Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:21:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy khúc gỗ sắp mục nát chất đống ở góc tường, ngay cả cái nhà xí nhỏ cũng dỡ xuống , chuẩn để mặt trời phơi nắng bốn năm ngày lấy nhóm lửa nấu cơm, cũng uổng công nhà họ tốn bao sức lực chuyển gỗ từ núi về nhà.

Mẹ Trình trong mũi nhét hai cục giấy, căng mặt : "Mẹ xử lý giúp con , đừng mấy cái nữa, con gái con đứa thì nên an phận sống qua ngày."

Trình Vân Vân: "Mẹ xử lý ."

Cô coi như phát hiện , gì hỏng nấy, đụng cái gì hỏng cái đó.

Cô cũng sợ , chỉ sợ sự đổi của sẽ mất những chuyện xảy trong thôn ở kiếp .

Nhỡ trong thôn vì những thất bại đó của cô mà tin tưởng Ninh Du thì , thế thì thôn họ còn thể giàu lên ?

Phải rằng kiếp thôn họ là thôn giàu thôn kiểu mẫu nổi tiếng gần xa, là từng lên báo mấy , thậm chí còn giàu hơn cả những bày sạp xuống biển kinh doanh.

Cô mà mất những thứ , thì cô chính là tội nhân, cũng đừng sống nữa, dứt khoát tìm tảng đá đập đầu c.h.ế.t cho xong.

Trình Vân Vân trong lòng lo sợ, tối qua khi ngủ nghĩ đến những mấu chốt xong sợ đến mức mất ngủ tới sáng.

Sắc mặt Trình cuối cùng cũng dịu , thầm nghĩ con gái cuối cùng cũng khôi phục bình thường.

" mấy ngày nữa con huyện một chuyến." Trình Vân Vân .

"Đi gì?"

"Đi mua sách!"

Cô bỗng nhiên như tiêm m.á.u gà, hưng phấn nghĩ.

Cô cũng thể cứ chờ đến lúc Ninh Du đề xuất những chuyện đó mới nỗ lực chứ? Cũng tự mua sách về xem , xem cây ăn quả nên ghép cành thế nào mới nhất, gà vịt nên nuôi thế nào mới bệnh, và cái gì gọi là trồng xen tán rừng vân vân... đến lúc đó cũng thầu một mảnh đất kiếm tiền.

Sống một đời, cô chẳng học gì, chỉ học một đạo lý: Cầu bằng cầu .

mà... sách thật sự mệt quá !

Mẹ Trình đau tim, lớn tiếng hét: "Đừng mua nữa, con chỉ phá sách thôi! Ba ngày xem hai trang, lấy nhóm lửa còn hơn cho con xem."

Hai con nhà họ Trình một câu một câu đấu võ mồm, mà lúc trong chuồng bò cũ, hai vợ chồng về đến nhà, chuẩn nhân lúc ráng chiều tắt cho xong cái "nền móng" nhà.

Cột gỗ luôn chôn sâu một chút, Ninh Du nơi bốn mùa rõ rệt, mùa đông nhiệt độ thấp, tuyết rơi đầy trời thể phủ một lớp tuyết cao đến mắt cá chân trong sân.

Mỗi năm còn mùa mưa kéo dài ba tháng, trong ba tháng đương nhiên sẽ ngày nào cũng mưa, nhưng mưa to gió lớn thì thiếu .

Gần đây chính là như , chiều nay Kiều Minh Minh Chu Bình Quả than phiền, than rằng mấy ngày nữa e là trời sắp mưa , khi mưa việc đồng áng càng khó , thường xuyên tháo nước.

nước mưa cũng mang thu hoạch, mưa xuống, nấm và rau dại núi sẽ như măng mọc mưa mà trồi lên.

Kiều Minh Minh phụ trách hì hục vận chuyển đất, theo thời gian trôi qua, Ninh Du dần đào bốn cái hố sâu.

Mấy cây cột gỗ dùng là cột gỗ dọn từ việc tu sửa chuồng bò cũ, mấy khúc gỗ cũ còn hơn gỗ mới c.h.ặ.t núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-32.html.]

Thấy trời sắp tối , Ninh Du nhanh, Kiều Minh Minh cũng trong sân bắt đầu đan áo tơi cỡ lớn.

Không ngờ chứ gì, cô đan cái .

Nói còn cảm ơn nguyên chủ, nguyên chủ hồi nhỏ đan ít áo tơi, phương pháp đều bày trong ký ức, Kiều Minh Minh thử mấy thể bắt tay , đó dần dần thành thạo.

Áo tơi dùng xơ cọ, xơ cọ ở thôn Thượng Dương phổ biến, hầu như nhà nào cũng sẽ dự trữ một ít trong nhà. Vì thứ khi bóc từ cây xuống là phơi, tránh để lúc tu sửa áo tơi mượn nhà khác.

Mà Kiều Minh Minh tìm ?

Phía lúc nơi bỏ hoang thì thành phòng chứa đồ, mà những xơ cọ chính là phế phẩm còn sót trong phòng chứa đồ. Ninh Du lúc dọn dẹp nhà cửa bó chúng treo tường ngoài nhà, Kiều Minh Minh nãy cởi xem thử, phát hiện còn dùng nên bắt đầu đan.

Ninh Du việc mồ hôi đầy , nhịn đau lưng thẳng , lúc sân thì thấy Minh Minh nhà đan còn ngân nga điệu hát nhẹ nhàng.

"..."

Anh cảm thấy Minh Minh nhà chỉ tâm rộng lòng to, thực tính cách còn khá kiên cường.

Việc cô dù thế nào cũng cho , trong mắt cô dường như khó khăn và khó khăn, dù thì cứ bắt tay , tính .

Cũng giống như năm đó hai xem mắt, mới gặp mặt còn hai câu, cô chủ động mở miệng, đề xuất địa điểm gặp mặt .

Ninh Du lúc đó quả thực cô gái dọa sợ, cô tuy to gan, nhưng mạc danh khiến yêu thích, tiếp xúc chỉ thấy cô cực kỳ đáng yêu, là chân thật hiếm .

Đợi xảy chuyện hạ phóng đến đây, cô "lỗ mãng" theo, cô cuộc sống ở đây khổ ?

Đương nhiên , nhưng ở chỗ cô khổ , em nghĩ cách đến mới là quan trọng nhất.

Bây giờ đến , phát hiện thật sự khổ.

Cô gái năm xưa vì nóng trong ăn hoàng liên mà đắng đến mức lóc om sòm lau nước mắt, nay cũng thể sống những ngày tháng thế một cách hương vị.

Thiếu nhà xí nhà bếp thì em xây, vật liệu thì em tự đan, ở chỗ cô dường như tất cả đều là chuyện gì to tát.

Minh Minh thường cứu rỗi cô, mà Ninh Du cảm thấy là cô cứu rỗi chính .

Ngày hôm .

Rạng sáng hôm nay cũng mưa nhỏ, lớn hơn đêm một chút, sáng sớm tỉnh dậy chút lạnh.

Ở nông thôn ngủ sớm, hôm qua họ chín giờ rưỡi giấc ngủ, cho nên Kiều Minh Minh sáu giờ dậy thành vấn đề.

"Hèn gì kế hoạch hóa gia đình khó thực hiện, buổi tối ở nông thôn vẫn chút hoạt động giải trí mới ."

Dậy , Kiều Minh Minh vắt cái khăn mặt đắp lên mặt, dùng sức lau mấy cái, khi tỉnh táo thì cảm thán.

 

 

Loading...