Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:21:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Thiện Văn đối với việc cũng khó giải quyết, Trương Tây Hoa dễ đối phó, nhà cũng , chính là vị của chút trơn tuột, tạm thời thật sự .

Ngược loại cũng chỗ , ông ngược dám chuyện với vợ chồng Ninh Du, vì khác đang chằm chằm ông , sợ ông động chỉ sợ ông động.

Sự việc cứ giằng co như , cũng chỉ thể như , Tạ Thiện Văn bao lâu liền rời .

Kiều Tiểu Đệ về phòng, ngửa đầu giường, biểu cảm chút mờ mịt.

Cậu lớp 11 , sang năm nếu gì bất ngờ, nghiệp xong là xuống nông thôn thanh niên trí thức.

Chắc gì bất ngờ, nghĩ.

Cha cũng coi như còn trẻ, lương nhận cao, chắc chắn là thể nghỉ hưu.

Trẻ con trong nhà nhiều như , giống như măng mọc mưa xuân, lớn thì túm tụm cùng lớn.

Lớn cũng thể chen chúc một chỗ, và ba trai to xác ngủ một giường? Huyên Huyên sắp là cô gái lớn mười tuổi, càng thể ở cùng phòng với chú nhỏ em.

Cho nên cha thể nghỉ, một trong hai họ nghỉ hưu mà tiếp quản, lương c.h.ặ.t một nửa , phúc lợi cũng sẽ ít .

Hai ngày còn họ thảo luận trong phòng khách, gom góp tiền dùng căn nhà đổi với nhà máy một căn nhà lớn hơn chút.

Mấy năm nay công nhân nhà máy ngày càng nhiều, hồi tháng sáu khởi công xây mới một tòa nhà tập thể, lúc sang năm ước chừng thể ở.

Những nhân viên cũ phân nhà như họ đương nhiên thể tham gia phân nữa, mà chị dâu loại công nhân thâm niên gì tư cách phân.

Cả nhà họ nghĩ cách, tìm nhà máy trình bày khó khăn, đổi một căn tám mươi mét vuông là đủ.

Tất cả những thứ , đều dùng tiền a.

Kiều Tiểu Đệ trong đáy lòng thực sợ xuống nông thôn thanh niên trí thức, nhưng nếu đến chỗ chị hai, liền sợ.

Nói cho cùng, vẫn là vì bên cạnh.

Nghĩ ngợi, ngoài cửa sổ bắt đầu mưa.

Thủ đô mưa dầm dề, thôn Thượng Dương một mảnh trời nắng chang chang.

Hôm nay là Trung thu, trong thôn từ sớm náo nhiệt hẳn lên.

Sáng sớm, Ninh Du cần hiếm khi ngủ nướng.

Anh lúc hơn năm giờ sáng sân phơi lúa nhận thịt heo, về xong ngủ nửa tiếng, mở mắt vợ con bên cạnh vẫn đang ngủ khò khò.

Lúc Kiều Minh Minh tỉnh dậy thì thấy hờ hững đặt cánh tay ngang cổ cô, mắt tuy nhắm, nhãn cầu cũng chuyển động, nhưng chỉ cần thấy cánh tay đang dùng sức của đang tỉnh táo.

Kiều Minh Minh híp mắt tiếng, đưa tay sờ sờ eo như lông vũ, đàn ông lập tức phá công, mở mắt cong lên.

"Đừng quậy đừng quậy." Giọng Ninh Du khàn, sợ đ.á.n.h thức con trai chỉ thể nén giọng . Anh quá sợ nhột, đối với chiêu thức một lời hợp là tấn công eo của Kiều Minh Minh đỡ nổi.

Kiều Minh Minh quậy xong tỉnh táo, thở nhẹ hỏi: "Bây giờ mấy giờ ?"

Sau khi lắp rèm rơm cho mấy cái cửa sổ trong nhà, trong phòng thật sự tối đen như mực.

Rèm rơm chắn sáng hơn rèm che nắng chín mươi chín phần trăm thị trường đời nhiều, ngoại trừ việc cuộn lên phiền phức thì gần như khuyết điểm nào.

Ồ, thường xuyên phơi nắng, nếu sợ sẽ tích bụi sinh sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-47.html.]

ở nông thôn thiếu gì thì thiếu chứ thiếu rơm khô, Kiều Minh Minh lúc chán thì đan, khéo đan đan dừng dừng một tháng là thể đan bốn cái, mỗi tháng rèm một .

Lúc Kiều Minh Minh giãy giụa dậy, quỳ bên bệ cửa sổ nhỏ, cuộn rèm lên.

Trong khoảnh khắc

Muôn vàn tia sáng tranh chen căn phòng tối tăm, giường lập tức rải đầy ánh sáng.

Ninh Du cầm lấy đồng hồ: "Sắp bảy giờ ."

"Két", Kiều Minh Minh đẩy cửa sổ , một luồng khí trong lành mát lạnh liền phả mặt.

Cô vội vàng trốn trong chăn mỏng, nâng tay Ninh Du lên, cả liền chui trong lòng .

"Đừng chứ, thời tiết tháng chín và tháng tám đúng là giống , sáng sớm dậy lạnh hơn nhiều." Cái nếu là ở kiếp , tháng chín vẫn là tháng bật điều hòa thâu đêm đấy.

Ninh Du ôm cô, hỏi: "Hôm nay em công xã chợ , xuất phát lúc nào, mặc thêm cái áo."

Kiều Minh Minh cạn lời: "Thật phục , lạnh thế nào nữa cũng là tháng chín, đợi mặt trời lên là nóng , bọn em tám giờ xuất phát."

Ninh Du , dụi dụi mắt: "Được ."

Minh Minh công xã, khéo lên núi.

Sơn quỳ tháng mười gieo hạt, chỉ thể trồng ở nơi râm mát, mà mảnh đất trống nhỏ bên cạnh dòng suối Long Hổ Quật thích hợp.

Nơi đó quanh năm cây lớn che trời che chắn, cần dựng vòm che nhỏ che nắng, đỡ cho họ ít tâm sức.

Kiều Minh Minh coi trọng chuyện , hỏi: "Anh với Chủ nhiệm Chu chuyện chúng trồng sơn quỳ ?"

"Đương nhiên, hôm xong , cùng với Chu Tam Thúc."

Nhắc đến cái , Ninh Du còn chút hối hận.

Anh coi như hiểu , hễ là chuyện chính sự quan trọng gì, đều thể mang theo Chu Tam Thúc.

Chu Tam Thúc trong lòng tất cả thôn dân đều đắn, mang theo ông bàn với Chủ nhiệm Chu, mức độ tin tưởng của chủ nhiệm đối với họ rõ ràng giảm một nửa.

Vẫn là cái miệng của Chu Tam Thúc quá đáng tin, còn bắt đầu trồng, liền vung tay lớn, đào núi mở đường và bắc cầu, lời , mặt đại đội trưởng xanh mét.

Kiều Minh Minh ha ha: "Hèn gì Bình Quả luôn thích cãi với cha cô , cãi a."

Không mắng một trận mỗi ngày, Chu Tam Thúc thể bành trướng đến mức bay lên trời.

Hai vợ chồng , liền dậy rửa mặt.

Kiều Minh Minh chợ, Ninh Du lên núi khai khẩn, hai đều một ngày .

Còn con trai...

"Để nhà ông!"

Lúc Lão Chu Đầu đến chuồng bò cũ dắt lừa, vung tay lớn như .

 

 

Loading...