Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:21:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lừa già quá già , nhanh ch.óng huấn luyện lừa mới, mà con lừa đực trong ba con lừa nhà Kiều Minh Minh vinh hạnh trở thành con lừa may mắn .

Kiều Minh Minh đặc biệt dân chủ, xổm xuống hỏi: "Hành Hành chơi ở nhà Cụ ông Chu ?"

Đứa nhỏ bĩu môi, tình nguyện : "Muốn ạ."

Được , rõ ràng chính là .

Ninh Du cái dáng nhỏ xíu của nó cô đơn đó thì đau lòng: "Hay là dẫn con lên núi."

Không đợi Kiều Minh Minh chuyện, Lão Chu Đầu thổi râu trừng mắt: "Bố như cháu tâm cũng thật lớn, đứa nhỏ bé thế cũng thể dẫn lên núi? Trẻ con hồn nhẹ, nhỡ thứ bẩn thỉu gì xung khắc thì ! Cháu gọi hồn là chịu tội ."

Ninh Du: "... Là cháu suy nghĩ chu ."

Mạo , gọi hồn cũng năng lực lấy chịu .

Kiều Minh Minh che miệng : "Vẫn là với em , em cũng chen chúc cung tiêu xã với . Hơn nữa, còn Cậu ông mà, ông thể giúp đỡ trông coi."

" ạ!" Kiều Minh Minh đầu về phía Lão Chu Đầu.

Lão Chu Đầu thèm để ý đôi vợ chồng trẻ tâm to , dắt lừa hừ hừ rời .

Kiều Minh Minh nháy mắt với con trai, Hành Hành hiểu ngay, giống như quả pháo nhỏ lao trong nhà lấy cái ba lô nhỏ của nó, vui vẻ đến mức mặt sắp nở hoa.

Phiên chợ công xã và phiên chợ huyện thành giống , hai bên con đường lát đá xanh bày đầy sạp nhỏ, hai đầu đường đeo băng đỏ đang canh gác, đường đá xanh còn đang tuần tra.

Trí tuệ của lao động thể khinh thường, phiên chợ công xã cho phép mua bán bột mì thịt heo những vật phẩm , họ liền bột mì thịt heo thành bánh bao thịt.

Người tuần tra cũng đáng yêu, cứ thích lượn lờ hàng bánh bao, bánh bao thịt lò, liền vây với tốc độ nhanh nhất, hai cái hai cái, trực tiếp mua một phần tư.

Người canh gác ở hai đầu đường còn "thông báo tin tức", lãnh đạo cấp đến liền thể ho đến mức phổi cũng ho , thím bán bánh bao lập tức hiểu ngay, lập tức cất bánh bao , mặt bàn bày mấy rổ rau xanh.

Nhỡ bắt ?

Không , cái lý do bắt vì cái , cùng lắm chính là phê bình một trận, trốn gió hai tháng, đó tiếp tục dọn hàng.

So với huyện thành, phiên chợ công xã rõ ràng tình hơn chút.

Xe lừa lộc cộc lộc cộc đến công xã, Kiều Minh Minh dắt tay con trai thẳng đến chỗ bán hạt giống rau.

"Đây là rau gì?" Kiều Minh Minh tò mò.

Lão Chu Đầu lượt giới thiệu từ trái sang : "Cải chíp, cải thảo, cà chua, rau chân vịt, hẹ, củ cải, cà tím và rau đông kỵ."

Mắt Kiều Minh Minh sáng lên: "Cháu đều thể lấy một ít ?"

Lão Chu Đầu bật : "Nhà cháu mới mấy , nếu đều lấy một ít thì nhớ đừng mua nhiều, mua cũng lãng phí."

"Được ạ!"

Thế là Kiều Minh Minh mỗi thứ mua một ít, cô lúc đối với việc trồng rau mới mẻ, khách khí mà , cô ăn rau dại sắp nôn .

Hạt giống dùng từng tờ báo gói kỹ, tên rau lên đó cẩn thận bỏ túi.

Mua xong hạt giống, mua mấy cái bàn chải đ.á.n.h răng và hai tuýp kem đ.á.n.h răng, đó cô cũng chẳng gì cần mua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-48.html.]

Ồ, còn mua một túi đậu bắp và một bó cải chíp.

Còn những thứ khác, thịt bò , thịt dê cô tranh , ngay cả sạp thịt gà vịt cũng đầy ...

Lão Chu Đầu: "Thế là đúng ! Gà và trứng thôn Hoàng Trang bên cạnh mua là , dù cũng rẻ hơn ở đây."

Trình Vân Vân dạo xong một vòng tới thấy, lập tức căng thẳng : "Không , Tiểu Kiều gần đây đừng Hoàng Trang."

Trong lòng Kiều Minh Minh khẽ động, dường như ngây thơ hỏi: "Sao thế?"

Trình Vân Vân ấp úng: "Chính là, chính là chuồng gà thôn họ thối quá, thối hơn chuồng heo chúng gấp trăm , m.a.n.g t.h.a.i là đừng thì hơn."

Kiều Minh Minh hiểu , Hoàng Trang nhất định là sắp xảy chuyện gì.

Lão Chu Đầu nhíu mày: "Vậy ông mua giúp cháu, nể mặt ông cũng thể rẻ hơn mấy hào."

"Đừng!" Trình Vân Vân hét lên, do dự , "Cái đó, tớ, nhà tớ gà, còn là gà mái già, tớ bán cho nhé!"

Lão Chu Đầu: "..."

Người trong thôn đều là thật, con gái nhà họ Trình thật sự trong lòng tính toán, gà mái già trong nhà cũng dám tùy tiện bán cho khác.

"A, , hôm nay g.i.ế.c heo, còn cần ăn thịt gà nữa." Kiều Minh Minh vội vàng từ chối.

Ninh Du hôm nay mang gan heo và nửa cân thịt heo một khúc xương ống heo về. Gan heo giữ , thịt heo thể bánh bao ăn, nãy thấy bánh bao thịt cô cũng thèm. Xương ống heo thì để trong gian, đợi trời lạnh, hầm với củ cải ăn lẩu.

Trình Vân Vân thở phào, lặp lặp dặn dò: "Cậu gà thì đến nhà tớ, nhà tớ đông , nuôi gà cũng nhiều."

Ai gà bệnh ở Hoàng Trang ăn vấn đề gì a, kiếp thời gian phát bệnh của gà Hoàng Trang cô nhớ kỹ, đúng lúc chị dâu cả cô sinh con, lúc đó cô ngày nào cũng vỗ n.g.ự.c may mắn vì gà nhà nuôi nhiều đấy.

lời xong, Kiều Minh Minh càng hiểu thêm, chuyện xảy ở Hoàng Trang nhất định là ở gà.

Vậy thể chuyện gì chứ?

Cúm gia cầm?

Dịch gà?

Bất kể là gì, nhưng bây giờ Kiều Minh Minh thể khẳng định, cô gái tuyệt đối là sống một đời từ đầu.

chút cảm thán, nhưng một chút cũng tò mò.

Cảm thán cô gái hiếm khi lệ khí, tò mò kiếp xảy chuyện gì.

Đối với cô mà , kiếp mới là cuộc đời của cô, cuộc sống cô chân chân chính chính trải qua mới là cuộc đời của cô.

Kiều Minh Minh hỏi cô : "Cậu dạo nữa ?"

Trình Vân Vân lắc đầu: "Không gì cần mua."

Tâm thái cô khác, kiếp từng dạo siêu thị và trung tâm thương mại, đồ chợ kiếp đối với cô sức hấp dẫn.

"Được thôi!" Kiều Minh Minh và Hành Hành xe lừa, mặt trời dần nóng bức, họ ở bóng cây cũng ảnh hưởng.

 

 

Loading...