—
Chập tối, kết thúc một ngày việc, mặt đều mang theo nụ trở về nhà.
Loa phát thanh trong thôn vang lên, tiếng hát vang dội giai điệu vui tươi, cô chỉ cần đoạn dạo đầu, là đoán đang phát bài "Biển lớn hàng hải nhờ cầm lái".
Kiều Minh Minh móc chiếc đồng hồ giấu gối , phát hiện hôm nay mà tan sớm một tiếng đồng hồ.
Trong một tiếng đồng hồ cô cũng chẳng gì, rửa sạch nấm Ganba, đồ cơm, thu quần áo phơi nhà gấp gọn.
Sau nhà cô còn một đất trống, chỗ là góc c.h.ế.t tầm , nhà cô cố ý đến đây, thì thấy chỗ . Trừ khi leo lên núi, sợ c.h.ế.t bên vách núi.
Lợi ích của mảnh đất sáng nay Kiều Minh Minh mới phát hiện , buổi trưa cô liền bàn với Ninh Du dựng hai cái lán ở đây.
Hai cái lán chính là nhà bếp và nhà vệ sinh đơn sơ thôi, tuy chỉ là tạm thời.
Ninh Du vui vẻ đồng ý, lập tức lấy giấy , đến ba phút soạt soạt vẽ xong bản vẽ.
Ừm...
Hai cái lán đều là bốn cột gỗ, cộng thêm vải tơi bằng xơ cọ, che kín bốn mặt, chỉ chừa một cửa .
Nhìn xa giống cái gì?
Giống khổng lồ khoác áo tơi khổng lồ!
Còn về vị trí của hai cái lán gỗ , dù thì một trái một cách càng xa càng .
Kiều Minh Minh thở dài thườn thượt, haizz, nhiều việc quá, thể cứ đông một b.úa tây một gậy thế , tối nay thế nào cũng vạch cái kế hoạch ba năm mới .
Cô ngoài cắt hai nắm hẹ dại, xào chung với thịt hun khói.
Thịt lạp cũng giống như lạp xưởng hôm qua, đều là từ đầu năm nay, lượng nhiều lắm, treo giá trong gian, xào bình thường nhiều nhất chỉ xào một đĩa, cô cũng coi trọng lắm.
Lúc thái mười mấy lát thịt hun khói, mùi thơm đặc trưng của thịt hun khói quyến rũ vô cùng, mặn thơm khai vị, thể thèm chảy nước miếng.
Nếu hôm nay nấm Ganba, cô cũng nỡ lấy thịt hun khói ăn.
Kiều Minh Minh ngoài cửa sổ, ước chừng Ninh Du và con trai sắp về , bèn bắt đầu xào thịt hun khói.
Sau khi xào thơm, phần thịt mỡ của thịt hun khói vốn màu hổ phách càng thêm trong suốt, trong nồi sắt xèo xèo tỏa mùi thơm.
Đợi đến khi Ninh Du về, Kiều Minh Minh khéo bỏ nấm Ganba và hẹ dại , các loại mùi thơm hòa quyện , khiến Hành Hành trố mắt, tay cũng rửa vội vàng chạy .
Thịt lạp là đưa cơm nhất, huống chi đây là thịt hun khói thêm nấm và hẹ.
Cả nhà uống sạch canh rau dại bàn, ăn cơm xong còn dạo trong sân cho tiêu thực.
Gió chiều dần lạnh, thổi khiến sảng khoái.
Ninh Du dứt khoát nắm tay Kiều Minh Minh, : "Em ngoài dạo , dẫn em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-31.html.]
Quay đầu với con trai: "Nhìn gì thế, con ăn thành thế bố dẫn con ngoài dạo."
Hành Hành chút nỡ, vốn đang xổm bên bức tường cũ, lời từ từ dậy, ba bước đầu một , đến cửa xong nhất quyết chen giữa bố , nắm tay bố , ngửa đầu giọng sữa: "Nhà thật , cây cỏ thùy bồn ơi là !"
Không nghĩ đến cái gì, giãy tay họ , thể tin nổi : "Lúc buổi trưa, nó nở hoa. Bây giờ hoa , ..." Thằng bé sốt ruột gãi đầu, bỗng nhiên lớn tiếng, "Lại khép !"
Đứa nhỏ cứ như lớn, vẻ cảm thán: "Hèn gì bố nó tên là hoa ngọ thời, hóa thật sự nở hoa buổi trưa. Con thấy hoa của nó , nhưng mà đặc biệt lắm đặc biệt lắm, con thể nhớ kỹ nó."
Thằng bé thật lòng cảm thấy nơi , thật lòng cảm thấy những hiện tượng nhỏ trong tự nhiên là chuyện vô cùng tuyệt vời, Kiều Minh Minh và Ninh Du đều .
Kiều Minh Minh lập tức , nhéo má thằng bé, vui vẻ về phía Ninh Du.
Ninh Du hiểu ý trong mắt cô, cô đang : Con trai thật giỏi, nhỏ tí tuổi đầu nhận cỏ thùy bồn, giống !
Ninh Du cũng : Con trai em cũng giỏi, cái khoản tâm lớn lòng rộng ở chỗ em quả thực là kế thừa hảo, đỉnh!
Con chịu khổ là bản năng, nhưng thể trong những năm tháng gian khổ mà sống hoa gấm, một cha, Ninh Du vui.
Vui hơn nhiều so với việc con trai kế thừa thiên phú của , yêu thích sự nghiệp yêu thích, cùng lý tưởng với .
Kiều Minh Minh ý của Ninh Du, hì hì, thỉnh thoảng đá viên đá nhỏ đường, thong thả về phía .
Bất tri bất giác, cả nhà sắp đến ngã rẽ sân phơi lúa, bèn dứt khoát xoay , nhân lúc ai chú ý về nhà.
Ngay khi họ về con đường nhỏ hai bên đầy màu xanh biếc, chỉ thấy phía một .
Ai thế?
Kiều Minh Minh tuy từng gặp cô , nhưng khi hai bốn mắt , trong đầu liền mạnh mẽ nhảy ba chữ Trình Vân Vân.
Mẹ ơi, giác quan thứ sáu nhạy bén cho cô , cô gái tuyệt đối vấn đề.
Mắt trái lộ vẻ khiếp sợ, mắt lộ vẻ tìm tòi.
Cô gái , quản lý biểu cảm của cô kém đấy, thế chẳng toạc cho khác " vấn đề" !
Trình Vân Vân tình cờ đến đây, cô là cố ý đến đây gặp Kiều Minh Minh.
Cô hành động của đường đột, bèn giả vờ việc, xách cái làn ba vòng con đường nhỏ từ đầu thôn đến sân phơi lúa, nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng Kiều Minh Minh .
Cuối cùng thật sự mỏi chân, định bỏ cuộc về, ngờ phong hồi lộ chuyển.
Trình Vân Vân mạc danh chút chột , khi bốn mắt vội vàng dời mắt , gật đầu, đầu cũng ngoảnh chạy về nhà.
Kiều Minh Minh chớp mắt, cô đáng sợ thế ?
Trình Vân Vân chạy xa mới phanh , thở hổn hển, ôm n.g.ự.c tự nhủ sợ cô , cô là do bản chính là một trường hợp đặc biệt, thấy sự vật hoặc bình thường đều sẽ như chim sợ cành cong.
Cô tim đập như trống chầu chạy về đến nhà, trong nhà ngoài dự đoán đang dọn dẹp cái lán tranh nhỏ của cô.