Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:20:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quýt hôi ở quê gọi là hàng rào sắt, là loại cây gỗ nhỏ, cây cao nhất thậm chí thể mọc đến năm mét.

Tuy nhiên cũng cần trồng loại thế, chỉ cần trồng vài gốc quýt hôi nhỏ núi nhà bên ngoài hàng rào là . Cành quýt hôi đan xen chằng chịt, qua một năm rưỡi, tự khắc sẽ bao bọc lấy cái sân.

Đêm khuya, trăng sáng treo cao.

Đây là đêm đầu tiên Kiều Minh Minh ở đây.

Giường tầng đóng xong, Hành Hành chỉ thể chen chúc cùng bố chiếc giường nhỏ , trở cũng khó khăn, nhưng cảm thấy vô cùng thỏa mãn, như trở cái thời khi ngủ và khi tỉnh dậy mở mắt là thấy bố .

đứa trẻ vẫn còn chút sợ hãi, cố nén cơn buồn ngủ, chịu nhắm mắt : “Con tỉnh dậy còn thể thấy bố ?”

Ninh Du sững sờ, ôm con lòng dỗ dành: “Ngoan, ngủ , thể mà.”

Hành Hành tin lời, đầy nửa phút chìm giấc ngủ.

Ninh Du buông con , trở ôm lấy Kiều Minh Minh : “Để Hành Hành ngủ cùng chúng một thời gian .”

Kiều Minh Minh buồn hỏi: “Anh chịu nổi ?”

Vì cô mang thai, nên Ninh Du giữa, Kiều Minh Minh ở vị trí sát tường.

Con trai cô ngủ thể ngủ tư thế đ.á.n.h trận, chỉ múa tay đá chân trong mơ, mà còn cực kỳ chạy.

Từ hai tuổi thằng bé bắt đầu ngủ riêng, thể ngủ từ đầu giường xuống cuối giường, tư thế kinh .

thằng bé sốt, Ninh Du sang ngủ cùng. Sáng hôm dậy, Kiều Minh Minh thấy mắt Ninh Du vết bầm tím, mặt đen sì suốt nửa buổi sáng.

Hai vợ chồng nhất thời đều nghĩ đến chuyện , Ninh Du cũng , nghĩ ngợi vẫn nhịn : “Vậy thì một tháng... thôi nửa tháng .”

Nói nhỉ, thực đóng một chiếc giường tầng, cũng mất nửa tháng.

Kiều Minh Minh đến đau cả bụng.

Tình phụ t.ử ấm áp hình như dày dặn lắm.

Ninh Du thấy cô vui vẻ, đôi mắt ươn ướt ánh trăng, cũng theo.

Trong phòng rèm cửa, chỉ cửa sổ bằng gỗ, đóng thì tối om lọt chút ánh sáng nào.

Bầu trời đêm ở quê quá , Kiều Minh Minh thể thấy trăng rực rỡ, ngoài cửa sổ bóng cây lòa xòa, gió mát ngọt lành, cô nỡ đóng.

Nương theo ánh trăng, cô chìm ý thức trong gian.

Lâu lắm sắp xếp cô cũng quên mất, mỗi chỉ vội vàng lấy đồ vội vàng nhét đồ, rốt cuộc nhét những thứ hổ lốn gì nó đầy ắp thế .

Diện tích gian thực sự lớn, chỉ bằng cái nhà vệ sinh của cô ở kiếp .

Năm đó khi gian, cô đến trạm thu mua phế liệu mua hai cái kệ gỗ, chiều cao kệ khéo chạm trần.

Kiều Minh Minh thể tận dụng diện tích gian đến mức tối đa, ngoại trừ trứng gà, gạo tẻ, bột mì đó, còn một ít gia vị và hai chậu tráng men lớn đựng mỡ heo.

Còn gì nữa?

Cô lôi một cái sọt tre xem, bên trong là các loại trái cây cô mua. Không nhiều, nhưng chủng loại cũng coi như đầy đủ.

Lại mở mấy cái bao tải để trong góc , bên trong là những củ khoai lang nặng trịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-24.html.]

Thật là cái mạng già, vẻ mặt Kiều Minh Minh vô cùng phức tạp, khoảnh khắc chỉ xuyên trở về chặn cái tay mua khoai lang của , bây giờ thiếu khoai lang chứ!

Trước cô cứ nghĩ thời đại là thời đại đói nghèo, nhưng thực tế là hiện nay nhiều nơi giải quyết vấn đề cơm no.

Ăn thì đều thể ăn no, nhưng đói cũng đói nhanh.

Vì trong bụng dầu mỡ, cái ăn cũng là gạo tẻ tinh chế, đa phần độn thêm lương thực phụ như khoai lang, ngô.

dù thế nào nữa, ở thôn Thượng Dương , việc thực hiện tự do khoai lang là thành vấn đề.

Haizz! Lỗ , lỗ to .

Kiều Minh Minh đau lòng đ.ấ.m n.g.ự.c!

Nhìn sang bên cạnh, chính là đậu nành, đậu xanh các loại, còn là các loại thịt và các loại xương mà ruồi bâu cũng trượt chân ngã.

Đừng chứ, thịt và xương cũng khá nhiều. Tích cóp ba năm trời ít nhất cũng tích cho cô nửa con lợn cả thịt lẫn xương.

Tuy nhiên thịt bò, cừu, cá thì ít hơn một chút, tôm thì chỉ đến một cân.

Chỉ riêng những thứ đồ ăn , chiếm một nửa gian.

Nửa còn đựng gì?

Đựng quần áo, đựng vải vóc, đựng bông, chăn bông, đựng một sách vở đào ở trạm phế liệu.

Đặc biệt khiến Kiều Minh Minh cảm động là, cô còn phát hiện mấy cuộn giấy vệ sinh lớn và hai con d.a.o phay, một cái chảo sắt.

Trời ơi, lúc đối với cô mà , cái gì cũng quan trọng bằng giấy vệ sinh!

Kiều Minh Minh cuối cùng cũng mở mắt, xoay chằm chằm Ninh Du, ánh mắt rực lửa.

Ninh Du buồn : “Xem em thu hoạch khá phong phú.”

Kiều Minh Minh gật đầu: “Đồ nhiều, nhưng thể đảm bảo khi đứa bé đời chúng thể duy trì cuộc sống như .”

Miễn cưỡng thể duy trì.

Cô thấy khá đủ, ít nhất cần lo lắng về quần áo cho đứa bé trong bụng, vì vải bông mềm mại.

Không cần lo lắng về dinh dưỡng cho bản , vì trứng gà, các loại đậu, trái cây đều .

Cũng cần lo lắng về việc học hành của con cái, vì trong sách cô đào trọn bộ sách giáo khoa tiểu học, trung học, cùng với đủ loại sách khác.

Mặc dù họ mất nhà, mất xe đạp, mất máy khâu, đài radio, mất nhà vệ sinh sạch sẽ gọn gàng, mất đèn điện sáng trưng, mất công việc thể diện, thậm chí mất ly sữa mỗi ngày, nhưng họ vẫn may mắn ?

Kiều Minh Minh càng nghĩ càng thấy vui, kìm toe toét thành tiếng, cô cảm thấy ngốc , từ lúc xuyên đến giờ yêu cầu của bản ngày càng thấp...

cô thực sự thỏa mãn!

Tuy nhiên, Ninh Du bên cạnh tâm thái bất ngờ như cô.

“Là với con em.”

Anh chút suy sụp, thể từ khi sinh thuận buồm xuôi gió, dù là học hành công việc đều thuận theo ý nguyện, ngờ đến giờ liên lụy vợ con cùng chịu khổ.

 

 

Loading...