Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 572: Còn muốn lợi dụng sư huynh

Cập nhật lúc: 2026-01-13 03:18:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng "" , trực tiếp khiến Dư Dư An ngây .

vội vàng tuyên bố chủ quyền như , ngờ là em gái của !

Tống Hoài An vốn định lời nặng với Dư Dư An, thấy lời của tiểu sư đáp một tiếng: "Ừ."

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

"?" Dư Dư An chằm chằm Tống Nguyệt: "Cô là em gái ?"

Tống Nguyệt trả lời, Dư Dư An lập tức một câu: "Không đúng, Hoài An em gái."

Tống Hoài An lạnh lùng Dư Dư An: "Dư Dư An, cô tưởng chuyện năm đó ?"

Dư Dư An khuôn mặt còn , lập tức trở nên khó coi.

Tống Hoài An lạnh lùng : "Cầu về cầu, đường về đường, hai bên liên quan, chuyện cũ bỏ qua."

Dư Dư An Tống Hoài An, định gì đó: "…"

Tống Hoài An ngắt lời Dư Dư An: "Không ai yên tại chỗ năm năm."

"Ít nhất sẽ , cô Dư Dư An càng ."

"Hy vọng cô tự lo cho ."

Dư Dư An im lặng: "…"

Tống Hoài An đầu Tống Nguyệt, giọng ôn hòa: "Em gái, thôi, lát nữa sẽ muộn."

Tống Nguyệt đáp: "Vâng."

Tống Hoài An đạp xe, chở Tống Nguyệt rời .

Dư Dư An bóng lưng hai rời , nụ mặt lập tức biến mất, đó là sự lạnh lẽo.

bóng dáng hai biến mất khỏi tầm mắt, lúc mới rời .

Tống Nguyệt xuống xe đạp chia tay với sư Tống Hoài An.

đến phòng khám, cô tìm lãnh đạo xếp lịch khám bệnh cho .

Sau khi gặp lãnh đạo, Tống Nguyệt cũng vội rời , tiên đến khu nội trú một vòng, xem mấy ngày nay bệnh nhân mới nhập viện .

Có bệnh nhân mới nhập viện, chuyện với bác sĩ trực nội trú để hiểu tình hình bệnh nhân, để tránh khi trực bệnh nhân xảy chuyện gì, cũng thể xử lý kịp thời.

Tống Nguyệt tìm hiểu xong, đến lúc xong việc đến giờ tan .

đồng hồ, đến giờ tan , định tìm sư .

Kết quả ngờ sư đến tìm cô .

Vừa hai cùng về nhà.

Về đến nhà.

Nghe sư phụ Lục Hoài gọi điện cho cô, Tống Nguyệt lúc mới nhớ về nhà chuyện của sư thu hút, đó quên mất chuyện gọi điện báo bình an.

Nghe lời sư phụ, Tống Nguyệt lập tức gọi cho Lục Hoài, báo bình an, hai chuyện một lúc mới cúp máy.

Cúp máy xong, Tống Nguyệt nghĩ đến ông ngoại và các , gọi điện cho ông ngoại, với ông ngoại họ về đến Hắc Tỉnh, quan tâm ông ngoại, bảo ông ngoại chú ý sức khỏe mới cúp máy.

Ngày thứ hai về Hắc Tỉnh, Tống Nguyệt như , bắt đầu bình thường.

Nhìn thấy Tết Nguyên đán ngày càng gần.

Tống Nguyệt xin nghỉ một buổi sáng, mua quà Tết gửi cho Lục Hoài, Lục lão gia, ông ngoại và các , gia đình Dương Đóa, và cả đại đội trưởng, chi thư, bí thư giúp đỡ cô lúc xuống nông thôn.

Đại đội trưởng, chi thư, bí thư lúc đó cũng chăm sóc cô, cũng giúp cô ít, mua chút bánh kẹo, đường quả gửi qua cũng coi như là cảm ơn.

Vừa lúc Tết họ cũng thể ăn, hoặc dùng để đãi khách.

Tống Nguyệt gửi đồ xong về bệnh viện, còn một lúc nữa mới đến giờ ăn trưa, nhị sư chắc mang cơm trưa đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-572-con-muon-loi-dung-su-huynh.html.]

Cô nghĩ liền đến khoa cấp cứu xem.

Khoa cấp cứu cũng gì, đều rảnh rỗi.

Tống Nguyệt đồng hồ, định đến văn phòng đại sư đợi nhị sư mang cơm đến, ăn cơm sớm chiều việc sớm.

Kết quả cô khỏi phòng cấp cứu một chặn đường.

Tống Nguyệt ngẩng đầu , Dư Dư An.

Người từ sáng hôm đó gặp mặt, xong, hai ngày nay xuất hiện nữa.

Cô còn tưởng lời của sư tác dụng với

Không ngờ xuất hiện.

Dư Dư An Tống Nguyệt: "Cô chính là tiểu sư của Hoài An, Tống Nguyệt nổi tiếng đó ?"

Tống Nguyệt thẳng thắn thừa nhận: "Ừ."

"Đến đây…" Dư Dư An lập tức híp mắt, lấy đồ giấu lưng nhét tay Tống Nguyệt: "Phiền cô giúp mặt Hoài An, níu kéo ."

Tống Nguyệt từ chối, đẩy đồ : "Xin , giúp ."

Dư Dư An cưỡng ép nhét đồ qua: "Không cần cô giúp gì, chỉ cần cô mặt ."

Tống Nguyệt đẩy .

Dư Dư An còn nhét tay Tống Nguyệt.

Tống Nguyệt thẳng Dư Dư An : "Đồng chí Dư, hôm đó hỏi cả của , cả kể cho chuyện xảy giữa hai ."

Dư Dư An tay đưa giữa trung lập tức cứng đờ.

Tống Nguyệt chú ý đến biểu cảm của Dư Dư An, lập tức hiểu , Dư Dư An mua đồ đến, nhờ cho cô là vì tưởng sư kể những chuyện đó cho .

ngờ .

Trước đây lợi dụng sư , bây giờ còn lợi dụng cô!

Tống Nguyệt nhịn lạnh, lạnh lùng Dư Dư An: "Cô lợi dụng một , cô còn lợi dụng nữa ?"

Dư Dư An mặt lộ một tia hoảng loạn thể thấy bằng mắt thường, cô định giải thích: "…"

Tống Nguyệt ngắt lời cô : " là chuộc bù đắp, nhưng thấy chuộc nhất là đừng xuất hiện mặt , đó chính là chuộc nhất."

"Còn về bù đắp, cô thể bù đắp cho cái gì? Chính xác là cô cũng thể cho gì, cả hiện tại phát triển đều , tiền đồ một mảnh sáng lạn cũng cần sự bù đắp của cô."

Dư Dư An ánh mắt ngơ ngác Tống Nguyệt, chút ngây dại.

Tống Nguyệt dừng một chút, giọng nặng hơn: "Chuyện năm đó thế nào, trong lòng cô rõ."

Dư Dư An tim thắt , sắc mặt cũng chút giữ .

Tống Nguyệt thẳng mắt Dư Dư An: "Vậy nên nếu cô còn một chút lương tâm, thì đừng xuất hiện nữa."

Dư Dư An mắt Tống Nguyệt, rõ ràng là một đôi mắt long lanh đáng yêu, nhưng lúc khiến cô lạnh sống lưng, rét mà run.

cũng càng ngày càng chột , đành nhắm mắt , tránh ánh mắt của Tống Nguyệt.

nhắm mắt hít một thật sâu, lên tiếng hỏi: "Bác sĩ Tống, cô đến bước hôm nay, khó khăn ?"

Tống Nguyệt nhận Dư Dư An đang bắt đầu gài bẫy.

Cô trực tiếp đưa một câu trả lời nước đôi: "Đều khó."

Dư Dư An lập tức mở mắt, chằm chằm Tống Nguyệt:

"Không ai thành kiến với cô ? Không ai thấy cô là phụ nữ thì nên học y, nên kiến thức, cô là phụ nữ việc cần là lớn lên, kết hôn sinh con, vì chồng vì con mà vất vả."

"Học nhiều kiến thức như ích gì? Sau cũng lấy chồng ."

 

Loading...