Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 568: Có những chuyện không cần nói quá chi tiết!
Cập nhật lúc: 2026-01-13 03:18:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Miễn Chi gì, chỉ gật đầu.
Lục Hoài nghĩ đến một tin tức đây, lên tiếng hỏi: " một tin tức là bên tỉnh Điền xảy chuyện?"
Đều là trong quân đội, hơn nữa gia đình Lục Hoài cấp bậc thấp, những tin tức , Cố Miễn Chi cảm thấy bình thường.
"Ừm." Anh gật đầu: "Bên liên tục những hành động nhỏ, đủ loại gây sự, đương nhiên bên chúng cũng là dễ bắt nạt."
"Bây giờ đưa ánh sáng, nhưng nghĩ đưa ánh sáng là chuyện sớm muộn."
Lục Tinh Vũ ba , trong lòng cảm thấy chút thoải mái.
Cậu đến gần Tống Nguyệt, đưa tay vỗ vai Tống Nguyệt: "Này~"
Tống Nguyệt tưởng Lục Tinh Vũ chuyện gì với cô, cô liền buông tay Lục Hoài .
Lục Hoài cảm thấy tay Tống Nguyệt từ từ rút , tim cũng từ từ rút , trống rỗng.
Lúc Cố Miễn Chi còn ở mặt, chỉ thể giả vờ như chuyện gì, tiếp tục chuyện phiếm với Cố Miễn Chi.
Tống Nguyệt Lục Tinh Vũ, đợi Lục Tinh Vũ .
Lục Tinh Vũ thẳng một câu: "Chị dâu, chị suy nghĩ gì ?"
"?" Tống Nguyệt nhất thời phản ứng kịp: "Cái gì?"
Lục Tinh Vũ chỉ hai : "Chị xem hai họ chuyện, quan tâm đến chị dâu nữa."
Tống Nguyệt: "…"
Quả nhiên Lục Tinh Vũ, cái tên đáng tin cậy , đừng mong chuyện gì đắn.
Tống Nguyệt giọng nhàn nhạt: "Có khả năng nào là, ban đầu chúng song song, đó kéo , họ liền lên ?"
"…" Lục Tinh Vũ im lặng suy nghĩ một lúc, hình như đúng là : "Hình như là ."
Lục Hoài thấy tiếng bước chân theo , nhịn dừng , đầu Tống Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, ?"
"Không ." Tống Nguyệt Lục Hoài, sư : "Lục Hoài, sư , hai cứ chuyện của hai ."
"Cùng ." Lục Hoài đưa tay về phía Tống Nguyệt: "Những chuyện Nguyệt Nguyệt em cũng thể ."
Tống Nguyệt đặt tay lòng bàn tay Lục Hoài: "Ừm."
Bốn chuyện, về đến nhà họ Lục.
Lục lão gia và Hoắc lão đang dạo trong sân, thấy bốn về.
Hoắc lão lên tiếng chào : "Về ?"
Bốn đều đáp một tiếng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Lục lão gia : "Vừa , sắp đến giờ rửa tay ăn cơm ."
Mấy cùng nhà.
Lục lão gia sang Lục Tinh Vũ: "Tinh Vũ, con dẫn nha đầu và Miễn Chi chơi ?"
Lục Tinh Vũ cần suy nghĩ: "Đi ăn lòng luộc, kẹo hồ lô, đến công viên một lúc, còn cãi với con gái nuôi nhà họ Nam, cãi xong thì cả đến."
Con gái nuôi nhà họ Nam?
Lục Hoài, Lục lão gia, Hoắc lão thấy bốn chữ sắc mặt đều đổi.
Lục Tinh Vũ nhận , tiếp tục : "Anh cả và chị dâu chuyện riêng một lúc…"
"Dừng ." Lục lão gia thấy tình hình , lập tức ngắt lời Lục Tinh Vũ: "Có những chuyện cần quá chi tiết."
Mấy nhà xuống, uống một ngụm nước.
Lục Hoài đồng hồ tay, Lục Tinh Vũ: "Lục Tinh Vũ."
Lục Tinh Vũ lập tức hỏi: "Sao cả, gì dặn dò?"
Lục Hoài : "Ra cổng đợi, lát nữa mang đồ đến."
Lục Tinh Vũ lập tức dậy, còn hỏi: "Đồ gì?"
Lục Hoài rõ: "Cậu đợi là ."
"Được thôi."
Lục Tinh Vũ đáp một tiếng, lập tức chạy ngoài.
Dì Lưu vốn định dọn món ăn lên, thấy Lục Tinh Vũ chạy ngoài, hỏi cần đợi một lúc mới dọn món ăn ?
Lục Hoài bảo dì Lưu cứ dọn lên, Lục Tinh Vũ lát nữa sẽ về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-568-co-nhung-chuyen-khong-can-noi-qua-chi-tiet.html.]
Quả nhiên.
Chưa đến năm phút, Lục Tinh Vũ về.
Lục Tinh Vũ tay còn xách một cái giỏ tre, giỏ tre một lớp vải dày.
"Anh cả." Lục Tinh Vũ Lục Hoài: "Anh mới về ? Khi nào đặt vịt ?"
Vịt ?
Lục lão gia sang Lục Hoài, trong mắt mang theo một nụ hài lòng.
Chuyện nghĩ đến, thằng cháu trai lớn nghĩ đến.
Vịt quả thật là một đặc sản, lão già Hoắc nếm thử , nhưng nha đầu và Miễn Chi chắc nếm thử, nên mua.
Ông chỉ lo chuyện với lão già Hoắc, quên mất chuyện .
Lục Hoài : "Lúc tìm hai ."
Lục Tinh Vũ đặt giỏ tre lên bàn, lấy đĩa trong giỏ , trong đĩa là vịt thái lát.
Lục lão gia mời ba Tống Nguyệt: "Nha đầu, nhóc Miễn Chi, đến đây đến đây, ăn lúc còn nóng, lát nữa nguội sẽ ngon."
Ông liếc Hoắc lão: "Lão già Hoắc, ông tự nhiên nhé, mời ông nữa."
Trong lúc Lục lão gia mời, Lục Hoài cuốn xong vịt đưa đến mặt Tống Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, cho em."
Ngay lập tức, ánh mắt của đều đổ dồn Tống Nguyệt, Lục Hoài.
Tống Nguyệt nhận lấy, : "Lục Hoài, em tự ."
Lục lão gia vui vẻ cặp đôi : "Nha đầu, , để thằng nhóc cho con, con chỉ cần ăn thôi."
Lục Tinh Vũ trong lòng chua xót: "Anh cả, em cũng , cuốn cho em một cái."
Lục Hoài gì, Lục lão gia lên tiếng: "Tay mày tự ."
Lục Tinh Vũ tủi : "…"
Lục Hoài cuốn một cái cho Hoắc lão: "Hoắc lão, đây ạ."
Hoắc lão nhận lấy, : "Nhóc Lục, tự , cần khách sáo ."
Lục lão gia : "Lão già Hoắc, ông là sư phụ của nha đầu, nên ."
Lục Hoài cuốn một cái cho ông nội: "Lão gia, đây ạ."
Lục lão gia vui vẻ liên tục đáp : "Tốt !"
Bữa cơm ăn trong tiếng vui vẻ, Lục lão gia cũng hiếm khi vui vẻ như .
… vui vẻ là ngắn ngủi, vẫn chia ly.
Ăn tối xong, ba Tống Nguyệt một lúc, định dậy về khách sạn, ngày mai còn tàu hỏa về Hắc Tỉnh.
Lục lão gia, Lục Hoài, Lục Tinh Vũ đều bảo ba Tống Nguyệt ở nhà họ Lục.
Ba Tống Nguyệt đều từ chối.
Không khuyên .
Hết cách.
Lục Hoài lái xe đưa Tống Nguyệt và về khách sạn.
Lục lão gia, Lục Tinh Vũ cũng dậy tiễn Tống Nguyệt và ngoài.
Vừa khỏi phòng khách thấy tuyết rơi.
Lục Tinh Vũ cảm thấy bông tuyết rơi mặt, buột miệng : "Tuyết rơi ."
Lục lão gia Tống Nguyệt: "Nha đầu, tuyết là đang giữ các cháu , bảo các cháu ở đây."
"Nhà chúng phòng nhiều lắm, chỗ ở."
Tống Nguyệt gì, sư phụ Hoắc lão : "Lão già Lục, thôi, ."
"Lần đến đặt khách sạn nữa, đến nhà ông ở."
"Được thôi." Lục lão gia Hoắc lão: "Nói nhé."
Hoắc lão sa sầm mặt: "Ai đổi lời đó là ch.ó con."
Lục lão gia đồng ý ngay: "Được!"
Hoắc lão với Lục lão gia: "Được , ông mau về , tuyết rơi lạnh lắm."