chung quy vẫn cam lòng, hơn nữa đứa trẻ cần , lặn lội tới đây một chuyến, dây dưa nhiều ngày như cũng coi như là để bản hết hy vọng.
Từ nay về , đường ai nấy , họ vốn dĩ là cùng một con đường.
“Vậy mau về , về quê , về mà chăm sóc con gái cho . Đứa nhỏ vẫn còn ở nông thôn, ở đây cái gì?” Vương Lệ đầy vẻ mong đợi .
Lưu Hiên , gương mặt thoáng chút chua xót: “Tại thể ở ? Vương Lệ, cái thành phố cũng nhà cô, cô sống , chẳng lẽ ? dựa sức lao động của chính để ở đây kiếm tiền, tiền sẽ đón con gái lên thành phố sống, ?”
“Lưu Hiên, thể đừng lúc nào cũng đối đầu với ? Thế giới rộng lớn như , chỉ mỗi thành phố , cứ nhất định xuất hiện mặt để nhắc nhở rằng là một phụ nữ từng kết hôn và con gái ?”
Ngô Hiểu Hoa vốn tính tình nhút nhát, cũng chẳng bao giờ gây chuyện, nhưng khoảnh khắc lẽ đem Vương Lệ hình dung thành , nên cảm thấy đặc biệt chướng mắt.
“ , cái cô cứ dây dưa mãi dứt thế? Đường lớn thênh thang mỗi một bên, đây cũng chẳng nhà cô, cô mắt thì cô , còn cứ nhất định ép Lưu ca của ? Cô tưởng cô là ai chứ? Nếu cô là vợ , lời cô thì còn gì để , đằng cô chẳng còn là vợ nữa mà còn quản, cái cối xay cũng chẳng to bằng mặt cô !”
Nói về , Vương Lệ cũng thường xuyên theo Tri Hạ tới ủng hộ việc ăn của . điều đó nghĩa là cô thể ở đây gây sự vô lý.
Lưu Hiên hiện tại là của , hơn nữa từ khi Lưu Hiên tới, việc , bầu bạn cũng , ngay cả việc buôn bán cũng khấm khá hẳn lên. Cậu mới nghĩ đến chuyện đợi cha về sẽ khiến ông lau mắt mà , thì Vương Lệ tới phá ngang kế hoạch, điều chẳng khiến phát phiền .
“Cậu...” Vương Lệ tức giận Ngô Hiểu Hoa, nghiến răng nghiến lợi phất tay bỏ .
Ngô Hiểu Hoa lúc thực sự sợ Lưu Hiên sẽ bỏ chạy, vội vàng khuyên nhủ: “Anh đừng để đàn bà đó tẩy não nhé. Cô vênh váo hống hách như chẳng qua là khinh thường thôi. Hai em cùng nỗ lực, đợi khi kiếm tiền, lúc đó để cô cầu xin cũng đừng thèm. Loại phụ nữ lòng sắt đá, sớm muộn gì cũng nhận một bài học lớn.”
Chillllllll girl !
“Ừ, .” Lưu Hiên gật đầu, tiếp tục việc của .
Có câu đúng, chuyện xảy thì chẳng ai thể thấu hiểu nỗi đau của khác. Lúc Vương Lệ tình nguyện gả cho , lòng hưng phấn và may mắn bao nhiêu, thì lúc đau khổ và bi phẫn bấy nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-487-duong-ai-nay-di.html.]
“ thật với , đến lúc đó tuyệt đối đừng mủi lòng. Anh mà mủi lòng thì chừng giống cha . Anh cha đây ưu tú thế nào , trẻ tuổi là chủ nhiệm xưởng thực phẩm, đáng tiếc là cưới , cuộc sống chẳng , cuối cùng còn hại đến mức tù. Sau đó bỏ chạy theo khác, lúc đó nếu dì An giúp đỡ, chừng đợi cha về bắt nạt hoặc c.h.ế.t đói ...”
Ngô Hiểu Hoa bình thường nhắc tới những chuyện , nhưng Lưu Hiên thì khác, nếu khuyên nhủ thêm vài câu, vết xe đổ của cha . Nghĩ đến đây, Ngô Hiểu Hoa khỏi nảy sinh vài phần đồng cảm.
Lưu Hiên cũng ngờ Ngô Hiểu Hoa thế trắc trở như , hèn chi chướng mắt Vương Lệ đến thế. Đồng thời, Lưu Hiên cũng nảy sinh sự đồng cảm với Ngô Hiểu Hoa, trong đầu khỏi nhớ tới đứa con gái ở quê nhà, chậm rãi đặt góc của Ngô Hiểu Hoa.
Trong phòng học, Vương Lệ đến muộn. May mà hôm nay giáo viên lớp khá dễ tính, chỉ bảo cô chỗ . Đợi đến khi tan học, cô mới hỏi Tri Hạ: “Lưu Hiên đang việc chỗ Ngô Hiểu Hoa, ?”
“Sáng nay mới , cũng ngạc nhiên.” Tri Hạ .
“Tri Hạ, Ngô Hiểu Hoa tôn trọng , thể...”
“Không thể.” Trước khi Vương Lệ kịp hết câu, Tri Hạ ngắt lời: “Cậu tôn trọng nghĩa là thể lợi dụng sự tôn trọng đó để yêu cầu những việc hợp lý. Hơn nữa, và Lưu Hiên oán thù.”
Vương Lệ im lặng. Chính cô cũng hiểu rõ, lẽ ý nghĩ của quá đáng, nhưng Lưu Hiên ở đây đối với cô giống như một quả b.o.m hẹn giờ, thể nổ tung bất cứ lúc nào. Hơn nữa còn ở vĩnh viễn, còn định đón cả đứa trẻ lên. sự quyết tuyệt của Tri Hạ cũng khiến cô hiểu rằng, Tri Hạ sẽ giúp .
“Tri Hạ, và Lý Phi mới bắt đầu kết thúc, cũng lòng chứ?”
Tri Hạ đầu cô: “Chẳng gì là lòng cả. Vương Lệ, chúng bạn lâu như , vẫn khuyên một câu: sống cho xứng với lương tâm của . Cậu hãy nghĩ An Mỹ Vân lúc , nếu lúc đó cô tính kế thành công, dù là thì hậu quả sẽ ? Người thể ích kỷ, nhưng thể vì sự ích kỷ của bản mà dồn khác đường cùng!”
Đây là lời khuyên cuối cùng cô dành cho Vương Lệ với tư cách là bạn bè. Đồng thời, con đường tình bạn của họ cũng chấm dứt tại đây.