Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 98: Còn nói lung tung nữa, lấy đế giày táng cậu
Cập nhật lúc: 2026-01-09 17:19:37
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chân trái bước .
Lục Hoài ném một ánh mắt sắc như d.a.o qua.
Chu Dã sợ đến run rẩy, vội vàng lên tiếng: "Lão đại thực em cảm thấy, em thể phân tích giúp ."
Môi Lục Hoài mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, lạnh lùng Chu Dã.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Chu Dã thấy lão đại lên tiếng, cũng lấy giày ném .
Anh hy vọng, vội vàng : "Lão đại, nên vội vàng như ."
"Lão đại xưa nay bình tĩnh, ngã ngựa thằng nhóc họ Lâm ? Anh cứ nghĩ xem lão đại chỗ nào bằng thằng nhóc đó? Lão đại cái gì cũng hơn thằng nhóc đó."
"Trừ khi chị dâu mù mới chọn ."
"Chị dâu rắn c.ắ.n, trong lòng thoải mái, khó chịu lắm, chạy tới với cô tìm hiểu yêu đương, cô từ chối mới lạ."
Qua sự phân tích của Chu Dã.
Lục Hoài nghĩ , ăn đứt cái tên họ Lâm .
Tên họ Lâm ngay cả một ngón tay của cũng so , tính so sánh, đang lo lắng, suy nghĩ lung tung cái gì?
Nghĩ đến đây, mây mù trong lòng tan quá nửa.
Lục Hoài u ám Chu Dã một cái: "Ai bảo từ chối?"
"Không ?" Chu Dã bĩu môi, "Lão đại quan hệ giữa hai chúng cần thiết ..."
Lời một nửa.
Chu Dã im bặt, dám tiếp nữa.
Anh sợ tiếp, cái mạng nhỏ sẽ mất một nửa.
Giọng Lục Hoài nhàn nhạt: "Chưa rõ, từ chối."
"Còn lung tung nữa, lấy đế giày táng ."
Chu Dã: "..."
Lão đại, xem em tin ?
Chu Dã hỏi: "Chưa từ chối, lão đại mặt mày ủ rũ gì?"
Lục Hoài: "Cô trả tiền cho ."
"Tiền gì?" Chu Dã hỏi xong phản ứng , lập tức truy hỏi, "Tiền t.h.u.ố.c men ứng đó?"
"Ừ."
Chu Dã chút hiểu nổi: "Trả cho lão đại , bình thường ? Cái gì đáng ủ rũ, vui?"
Lục Hoài hỏi: "Tiền trả cho , lấy lý do gì tìm cô ?"
Chu Dã lời chút , cố nhịn xuống,
"Lão đại chỉ vì cái mà vui ủ rũ?"
Dưới ánh mắt chăm chú của , lão đại gật đầu.
Trong lòng Chu Dã thực sự sắp phun !
Mẹ ơi, đây vẫn là lão đại "Diêm Vương mặt lạnh" khiến tiếng sợ mất mật trong quân đội mà quen ?
Trước mắt rõ ràng là một kẻ vì tình mà khốn đốn, vì tình mà điên cuồng...
Ha ha ha ha ha ha ha.
Nếu đám trong quân đội lão đại "Diêm Vương mặt lạnh" thể vì tình mà khốn đốn, tự dằn vặt nghi ngờ bản , chắc mắt cũng rơi ngoài.
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha...
Nội tâm Chu Dã điên cuồng, nhưng mặt ngoài nghiêm túc phân tích:
"Lão đại hình như nhầm trọng điểm , trọng điểm là tiền, trọng điểm là đó cứu chị dâu, ơn cứu mạng sờ sờ đó."
"Có câu thế nào nhỉ? Ơn cứu mạng, gì báo đáp, lấy báo đáp?"
"Ơn cứu mạng , đến lúc đó lôi cái hôn ước từ bé , ơn cứu mạng cộng thêm hôn ước từ bé, em tin chị dâu cần ."
Lục Hoài Chu Dã, gì.
Một lúc lâu .
Lục Hoài u ám buông một câu: "Nếu thật sự cần thì ?"
Chu Dã: "..."
Trong nháy mắt, Chu Dã tiếp lời thế nào.
, nhỡ chị dâu cứ mù quáng thì ?
Loại chuyện cũng ...
Giống như trong đại viện bọn họ cô gái chẳng thế , bỏ qua đối tượng bố tuyển chọn kỹ càng cần, chạy tìm một tên lưu manh, bụng to , hết cách đành kết hôn.
Sau khi kết hôn tên lưu manh đó ngày nào cũng đ.á.n.h cô gái đó... cuối cùng tóm kết cục lắm, cô gái đó ôm con uống t.h.u.ố.c c.h.ế.t.
Có điều... cũng , vẫn tin tưởng chị dâu thanh niên trí thức Tống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-98-con-noi-lung-tung-nua-lay-de-giay-tang-cau.html.]
Có thể trốn thoát khỏi ổ buôn , còn thể trong tình huống đó g.i.ế.c c.h.ế.t một tên buôn ... chứng tỏ là một lý trí đầu óc.
Sẽ dễ dàng đàn ông che mắt.
Chu Dã thẳng mắt lão đại: "Lão đại, tin tưởng chính ."
Lục Hoài thu hồi tầm mắt, dậy, ngoài cửa sổ: "Nghe gần đây quanh huyện thành xuất hiện mấy vụ g.i.ế.c cướp của."
"!?" Chu Dã thót tim, dự cảm lành, "Lão đại ý gì?"
Lục Hoài liếc Chu Dã một cái: "Động não nghĩ ."
Sắc mặt Chu Dã đổi, lão đại sẽ là...
Giọng Lục Hoài nhàn nhạt: " cảm thấy thằng nhóc đó đúng, phận ràng buộc quá nhiều, lúc đầu ông già đó nghĩ đến việc trộn hai chúng đám thanh niên trí thức xuống nông thôn? Cứ nhất quyết cho hai chúng cái phận ."
"Phiền phức."
" đến gần cô một chút đều sẽ mang cho cô những rắc rối cần thiết."
"Cho nên..." Sắc mặt Chu Dã trở nên nghiêm trọng, "Lão đại ..."
"Ừ." Lục Hoài ngắt lời Chu Dã, "Chỉ lập công mới là lối thoát."
Nói xong.
Lục Hoài sâu mắt Chu Dã một cái, khỏi phòng.
"Haizz..." Chu Dã thở dài một , nhịn oán thầm, "Nói trắng vẫn là sợ chị dâu cướp mất..."
"Không lão đại còn là một kẻ si tình."
"Haizz, chỉ là bên phía chị dâu thái độ thế nào thôi."
Chị dâu Tống Nguyệt trong miệng Chu Dã ngủ dậy, cô đối với việc Lục Hoài bên vì tình mà khốn đốn, gì.
Tống Nguyệt tỉnh dậy, trần nhà một lát, bên ngoài truyền đến tiếng chuyện.
Hình như là các thanh niên trí thức về .
Tống Nguyệt cẩn thận xuống giường, bỏ mì trứng nồi, cầm nồi ngoài, nấu bữa tối ăn.
Đi tiện lắm, cố gắng đồ ăn đơn giản.
Tống Nguyệt bưng nồi, từ từ lê bước cửa, mở cửa.
Lý Hân Nguyệt và Lưu Vi đến cửa.
"Á..." Lý Hân Nguyệt ngẩng đầu thấy Tống Nguyệt, sợ đến mức hét toáng lên, "Cô..."
Lưu Vi thấy Tống Nguyệt, sững sờ một giây, đáy mắt nhanh ch.óng xẹt qua một tia vui.
Về nhanh thế, còn tưởng cô thể ở huyện thành thêm mấy ngày.
Người về chen chúc.
Lý Hân Nguyệt dọa, theo bản năng định mở miệng chỉ trích Tống Nguyệt.
Lời chỉ trích đến bên miệng, cô thấy bắp chân của Tống Nguyệt quấn một vòng băng gạc, xem chân vẫn còn sưng...
Đi bất tiện, vì cứu đứa bé mới rắn c.ắ.n.
Bỗng nhiên.
Lý Hân Nguyệt cảm thấy lời chỉ trích nữa.
Cô đổi cách : "Cô về ? Dọa giật , còn tưởng..."
Nói một nửa, chân Tống Nguyệt, theo bản năng hỏi: "Có nghiêm trọng ?"
Lưu Vi ngẩn , Lý Hân Nguyệt thế mà nổi giận với Tống Nguyệt?
Cô Tống Nguyệt dọa ? Theo tính cách của cô nên cãi ầm ĩ mắng Tống Nguyệt ?
Sao còn quan tâm Tống Nguyệt ?
Tống Nguyệt cũng ngờ Lý Hân Nguyệt đột nhiên hỏi cô: "Cũng ."
Lý Hân Nguyệt đáp: "Ừ."
Hai .
Lý Hân Nguyệt cũng nên gì.
Tống Nguyệt là .
Cô bưng nồi, từ từ khỏi phòng.
Lý Hân Nguyệt ở cửa lùi sang một bên, nhường đường.
Lưu Vi cũng vội vàng nhường đường.
Lý Hân Nguyệt dáng vẻ khập khiễng, bất tiện của Tống Nguyệt, cảm thấy trong lòng mạc danh chút đúng.
"Hay là..." Cô mở miệng gì đó, thốt hai chữ chọn từ bỏ, "Thôi bỏ ."
Lý Hân Nguyệt phòng.
Lưu Vi một bên, chú ý đến sự đổi thái độ của Lý Hân Nguyệt đối với Tống Nguyệt.