Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Mất Trí Dẫn Tiểu Tam Về Nhà, Vợ Lười Mang Thai Nằm Hưởng Phúc - Chương 51: Chọn Cho Mẹ Một Chiếc Vòng Vàng Lớn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 20:53:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Chu thì thực sự tức giận , lông mày liễu dựng ngược, đập mạnh đôi đũa trong tay xuống bàn.

 

"Giỏi cho ông Chu Quốc Cường! Phản ! Vợ chồng già thì cần tặng quà nữa ? Năm đó lúc ông theo đuổi như ! Hóa bây giờ là thì trân trọng nữa đúng ?"

 

Cha Chu thấy phu nhân thực sự nổi giận, lập tức da đầu tê rần, còn tâm trí nào mà ăn cơm nữa.

 

Ông vội vàng bỏ khăn giấy xuống, dậy, miệng "Ăn no , cứ từ từ ăn",

 

Dưới chân giống như bôi mỡ, chuồn khỏi phòng ăn, để Chu một đó hờn dỗi.

 

Ôn Nghênh cảnh , nhịn ,"phụt" một tiếng bật .

 

Nụ , dường như phá vỡ tất cả sự ngượng ngùng và trầm muộn còn sót trong phòng ăn.

 

đến híp cả mắt, hai má nhợt nhạt cũng nhuốm một tầng ửng hồng mỏng manh, trông thật sinh động và rạng rỡ.

 

Cười xong, cô mới theo bản năng về phía Chu Ngọc Trưng bên cạnh, phát hiện hề về phía cha , mà đang nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú rơi khuôn mặt cô.

 

Đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng ngày thường, lúc thế mà giống như ngậm một vũng nước mùa xuân dịu dàng, phản chiếu rõ ràng nụ của cô.

 

Trái tim Ôn Nghênh mạc danh lỡ một nhịp, mặt nóng lên, cô vội vàng thu nụ , chút tự nhiên cúi đầu, cầm thìa lên, tiếp tục uống canh cá.

 

Còn Tô Uyển Thanh ở đối diện thì răng sắp c.ắ.n nát , ả nắm c.h.ặ.t đôi đũa trong tay.

 

Sợi dây chuyền mảnh và mặt ngọc nhỏ đó dán da ả, lúc chỉ cảm thấy vô cùng nóng rát và rẻ tiền, giống như một sự chế giễu vô thanh.

 

...

 

Đêm dần khuya, căn nhà nhỏ của nhà họ Chu cũng yên tĩnh .

 

Ôn Nghênh rửa mặt xong, giường, ngón tay vô thức vuốt ve mặt dây chuyền vàng khảm ngọc cổ.

 

Xúc cảm mịn màng truyền đến từ đầu ngón tay và những đường nét điêu khắc rõ ràng, đều đang nhắc nhở cô về giá trị của món quà .

 

Tuy nhiên, lúc trong lòng cô cuộn trào là niềm vui khi nhận quà, mà là một loại tư vị phức tạp khó , cuối cùng đọng thế mà còn chút đuối lý.

 

Hóa ... là hiểu lầm .

 

Vài câu giải thích của Chu Ngọc Trưng trong bữa tối, thổi bay sự uất ức và bực dọc tích tụ mấy ngày nay trong lòng cô.

 

Mấy ngày cô mạc danh kỳ diệu hờn dỗi, cố ý bày khuôn mặt lạnh lùng...

 

Bây giờ nghĩ , quả thực giống như một vở kịch độc thoại đầy ngượng ngùng.

 

" mà..." Ôn Nghênh đột ngột ngẩng đầu lên khỏi gối, giống như tìm chút thể diện cho .

 

"Chuyện cũng thể trách ! Ai bảo rõ ràng chuyện chứ? Cứ như cái hồ lô cưa miệng ! Hơn nữa... hơn nữa còn nhận điện thoại cầu cứu của mà!"

 

! Điểm quan trọng nhất. Bất luận sợi dây chuyền là quà chính hàng tặng kèm, đều thể che đậy sự thật "mất liên lạc" ngày hôm đó!

 

Nghĩ như , chút đuối lý mới nhen nhóm trong lòng Ôn Nghênh lập tức đè xuống.

 

Ngay lúc cô đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của , một cơ thể nhỏ bé mềm mại bên cạnh ngọ nguậy bò tới.

 

Tiểu Bảo tắm rửa thơm tho, mặc đồ ngủ, tò mò vươn ngón tay nhỏ mập mạp , cũng học theo dáng vẻ của , cẩn thận sờ sờ "bảo bối nhỏ" lấp lánh cổ cô.

 

"Mẹ... ..."

 

Trái tim Ôn Nghênh lập tức hành động đáng yêu của con trai tan chảy, cô nghiêng , ôm Tiểu Bảo lòng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn thơm mùi sữa của bé, dịu dàng :"Ừm, sáng lấp lánh, lắm."

 

Tiểu Bảo dùng sức gật gật đầu, vùi cái đầu nhỏ lòng cô cọ cọ, ỷ ôm lấy cổ cô, lầm bầm:"Mẹ... thơm... con ngủ với ..."

 

lúc , cửa phòng gõ nhẹ.

 

"Nghênh Nghênh, ngủ con?" Là giọng ôn hòa của Chu.

 

"Mẹ, ạ, ." Ôn Nghênh vội vàng đáp.

 

Mẹ Chu đẩy cửa bước , mặt mang theo nụ hiền từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-mat-tri-dan-tieu-tam-ve-nha-vo-luoi-mang-thai-nam-huong-phuc/chuong-51-chon-cho-me-mot-chiec-vong-vang-lon.html.]

 

Ánh mắt bà lướt qua hai con đang rúc giường, ánh mắt dịu dàng, nhưng sâu thẳm đáy mắt giấu sự lo lắng.

 

Gần đây bầu khí giữa con trai và con dâu đúng lắm, bà đều thấy trong mắt.

 

Mặc dù rõ cụ thể là vì chuyện gì, nhưng hai vợ chồng trẻ mâu thuẫn, bà trưởng bối, trong lòng chung quy vẫn luôn canh cánh.

 

Giữa vợ chồng nhiều thù hằn qua đêm như , rõ ràng , cứ mãi gượng gạo như , tổn thương tình cảm.

 

đến bên giường, vươn tay về phía Tiểu Bảo đang ăn vạ trong lòng Ôn Nghênh.

 

"Tiểu Bảo ngoan, đây, hôm nay ngủ với bà nội ? Trên vẫn còn vết thương, Tiểu Bảo là tiểu nam t.ử hán , hiểu chuyện, đè vết thương của , đúng nào?"

 

Tiểu Bảo rời xa , lập tức lắc cái đầu nhỏ như trống bỏi, nghĩa chính ngôn từ lớn tiếng từ chối:

 

"Không ! Con ! Con ngủ với !"

 

Thái độ của nhóc vô cùng kiên quyết, mấy ngày dính lấy đàng hoàng , tối nay khó khăn lắm mới về, bé chỉ dán c.h.ặ.t lấy .

 

Mẹ Chu thấy , cũng vội, tiếp tục híp mắt dỗ dành:

 

"Trong phòng bà nội cũng nhiều bảo bối nhỏ lấp lánh nha, còn sáng hơn cái của nữa! Tiểu Bảo theo bà nội xem thử, chọn cho một cái nhất ngày mai đeo, nào?"

 

xong, về phía Ôn Nghênh:"Nghênh Nghênh , chỗ vẫn còn một trang sức cũ đây, vài món là của hồi môn năm đó của , kiểu dáng bây giờ cũng thời, chất liệu đều là hàng thật giá thật. Bây giờ tuổi cũng đeo đến, cho con đeo là hợp nhất, ngày mai lấy cho con xem thử."

 

Ôn Nghênh lời , mắt lập tức sáng lên!

 

Của hồi môn của Chu? Vậy chắc chắn đều là đồ !

 

Cô gật đầu như giã tỏi, mặt nở nụ tươi rói:"Cảm ơn ! Mẹ thật !"

 

Mẹ Chu thấy cô vui vẻ, cũng , một nữa phát động "sự cám dỗ tối thượng" với Tiểu Bảo:"Đi thôi, Tiểu Bảo giúp đến phòng bà nội chọn vòng vàng thôi! Xem cái nào sáng nhất nhất, ngày mai sẽ đeo cho !"

 

Tiểu Bảo quả nhiên "nhiệm vụ" thu hút, chớp chớp đôi mắt to, dường như đang cân nhắc xem nên lập tức ở bên cạnh , chọn "bảo bối" sáng hơn cho .

 

Cuối cùng, sứ mệnh chọn bảo bối cho chiếm thế thượng phong, bé vươn đôi cánh tay nhỏ bé về phía Chu.

 

Mẹ Chu thành công "lừa" cục bột nhỏ , bế Tiểu Bảo đang vô cùng mãn nguyện, nháy mắt "yên tâm" với Ôn Nghênh, nhẹ nhàng khép cửa ngoài.

 

Trong phòng chỉ còn một Ôn Nghênh.

 

Nụ mặt cô từ từ thu , nhẹ nhàng thở hắt .

 

Trên lưng vẫn còn mảng lớn vết bầm tím tan, lúc đang đau âm ỉ.

 

Bác sĩ kê cao dán hoạt huyết hóa ứ đặc hiệu, dặn dò cô mỗi tối khi ngủ dán một miếng.

 

Cô nghĩ Chu Ngọc Trưng tên ch.ó má đó, tối nay chắc là ở trong thư phòng xử lý mớ bòng bong của Tô Hạo An, chắc chắn sẽ về phòng sớm.

 

Thế là cô liền còn kiêng dè gì nữa, đưa tay cởi dây áo hai dây của váy ngủ xuống, dồn ở eo.

 

Trên tấm lưng vốn dĩ nên trắng trẻo tì vết, lúc chi chít những vết bầm tím, ánh đèn trông vô cùng ch.ói mắt và dữ tợn.

 

Cô lấy miếng cao dán đặt tủ đầu giường, đưa tay sờ soạng, cố gắng nhắm chuẩn trung tâm vết bầm tím đau nhất dán lên.

 

hai tay vặn ngược , những dùng lực, góc độ đúng, mà còn dễ động đến những chỗ thương khác.

 

Trước đây ở bệnh viện đều y tá giúp đỡ, cô chỉ cần ngoan ngoãn sấp là .

 

Bây giờ tự thao tác, quả thực khó khăn trùng trùng.

 

Cô thử mấy , đều nhắm chuẩn vị trí, vài suýt dán chỗ khác, hoặc dán lệch, khiến cô uổng công tốn sức, vết thương lưng cũng kéo đau hơn.

 

"Thật là phiền phức..."

 

chút bực bội nhỏ giọng phàn nàn, ngay lúc đang vật lộn với miếng cao dán lời đó.

 

Cửa phòng đẩy từ bên ngoài.

 

 

Loading...