Trong thôn thiếu nhất chính là các loại đường nhỏ, Ninh Du chỉ trong vài ngày ngắn ngủi nắm rõ một nửa cái thôn, nắm mấy con đường.
Kiều Minh Minh lập tức hứng thú, nghiêng đầu rục rịch: "Dẫn em cùng?"
"Được thôi, chiều nay tan , dẫn em dạo bốn phía."
Kiều Minh Minh : "Sáng mai lúc dậy cũng gọi em, em cũng hái nấm!"
Gần đây nấm nhiều, Ninh Du chỉ dạo quanh chân núi vài vòng cũng nhặt ít.
Ninh Du bế con trai ngủ say xuống cuối giường, nữa gật đầu đồng ý.
Buổi chiều, hai vợ chồng ngủ một giấc dậy .
Cuộc sống ở đây là như , Kiều Minh Minh quấn c.h.ặ.t , khỏi nảy sinh chút ghen tị với thể chất phơi thế nào cũng đen của Ninh Du nhà cô.
Da của Ninh Du quả thực là làn da cô mơ ước, khó phơi đen, cho dù phơi đen , ở nhà ủ một thời gian thể khôi phục dáng vẻ ban đầu.
Kiều Minh Minh mắt sắp đỏ lên .
Thực tiễn mới hiểu chân lý, em thử , chừng em cũng thể như . Ninh Du hiếm khi giọng gợi đòn.
Kiều Minh Minh: "..."
Phải là, lời hình như chút đạo lý.
Thấy cô thật sự còn trầm tư, Ninh Du ôm bụng, ha ha đến mức ngã ngã .
Buổi chiều, công việc ở chuồng heo nhiều, hơn ba giờ xong việc, Kiều Minh Minh dạo một vòng quanh mấy nguồn nước, kiểm tra một lượt xem đứa trẻ nghịch ngợm nào dời đá trở về phía bắc thôn.
Chu Bình Quả là đặc biệt cần cù, công việc thành xong liền cầm nan tre bắt đầu đan giỏ tre.
"Cũng hẳn là giỏ, hôm qua tớ đan là mũ, trạm thu mua sẽ thu mấy thứ ."
Cô giải thích với Kiều Minh Minh, lúc chuyện tay cũng dừng, đeo găng tay dày, cầm nan tre cắm rút , phồng má dùng sức ép c.h.ặ.t, giỏ tre liền từ từ thành hình trong tay cô .
Kiều Minh Minh tò mò: "Trạm thu mua còn thu cái ?"
"Chỗ bọn tớ thỉnh thoảng cũng thu, chỗ khác thu." Chu Bình Quả lấp lửng, cô ngậm nan tre trong miệng, dường như cảm thấy Kiều Minh Minh hứng thú với cái , bèn cố ý chậm động tác .
"Thỉnh thoảng?"
", thu cái gì họ sẽ treo biển báo . Mấy ngày nay thu giỏ tre mũ tre, nhưng bọn tớ cứ chuẩn , lúc nào thu thì mang luôn, tránh để thu đủ thu nữa kịp."
Cô : "Tiền nhiều, nhưng kiếm chút nào chút nấy. Tận dụng thời gian rảnh rỗi , tích tiểu thành đại cả trăm cái cũng kiếm hơn một đồng đấy."
Cả trăm cái?!
Kiều Minh Minh trố mắt, lập tức đè nén tâm tư kiếm tiền nhen nhóm xuống.
Thời đại cách kiếm tiền nhiều, kiếm tiền lớn càng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-30.html.]
Trên cô tuy ít tiền, khụ khụ, là tiền tiết kiệm của gia đình và tiền hố , nhưng hiện giờ họ gặp nạn , thể tiết kiệm thì tiết kiệm, thể mở rộng nguồn thu chính là ăn vốn liếng.
Vốn định cô và Ninh Du rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, bình thường lúc việc gì thì vài cái, đó nhờ mang đến trạm thu mua, bây giờ nghĩ thì thôi bỏ .
Kiều Minh Minh chống cằm, một lát, ước chừng Chu Bình Quả liên tục ngừng hơn nửa tiếng đồng hồ mới loại giỏ tre dung tích .
Cho nên kiếm một hai đồng đó cũng khá khó, tính trung bình cả tiền vật liệu lẫn tiền công một cái mới kiếm một xu...
Cô gãi đầu, hỏi: "Trạm thu mua thu thứ gì khác nữa ?"
"Có chứ!" Chu Bình Quả với cô một cái, ghé sát hạ thấp giọng , "Cậu thì mấy ngày nữa tớ huyện chép cho . Tớ thấy phiền , tớ là quên, nếu thu nhiều thứ tớ cũng chép mà."
Chu Bình Quả như , Kiều Minh Minh cũng từ chối: "Thói quen của đấy, trí nhớ bằng ngòi b.út cùn mà."
Những thứ trạm thu mua thu mua thể phản ánh nhiều điều. Địa phương cái gì? Thứ đáng tiền là gì? Có thể sản xuất hàng loạt ...
Đầu óc cô xoay chuyển, chống cằm một lát, thấy Cậu ông chắp tay lưng từ xa tới, lập tức dậy híp mắt ông.
Lão Chu Đầu dừng bước, trời, ước lượng thời gian, phất tay : "Đi , việc xong thì các cháu về nhà , ông ghi công điểm cho."
"Tốt quá !" Chu Bình Quả cũng vui vẻ, cô về nhà sớm nấu cơm.
Cha cô cái miệng sành ăn sáng sớm chạy núi hái ở ít nấm Ganba về, dặn dặn bảo cô buổi tối cho bằng , phiền c.h.ế.t .
phiền thì phiền, cha cũng thể vứt bỏ .
Cô vội vàng xoay , hỏi Kiều Minh Minh: "Ăn nấm Ganba ? Cậu khéo thuận đường với tớ một chuyến, tớ lấy ít nấm cho ."
Thứ Kiều Minh Minh ! Lập tức sáng mắt, kín đáo nuốt nước miếng : "Thế lắm , đắt lắm."
"Đắt? Ấy đắt , khó tìm chút thôi. Cậu mà ngại, hôm nào tìm nấm thì cho tớ một ít là ."
Chu Bình Quả thầm nghĩ sống ở thành phố cũng tội nghiệp thật, ăn nấm còn cân nhắc đắt .
Kiều Minh Minh từ chối nữa, cô cũng thèm.
Loại nấm quê cũ kiếp của cô cũng , nhưng lúc đó khó tìm đắt đỏ. Mỗi thấy nó, đều hưng phấn như nhặt tiền.
Nấm Ganba mùi vị ngon, nhưng một khuyết điểm thể bỏ qua, đó là khó rửa.
Còn khó rửa hơn cả nấm đầu xanh!
Kiều Minh Minh và Chu Bình Quả kẻ rời khỏi chuồng heo, cũng cần Ninh Du dẫn đường nữa, cô trực tiếp theo thổ địa Chu Bình Quả tìm đường nhỏ về nhà.
Chu Bình Quả nhân lúc cha cô về, trực tiếp dùng vạt áo túm một cái, túm một phần ba nấm Ganba cho Kiều Minh Minh.
Kiều Minh Minh:... Hào phóng thế ?
Chu Bình Quả thầm nghĩ, lấy bao nhiêu thì tớ đỡ rửa bấy nhiêu. Cậu lấy, lúc tớ rửa mà gặp cái bẩn kinh khủng, đảm bảo kiên nhẫn đó, lén vứt cho gà ăn.