Lãm Nguyệt vang lên: "Bà nội ."
Tống Nguyệt vẫn từng gặp bà ngoại, trong lòng suy đoán về phương diện , nhưng khi lời thốt từ miệng Vân Lãm Nguyệt, trong lòng cô vẫn nhịn mà thót lên một cái.
Cô liếc Vân Lãm Nguyệt.
Ánh mắt Vân Lãm Nguyệt chằm chằm bức ảnh:
"Em bố bà nội từ khi sinh chú ba xong, sức khỏe .
Sau đó cứ mãi đợi cô kết hôn với cái đàn ông đáng ghét gì đó... kết quả những đợi đám cưới, ngược còn tin cô và đàn ông đó chia tay..."
Giọng của bác gái cả Lan Văn Huệ đột nhiên truyền đến: "Còn con bé đưa chị Nguyệt con , hóa là ở đây, linh tinh với chị Nguyệt con."
Tống Nguyệt và Vân Lãm Nguyệt thấy tiếng , lập tức đầu .
Lan Văn Huệ ở cửa hai .
Bà bước : "Nguyệt Nguyệt, cháu đừng con bé , nó là con nít ranh gì cứ bậy bạ."
"Con mới bậy." Vân Lãm Nguyệt bĩu môi: "Con mà."
Lan Văn Huệ bất đắc dĩ: "Cái con bé hết ."
Vân Lãm Nguyệt đắc ý nhướng mày: "Đương nhiên ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-503-ro-rang-me-co-khong-cong-nhan-nguoi-cha-can-ba-kia.html.]
Lan Văn Huệ bất đắc dĩ Vân Lãm Nguyệt, bế Vân Lãm Nguyệt từ bàn trang điểm xuống.
Tống Nguyệt tấm ảnh tường.
Trên ảnh cô, cũng bác cả, hai.
Chỉ thể cả nhà , nhan sắc đều thuộc hàng cực phẩm.
Tuy nhiên, ảnh thấy bóng dáng của bác gái cả và mợ hai.
Ánh mắt Tống Nguyệt rơi Lan Văn Huệ: "Bác gái, bác thể kể cho cháu một chuyện đây của cháu ?"
Lan Văn Huệ ngẩn , chút ngại ngùng : "Nguyệt Nguyệt, thật chuyện bên cháu bác cũng hiểu rõ lắm, bác cũng là khi gả qua đây, thôi."
"Bởi vì bác và bác trai cháu kết hôn cũng coi như khá muộn, lúc bác gả qua đây, cháu còn ở Kinh Thị nữa ."
Tống Nguyệt , trong lòng ít nhiều chút kinh ngạc... dòng thời gian là điều cô ngờ tới.
Nói cách khác.
Lúc bác gái và bác cả kết hôn, cô ở Dung Thành .
Hơn nữa tuổi của cô so với Vân Lãm Nguyệt, chừng lúc bác cả kết hôn cô bảy tám tuổi ?
Theo dòng thời gian mà , bác gái cả quả thực thể những chuyện đó của .
Trong lòng Tống Nguyệt đang suy nghĩ, Lan Văn Huệ tiếp: " bác về cô và Nam gia, cái tên Nam Vọng Vân gì đó ?"
Tống Nguyệt hồn, đáp một tiếng: "Vâng."
"Lúc đó về cô và Nam Vọng Vân một chuyện, cảm thấy cô lợi hại, còn từng ngưỡng mộ tình cảm của cô và Nam Vọng Vân."
Lan Văn Huệ khổ: "Không ngờ kết quả như ."
Bà ngước mắt Tống Nguyệt: "Thật bác gả cho bác trai cháu, một phần nguyên nhân lớn là vì cháu, bác chính là cảm thấy cháu lợi hại, học hỏi cô những cái đó, ngờ ..."
"Haizz..." Giọng Lan Văn Huệ dừng , thở dài một thật sâu, trong giọng mang theo sự tiếc nuối: "Đáng tiếc."
Bà nhịn lặp một nữa: "Chị Thanh thật sự đáng tiếc."
Tống Nguyệt bộ dạng của bác gái, trong lòng mạc danh chút khó chịu.
Cô chuyển chủ đề: "Bác gái, lúc bác và bác trai kết hôn, cháu về ?"
Lan Văn Huệ chút do dự: "Không."
Bà Tống Nguyệt: "Cô gửi tiền, còn một lá thư về, lúc đó bác nhớ trong thư là cháu đang học, cô rời khỏi Dung Thành yên tâm về cháu, còn nhiều lời xin ."
Quả nhiên...
Tống Nguyệt mím môi, khác mấy so với suy đoán của cô.
Lan Văn Huệ nhíu mày : "Bây giờ nghĩ , hình như chị Thanh chỉ năm đó m.a.n.g t.h.a.i Nguyệt Nguyệt cháu là về một chuyến, đó thì về nữa."
" hàng năm đều sẽ gửi ảnh về."
Tống Nguyệt đưa câu hỏi: "Ông ngoại và các đến Dung Thành ?"
Lan Văn Huệ nhớ một chút, đó gật đầu: "Có , lúc đó qua là để tìm chị Thanh, bởi vì liên lạc với nữa, kết quả báo là chuyển , đó là tìm thấy, đó nữa chính là chuyện Nguyệt Nguyệt cháu xuống nông thôn."
Tống Nguyệt hỏi: "Ông ngoại, các từng gặp bố cháu?"
Lan Văn Huệ : "Họ gặp, chị Thanh cho gặp."
"Lúc đó ảnh chị Thanh gửi về, đó chỉ chị Thanh, còn cháu, đàn ông ."
"Ông ngoại cháu, các cháu đến bây giờ cũng đàn ông trông như thế nào."
Tống Nguyệt: "..."
Rõ ràng, trong lòng cô công nhận cha cặn bã của cô.
Thật nghĩ cũng đúng.
Mẹ cô là một lợi hại như , tìm một như bố cô.
Nói một câu khó , tuy Nam Vọng Vân những chuyện đó, nhưng nếu thật sự lấy cha cặn bã của cô so sánh với Nam Vọng Vân, thể là ngay cả một ngón tay cũng bằng, bất kể là phương diện nào.
Muốn tiền , nhan sắc cũng , năng lực cũng .