Lưu Xuân Hoa vẫn cầm quả trứng gà ấm nóng giúp chườm qua chườm , trong lòng thầm mỉa mai: *Đàn ông đại trượng phu mà cũng kiều quý thế.*
Khi quả trứng chạm má, Bùi Kiến Quốc đưa tay đỡ lấy: “Để tự cho.”
Lưu Xuân Hoa cũng ép, bên mép giường cúi xuống tháo tất cho , đắp chăn , săn sóc bảo: “Anh ngủ một lát , trong nhà hết thức ăn , em mua ít rau nhé.”
Đứng ở góc độ của Bùi Kiến Quốc, Lưu Xuân Hoa là một vợ dịu dàng, chu đáo, vì cô vẫn luôn thể hiện như . Dù là diễn kịch mà diễn lâu như thế cũng chuyện dễ dàng. Con khi cảm thấy bất lực nhất thường xu hướng dựa dẫm đối xử với .
“Đừng mua, tối nay chúng ngoài ăn.” Bùi Kiến Quốc kéo tay cô một cái, khiến cô ngã nhào lòng .
Nén một bụng tức về đến nhà, đối mặt với căn phòng lớn trống rỗng, Vương Nguyệt đột nhiên thấy hoang mang, nhịn mà nức nở . Ở tuổi , lẽ là lúc con cháu quây quần, nghỉ hưu hưởng thụ cuộc sống, chẳng hiểu bà sống nông nỗi . Con trai chịu dọn về ở chung, cũng chẳng chịu sinh thêm con, đứa cháu nội duy nhất thì thiết, đứa con gái hợp tính nhất thì đẩy xa, giờ tìm giúp đỡ cũng chẳng thấy ai.
Chiều ngày 28 tháng Chạp, Bùi Cảnh mới về đến nhà. Ngủ một giấc tỉnh dậy, cảm nhận khí náo nhiệt trong nhà. Ba đứa trẻ sinh ba và Tiểu Lục cần mẫn dán xong câu đối. Bùi Thắng dắt xe đạp từ ngoài , reo lên: “ đưa pháo cho Bình An, bảo về nên qua xem thử.”
Đây cũng coi như một phong tục, bậc trưởng bối sẽ mua quà Tết cho con cháu, thường là pháo cho con trai và hoa cài đầu cho con gái. Hiện tại đời cháu nhà họ Bùi chỉ Bình An, nên Tri Hạ và Bùi Cảnh cũng chuẩn quà mang sang.
“Hôm qua em về muộn quá, vốn định hôm nay mới qua thăm chị nhị ca, ngờ tới .” Bùi Cảnh vội vã đón nhà.
Bùi Thắng : “ , về thật đúng lúc. Hương Hương hôm qua mới về, nhị tẩu bảo tối nay mời qua ăn cơm, cả nhà tụ tập một bữa. báo cho đại ca , lát nữa với em dâu một tiếng, tối nay qua cả nhé.”
“Vâng.” Bùi Cảnh đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-636.html.]
Bùi Thắng rằng, thực tế Giang Tố vốn định mời Bùi Vĩnh vì vẫn còn giận chuyện Bùi Song Song, nhưng ý định mời Tri Hạ qua ăn cơm là thật lòng. Nếu nhờ màn thao túng dư luận của Tri Hạ, vợ chồng Bùi Hương cũng chẳng dám về. Sau đó Bùi Thắng bảo gọi Bùi Vĩnh thì tiện, Giang Tố thấy chồng xót trai nên nghĩ bụng thôi kệ, con cái về cũng chẳng nên chi li quá, kẻo mang tiếng keo kiệt.
Bùi Thắng cũng dám ở lâu, tối nay nhà khách nên về phụ chuẩn . Nói thì cũng phiền lòng lắm, vì chuyện của Bùi Song Song mà địa vị của trong nhà giảm sút nghiêm trọng. Giờ con họ chuyện chẳng dám phản bác, gặp chuyện bất bình cũng chỉ lẳng lặng chịu đựng. Tất nhiên, sự nhẫn nhịn trong gia đình cũng coi như là một chút "gia vị" riêng của họ.
Tri Hạ đạp xe về, xe treo lỉnh kỉnh đồ đạc. Trương tẩu vội chạy đỡ: “Ái chà, mua nhiều đồ thế , bảo để cùng mà cô cứ cho, đường chắc mệt lắm nhỉ?”
“Đồ treo xe cả mà, xách tay mà mệt.” Tri Hạ đương nhiên thể để bà cùng, nếu nàng thể lén lấy đồ từ gian .
Trương tẩu giục Tri Hạ nhà nghỉ ngơi, còn thì xách đồ bếp sắp xếp. Trong nhà một chiếc tủ lạnh lớn, cất đồ tiện. Tri Hạ mang về đủ cả gà, vịt, thịt, cá, tất cả đều phân loại nhét ngăn đá. Thời tiết lạnh thế , để thêm mấy ngày cũng hỏng.
Bùi Cảnh với Tri Hạ chuyện tối nay qua nhà nhị ca ăn cơm. Nàng đưa pháo mới mua cho Bùi Cảnh, bảo mang cho Bình An, kèm theo một bộ quần áo mới để thằng bé diện Tết.
Tối đến, nàng mang theo một cái chân giò lớn sang. Nhà nhị ca đông nhất, Thần Diệp cũng về, cao lớn xấp xỉ Bùi Cảnh nhưng mảnh khảnh hơn, dáng lớn . Còn ba đứa sinh ba và Tiểu Lục thì đang tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn cực khỏe.
Thấy Tri Hạ đến, Giang Tố nhiệt tình vô cùng, còn trách nàng mang nhiều đồ quá. Tri Hạ khách sáo định bếp giúp một tay thì Giang Tố ngăn : “Hôm nay chúng gì cả, cứ để vợ chồng Hương Hương nấu. Hai đứa nó về đều là nhờ công của cô, chúng nó bảo nhất định cảm ơn cô thật t.ử tế. nghĩ quà cáp gì cũng bằng tấm lòng, cứ để chúng nó nấu bữa cơm mời cô, ngon dở thế nào cô cũng đừng chê nhé.”
Chillllllll girl !
Bùi Hương bên cạnh mà ngượng chín mặt, dám mặt Bùi Vĩnh, trách khéo : “Mẹ, mấy chuyện đó gì!”