Oẹ!
Biểu cảm Kiều Minh Minh phức tạp, cô ăn cái kẹo dính dính ướt át, quả thực suýt thì đen mặt nôn .
Hành trình hai ngày một đêm cuối cùng cũng kết thúc.
Lại là một tiếng còi ga, tàu hỏa chậm rãi dừng , dừng ở ga Bình Bắc.
Lúc mặt trời mới mọc, phá tan tầng mây rải xuống mảnh đất từng tia nắng, mặt trời đỏ rực thôi khiến cảm thấy sinh cơ bừng bừng trong lòng trào dâng.
Ít nhất Kiều Minh Minh lúc là như , bậc thang ngoài nhà ga, tất cả nơi đây, tất cả ánh nắng chiếu rọi, nỗi u uất quanh quẩn trong lòng mấy ngày nay cuối cùng cũng tiêu tan.
"Mẹ ơi, bố ở ạ?" Hành Hành trừng lớn mắt đông tây, hỏi như .
"Bố con," Kiều Minh Minh nghiêm túc suy nghĩ một lát, : "Có lẽ đang..."
"Đang quét chuồng bò đấy!"
Cô còn xong ngắt lời, Kiều Minh Minh , chỉ thấy là một ông lão giọng địa phương.
Lão Chu Đầu đến gần cúi , trừng đôi mắt đục ngầu, nghiêm túc Hành Hành mấy , chẳng lời nào, dùng tẩu t.h.u.ố.c gõ gõ xe lừa : " đến đón các , lên xe ."
Kiều Minh Minh: "..."
Nói thật, cô chút .
Người bàn giao địa phương vội vàng tới, cau mày đối chiếu tài liệu : "Không vấn đề gì, cô chính là thôn Thượng Dương."
Kiều Minh Minh chớp mắt, chậm chạp lên xe.
Không cô kiểu cách, thực sự là...
Trên xe lừa lắm gà thế.
"Thôn bên cạnh mở trại gà, khéo đến huyện thì giúp mang hộ thôi."
Trên đường về, lão Chu Đầu như .
Kiều Minh Minh mặt cảm xúc bên cạnh đống l.ồ.ng gà, cô lúc chỉ cần hít một , thì đầy mũi đều là cái mùi gà.
Quan trọng là gà còn ồn ào, phành phạch phành phạch nhảy lên nhảy xuống, chọc cho Hành Hành thằng nhóc nhịn ha ha.
Cậu bé hai ngày nay đổi nhiều, chủ yếu thể hiện ở cảm xúc vô cùng hướng ngoại.
Thời gian đè nén bản , từ khi cho bé là tìm bố, đứa nhỏ ngược từ từ khôi phục bình thường , lúc khuôn mặt nhỏ rạng rỡ bao.
Từ lúc mặt trời mới mọc đến khi mặt trời lên cao, bọn họ chậm rãi đường hai tiếng đồng hồ.
Kiều Minh Minh quan hệ giữa đ.á.n.h xe và nhà , nhưng trong lòng đang suy đoán Ninh Du quê hương bà nội là Miên Sơn, liệu chính là huyện Bình Bắc của Miên Sơn ?
Người dường như mãi mãi cách, cách khiến Kiều Minh Minh ở thủ đô sống cũng coi như , cũng cách khiến bản khi hạ phóng sống tính là tệ.
Nghĩ đến đây, Kiều Minh Minh kìm về phía .
Lão Chu Đầu qua một ngôi làng, cùng dân làng chuyển l.ồ.ng gà xuống xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-16.html.]
Nơi đúng là một nơi , dãy núi dọc ngang đồng bằng rộng lớn, giao thông cũng tệ, qua mấy chục năm nữa chính là thôn tiểu khang thỏa thỏa nhỉ?
Kiều Minh Minh nhớ quê hương kiếp của cô, khi đó trong thôn nhà nhà là biệt thự, nhà nhà trồng hoa trồng rau, cứ đến mùa du lịch còn một đống xuống nông thôn chơi, náo nhiệt lắm đấy.
Khụ khụ, thì đỏ mặt. Là một học sinh dốt kiếp xui xẻo điều sang ngành quản lý kinh tế nông nghiệp, còn từng ý định thi vị trí quan thôn, Kiều Minh Minh thấy loại thôn làng liền vui mừng thậm chí an ủi.
Môi trường địa lý môi trường giao thông đỡ lo bao nhiêu!
Ngay lúc cô quan sát kỹ môi trường địa lý xung quanh, đang nghĩ linh tinh, lão Chu Đầu chuyển xong đám gà ồn ào, xe lừa, vung roi : "Sắp đến ."
Lừa già cộc cộc cộc tiếp tục về phía .
Nửa tiếng , Kiều Minh Minh ý thức xe lừa từ xóc nảy chuyển sang êm ái, liền thôn làng thực sự đến .
Quả thực đến , lão Chu Đầu vẫn trực tiếp đưa từ đường nhỏ. Đi qua một đoạn đường nhỏ cỏ cây um tùm, là thể thấy chân núi phía một nơi khá thoáng đãng, ở đó hai ngôi nhà.
Hành Hành cực kỳ hưng phấn , cứ đòi lên xem, đôi mắt cứ như máy dò radar, dường như lôi bố bé .
Còn Kiều Minh Minh thì, mạc danh kỳ diệu căng thẳng.
Lại mạc danh kỳ diệu chút an tâm và tủi .
Lúc ở thủ đô thể để nhà họ Kiều lo lắng theo, thể để con trai lo lắng theo, nhiều nỗi sợ hãi cô giấu trong lòng, sống như việc gì.
mặt Ninh Du cần như , cô dường như ý thức chỗ dựa, phàm chuyện gì chống đỡ, nghĩ cách, cô thể chút cảm xúc nhỏ nhen.
Mấy năm chung sống, hai chỉ là yêu, mà còn là thiết nhất.
Lúc xe lừa dừng nhà, Ninh Du đang quét dọn chuồng bò cũ, vì hai con lừa sắp đến .
Hai ngày nay, hễ rảnh là dọn dẹp ngôi nhà một chút. Bức tường bao quanh nhà đổ mất một nửa cũng từng chút từng chút quy hoạch cho gọn gàng.
Chỗ nào thể lấp thì lấp, chỗ nào lấp thì dùng gỗ hàng rào.
Hiện giờ, chỗ trông thật giống một ngôi nhà, chỉ là...
"Ninh Du!"
Ninh Du ngẩng phắt đầu lên.
Cách đó xa, Kiều Minh Minh dắt con trai, gốc cây quế già ở cửa, vẫy tay, rạng rỡ.
Mặt trời xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, lốm đốm rơi họ, như mộng như ảo. Giống như trong đêm tối chen một tia sáng, tràn đầy hy vọng.
Ninh Du cũng , "trông thật giống một ngôi nhà", mà là "chính là một ngôi nhà".
Người nhà ở , nhà ở đó.
Lúc trời quang mây tạnh, những bông hoa quế li ti từ trong cành lá xum xuê lú chút vàng, trong khí mang theo chút hương hoa quế tính là nồng đậm.
Hành Hành sớm kìm nhảy lên bố bé , Kiều Minh Minh chậm rãi tới, cố nén nước mắt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi chịu thành tiếng.
Ninh Du đỏ hoe mắt, kéo con trai đang như con chuột túi xuống đặt xuống đất, đưa tay gạt bay cái lông gà đung đưa theo gió đầu cô, ôm chầm lấy cô lòng, rầu rĩ hỏi cô: "Sao em đến đây, em nên ở thủ đô sống cho chứ."