Lúc Quách Mạt Mạt rời , Bình An còn quá nhỏ, nhưng thằng bé bắt đầu nhớ chuyện, trong ký ức vẫn còn lưu giữ hình bóng của . Hơn nữa, mấy năm qua, để chuẩn tâm lý cho Bình An khi Quách Mạt Mạt trở về, Bùi Vĩnh hề giấu giếm chuyện của cô, nhưng ông luôn dạy thằng bé tôn trọng , bao giờ lời hạ thấp.
“Cô .” Quách Mạt Mạt đứa trẻ mặt, chừng tám chín tuổi, gương mặt giống Bùi Kiến Quốc nhưng khí chất khác biệt. Trực giác mách bảo cô đây chính là con trai , nhưng đứa trẻ , cô dám nhận bừa. An Tri Hạ cũng một con trai chỉ lớn hơn Bình An vài tháng, đứa trẻ cũng thể là chú Sáu của Bình An.
“Bình An, bố tới đây…” Bùi Kiến Quốc từ phía Quách Mạt Mạt bước tới, chào hỏi Bình An bằng giọng dịu dàng, nhưng sang Quách Mạt Mạt với ánh mắt khiêu khích.
“Bố.” Bình An gọi một tiếng nhàn nhạt, rõ ràng tình cảm với Bùi Kiến Quốc hề sâu đậm. Thằng bé nhặt bóng chạy , ánh mắt Quách Mạt Mạt vẫn dán c.h.ặ.t bóng lưng . Hóa đó thực sự là Bình An, Bình An ! Cô đắm chìm trong niềm vui sướng, nhưng để kéo gần cách với con.
Bùi Thần Diệp lấy quả bóng từ tay Bình An ném cho các em, kéo Bình An trong nhà. Khi trở , ánh mắt thanh lãnh của Bình An mang theo một tia mê mang, thằng bé do dự tiến về phía Quách Mạt Mạt. Như thể lấy hết can đảm, nhưng khi đến gần cô, thằng bé chùn bước. Nhìn cô với ánh mắt cảnh giác, Bình An đầu chạy biến.
Bùi Kiến Quốc nhạo một tiếng: “Thấy , Quách Mạt Mạt, con luôn trả giá cho lựa chọn của . Cô tưởng cô về thì nó vẫn sẽ quấn quýt cô như hồi nhỏ ? Con trai cô lớn , nó hận cô, hận đến mức một tiếng ‘’ cũng gọi.”
Từng câu chữ của như đ.â.m d.a.o lòng Quách Mạt Mạt. Cô vốn đau lòng, giờ thực sự nhịn nổi nữa, vung tay tát thẳng mặt một cái: “Bùi Kiến Quốc, tưởng là hạng lành gì chắc? Nếu tại vô dụng, Bình An câm suốt mấy năm trời. Nếu tròn trách nhiệm chồng cha, suốt ngày chỉ áp bức , ép đến mức chịu nổi mà . Trước đây , hạng ích kỷ như , cưới tiên nữ về cũng chẳng sống nổi ngày nào . Sao hả? trúng chứ gì? Nghe ly hôn ? Ha hả… là báo ứng, đáng đời lắm!”
Ly hôn nhiều năm gặp, gặp như nước với lửa, ai cũng chẳng ưa gì ai, đúng là một bi kịch. Bùi Kiến Quốc đây bao giờ động thủ với phụ nữ, lẽ vì gặp ai khiến chán ghét đến thế. mấy năm chung sống với Lục Khả Thấm, những thói quen đó biến mất.
Ngay khi chịu nổi nữa định tay, Bùi Vĩnh xách hai quả dưa hấu về đến nơi, quát lớn: “Bùi Kiến Quốc, định gì đấy?”
Thấy cánh tay giơ lên, Quách Mạt Mạt cũng rùng sợ hãi. Sức lực nam nữ chênh lệch, nếu Bùi Kiến Quốc thực sự tay, cô chắc chắn chống đỡ nổi. Bùi Kiến Quốc cũng tiếng quát của bố cho sững sờ, Quách Mạt Mạt vội vàng lùi mấy bước sang một bên.
“Bùi Kiến Quốc, giỏi lắm nhỉ? Giờ còn học thói đ.á.n.h phụ nữ cơ đấy?” Bùi Vĩnh giận dữ trừng mắt : “Muốn đ.á.n.h cho bõ tức chứ gì? Hay là để đấu với vài chiêu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-538-su-xa-cach-va-nhung-loi-cay-nghiet.html.]
“Bố, bố cứ bênh cô , dù trong lòng bố cũng chẳng đứa con trai !” Bùi Kiến Quốc hậm hực bỏ .
Bùi Vĩnh thở dài, sang Quách Mạt Mạt. Mấy năm gặp, cô trông khá hơn nhiều, điều đó chứng tỏ lựa chọn năm xưa của cô là đúng đắn. Bùi Vĩnh lẽ là hiểu Quách Mạt Mạt nhất, vì cả đời ông mãi đến khi già mới thoát khỏi sự khống chế của Vương Nguyệt. Ông cũng hâm mộ sự dứt khoát của Quách Mạt Mạt, nếu năm xưa ông cũng nhẫn tâm một chút, lẽ chuyện thành thế , khiến nỗi đau của hai lan rộng thành nỗi đau của cả gia đình.
“Về là , gặp Bình An ?”
Quách Mạt Mạt gật đầu, mắt rưng rưng: “Gặp ạ, cháu… cháu với Bình An.”
“Đừng nghĩ thế, ít nhất khi nó bốn tuổi, cháu chăm sóc nó , cùng nó vượt qua những ngày tháng thơ dại gian nan nhất.” Bùi Vĩnh lắc đầu, tiếp: “Đừng ngoài sân nữa, nhà .”
Bùi Vĩnh xong liền gọi Thần Diệp: “Thần Diệp, cháu đưa các em về nhà , hôm nay bác cả việc, hôm khác các cháu sang chơi nhé.”
Ba em sinh ba và Tiểu Lục tự giác. Mấy đứa nhỏ vốn tinh ranh, cảnh tượng giữa Bình An và Quách Mạt Mạt khi nãy sớm lọt mắt chúng. Bình An cũng định lén lút trộn đám đông để ngoài, nhưng bé chín tuổi vóc dáng hề nhỏ, dễ dàng Quách Mạt Mạt thấy, khiến lòng cô càng thêm thất vọng và đau buồn.
Chillllllll girl !
“Vào nhà .” Bùi Vĩnh với cô một câu, đuổi theo gọi Bình An .
“Bình An.” Tiếng gọi của ông cắt đứt kế hoạch chạy trốn của Bình An, khiến bé buộc dừng bước, đầu gọi khẽ: “Ông nội.”