"Mẹ, về ạ!"
Thằng bé lật , bò giường, ngửa đầu trừng đôi mắt tròn xoe, giọng sữa , là vui mừng.
Tim Kiều Minh Minh sắp tan chảy , hai con thiết một hồi, Ninh Du thì cô đơn lẻ loi ở một bên sắp xếp đồ đạc.
Anh chút bất ngờ, Minh Minh ngoài nến , mà thật sự mua thêm gì!
"Trong cung tiêu xã huyện thành đồ ăn vặt?" Ninh Du tò mò hỏi.
Kiều Minh Minh thở dài thườn thượt: "Có chứ, kẹo sữa bánh bông lan mứt quả đều , nhưng em dám mua a, cũng tranh khác, đông lắm."
Ninh Du đau lòng: "Không , rảnh cho em."
Kiều Minh Minh mong đợi: "Em bánh Sachima!"
Ninh Du: "... Được."
Minh Minh dường như chỉ đợi câu của .
Không bao lâu, Ninh Du sắp xếp đồ đạc xong xuôi. Pin lắp hai cái đèn pin, thử thấy dùng liền bỏ ngăn kéo bàn học.
Nến thì dùng giấy trắng gói kỹ, đang suy nghĩ còn nhét , Kiều Minh Minh rặng tre đang xào xạc ngoài cửa sổ, hứng thú nổi lên bỗng nhiên : "Ninh Du, em nến thơm đấy, thử ?"
"Nến thơm là gì?"
"Ừm, chính là nến thơm đó!"
Trong sân hoa quế nhú nụ, mấy ngày nữa hương hoa quế sẽ càng nồng đậm, tận dụng triệt để thì tiếc quá.
Ban đêm.
"Ầm ầm"
Mưa to như trút nước.
Trời tối , nhà nào nhà nấy đều bật đèn điện trong thôn điện , nhưng chuồng bò cũ vẫn , ước chừng đợi thêm một hai năm nữa mới kéo qua .
Dưới gốc cây long não còn đám tán gẫu như ngày, đều ở trong nhà tránh mưa to.
Sự tuyệt diệu của ngày mưa ở nông thôn ở âm thanh lanh lảnh vui tai khi nước mưa rơi xuống gõ mái ngói, âm thanh dường như khắc trong gen, luôn thể khiến cảm thấy an tâm yên bình.
Tuy nhiên nhà Chu Bình Quả, lúc khí chút căng thẳng.
"Con cứ thật , rốt cuộc đàn ông thế nào, cha trói về cho con cũng !"
Chu Chí Tài tức đến mức vuốt mặt, con gái nhà ông bướng bỉnh thế chứ, tuổi còn kén chọn, nhà họ là kén rể chứ cưới vợ a, con nhân lúc tuổi tác thích hợp chọn con rể về, nhỡ nhà khác cướp mất thì !
Chu Bình Quả căng mặt, lưng với cha cô lời nào.
"Con xem con cả ngày thần thần bí bí, ngoài niệm kiếm tiền vẫn là kiếm tiền, cha nghĩ mãi thông Chu Bình Quả, cha con đây thiếu con ăn thiếu con mặc, con cứ chê tiền đủ thế?"
Chu Chí Tài gãi rách đầu cũng hiểu a, bản loại thật thà bao nhiêu năng lực bưng bát cơm bấy nhiêu , sinh đứa con gái thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-39.html.]
"Con phi, cha cần chút mặt mũi !"
Chu Bình Quả thật sự chịu nổi nữa, mạnh mẽ dậy: "Con đàn ông cha đều cho , cha uống kim tuyến liên cũng ít, khẩu khí còn lớn thế chứ? Con trai, da đủ non, giọng , công việc thành phố thể kiếm tiền, cha trói về cho con !"
"Con, hổ..."
"Không thì , cha như cha, mặt mũi con mất hết , còn hổ cái gì, hổ thể cho con thêm hai đồng !"
Mẹ Chu vội vàng khuyên: "Hai cha con ông bà thật là ba ngày cãi , kiếp là oan gia a kiếp cha con."
Chu Bình Quả đỏ mắt, năng lộn xộn kích động : "Mẹ tưởng con cãi với ông , ông phiền c.h.ế.t , chỉ mong năm đó là con c.h.ế.t, cứu là !"
"Rầm"
Chu Chí Tài trừng thẳng mắt, đập bàn dậy, run run môi : "Con lương tâm con a Chu Bình Quả, con nếu thật sự nghĩ như , cha thà rằng sống là con."
Chu Bình Quả bỗng nhiên im lặng.
Chuyện từ lâu , cô còn một trai sinh đôi, hai bờ sông chơi thì đuối nước. Cha cô tìm đến vớt cả cô và trai lên, nhưng cõng ngược cô lưng chạy mấy vòng , đợi đến khi cô nôn nước mới bắt đầu cứu trai.
mà, cứu sống nữa.
Nghĩ đến đây, Chu Bình Quả lau nước mắt. Cô thể như , nhưng cô thật sự mệt mệt.
Cha giống như đứa trẻ già mồm mép cửa, trong lòng giấu chuyện, khắp nơi đắc tội khác.
Mẹ bệnh mãn tính, thể việc nặng, dinh dưỡng còn ngày ngày theo kịp.
Cô cũng giống như Trình Vân Vân, trong nhà cưng chiều yêu thương cần cân nhắc nhiều như , nhưng điều kiện đó chứ.
Cha đắc tội cô xin , bệnh cô mua t.h.u.ố.c, cô vì cứ nghĩ kiếm tiền, vẫn là nghĩ cha cô đắc tội đắc tội ác quá, cô tiền đền . Nghĩ cô nhỡ bệnh ngày càng nghiêm trọng, thể tiền đưa bà thành phố lớn khám bệnh.
cha cô sợ cô lấy chồng họ ai hầu hạ, cho nên tâm tâm niệm niệm đều là kén rể cho cô .
"Người nguyện ý đến con rể ở rể là đàn ông gì chứ, cha sợ con bắt nạt c.h.ế.t ."
Chu Bình Quả nén chua xót nơi đầu mũi, nghẹn ngào .
"Cha và con còn c.h.ế.t , ít nhất còn thể sống mười mấy hai mươi năm, thể để con bắt nạt?" Thấy thái độ cô dịu , Chu Chí Tài vội vàng khổ khẩu bà tâm khuyên nhủ, "Chúng cũng tìm chỗ gần, tìm huyện bên cạnh , như nó thể coi nơi của chúng là nhà, thể yên tâm sống qua ngày."
Haizz, sầu a.
Hương hỏa nhà ông cũng thể đứt ở chỗ , bất luận thế nào con của con gái ông cũng theo họ Chu nhà họ, lên gia phả nhà họ Chu.
Chu Bình Quả nữa, chỉ là nước mắt vẫn chảy ngừng.
Nước mưa tí tách rơi xuống, nhân gian bách thái dường như che giấu trong nước mưa.
Cách đó xa, nhà họ Trình cũng đang cân nhắc chuyện hôn sự của con gái.
Trình Vân Vân vui , dù mấy năm nay cô lấy chồng, chính là dẫn đến cửa xem mắt cô cũng dám đóng cửa.