An Mỹ Vân quỳ "bịch" một tiếng xuống đất, cú quỳ thật sự là chắc nịch, vang dội: "Ông nội, bà nội, con thật sự cố ý đẩy Văn Thanh, con cầu xin ông bà, cho con thêm một cơ hội nữa ?"
Ông cụ An vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhạt, bao giờ đặt ánh mắt lên cô , mà chỉ quét mắt một vòng :
"Nhà chúng nuôi Mỹ Vân 18 năm, đều công sinh bằng công dưỡng. Xét 18 năm dưỡng d.ụ.c , tạm thời nhắc đến chuyện khác, trong nhà cũng coi như đối với cô tận tình tận nghĩa. cũng trông mong cô nhớ đến cái của cái nhà . Nếu cô hài lòng với mối hôn sự sắp đặt lén lút đăng ký kết hôn, thì gia đình cũng tôn trọng việc cô . Ngày mai hôn lễ vẫn cứ tiến hành, vợ chồng Kính Chi cũng sẽ vẻ vang đưa cô khỏi cửa An gia chúng ..."
Trong lòng An Mỹ Vân vui vẻ, đang nghĩ thầm lão già rốt cuộc cũng còn chút tình , ông cụ tiếp:
"Chờ đưa nó khỏi cửa xong, hai vợ chồng các chắc cũng còn gì yên tâm nữa nhỉ? Lúc chuyển hộ khẩu thì bảo nó đổi họ gốc của . Hiện giờ Tri Hạ trở , các cũng nên đặt nhiều tâm tư con gái ruột của , chứ cứ lấy con gái nhà bảo bối. Vợ chồng nhà họ Cao quá đáng thương, họ gì với nó, ngược vì để nó sống sung sướng mà cả hai vợ chồng đều hy sinh cả mạng sống. Rốt cuộc đó cũng là cha ruột sinh và cho nó một mạng sống, hiện giờ để nó đổi họ gốc, cũng là lúc nó nên báo đáp ân tình của cha ruột ."
"Cha..."
Ánh mắt Chu Nam mang theo sự khẩn cầu, nhưng đợi một cái liếc mắt của ông cụ.
Bà cụ An rốt cuộc vẫn bận tâm đến những đứa cháu khác trong nhà, còn giữ cho bà chút mặt mũi, mở miệng : "Bên thôn Chu chắc cũng đến nhỉ? Chờ tối nay sẽ qua đó một chuyến, cùng bà thông gia cũng nhiều năm gặp, lúc nhân cơ hội ôn chuyện cũ."
Rốt cuộc thời đại đổi, đối với con dâu, một lời bà khó , nhưng bà Chu – ruột của Chu Nam thì thể .
Chu Nam hiểu ý tứ trong đó, cũng dám mở miệng thêm gì nữa.
Kết hôn bao nhiêu năm nay, trừ lúc đầu An gia chút biến động, bà đưa về Chu gia một thời gian để bảo vệ bà và đứa con trong bụng, thì mấy năm nay cuộc sống quá đỗi thuận buồm xuôi gió, khiến bà quên mất sự lợi hại của chồng .
Nhớ năm đó khi An gia còn là nhà cao cửa rộng, chồng của bà cụ An mất sớm, bà cụ chính là đương gia chủ mẫu, quản lý cả gia đình hàng trăm miệng ăn, hơn nữa An gia khi đó gia to nghiệp lớn.
Việc bà cụ tìm bà Chu ôn chuyện tự nhiên là ôn chuyện thật, mà là nổi những việc Chu Nam , để bà Chu – ruột của Chu Nam dạy dỗ con gái , tránh cho bà cứ những chuyện nên .
An Mỹ Vân dọa sợ, lóc xin tha.
Chính cô rõ hơn ai hết, Lâm Hạo tuy chút hảo cảm với cô , nhưng nếu cô thật sự trở thành Cao Mỹ Vân, còn chút quan hệ nào với An gia, thì căn bản đời nào cưới cô .
Chillllllll girl !
Ngay cả cục diện hiện tại, cũng là do cô dùng một thủ đoạn nhỏ ép khuôn khổ mới hôn sự .
Vốn dĩ việc chút bất mãn, nếu để cô đoạn tuyệt quan hệ với An gia, thì những ngày tháng ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-89-cu-da-cua-tri-ha.html.]
An Mỹ Vân dám nghĩ tiếp, đồng thời trong lòng cũng hối hận, lúc kiềm chế tính khí chứ.
Chỉ lỡ tay thương cái thằng nhãi con một chút, ngược cả nhà họ An đều đồng lòng về phía nó. Nhớ mấy ngày Chu Nam còn luôn miệng cái gì mà đau lòng cho cô , thật đúng là châm chọc hết sức.
Đáng tiếc, ông cụ và bà cụ dễ dàng đưa quyết định, nhưng một khi quyết, thì trong nhà ai thể phản bác.
Ông cụ và bà cụ cũng vội, chờ An Mỹ Vân đủ , suy sụp quỳ rạp mặt đất, ông mới nữa mở miệng: "Đối với quyết định của , các còn dị nghị gì ?"
"Con ." An Tri Ngang là đầu tiên lên tiếng.
An Tri Nhân và An Tri Hiền liếc , đồng thanh : "Chúng cháu đều theo ông nội."
Liễu Linh tỏ thái độ càng rõ ràng hơn, cô ôm con cúi chào ông bà cụ: "Đa tạ ông nội bà nội chủ cho con cháu."
Tri Hạ : "Cháu càng... cầu còn ."
Ánh mắt ông cụ chằm chằm An Kính Chi, khiến ông dám gật đầu: "Vợ chồng con cũng ý kiến."
Chu Nam thậm chí còn cơ hội mở miệng bày tỏ ý kiến An Kính Chi chủ . Đương nhiên, ở chỗ ông bà cụ, ý kiến của bà cũng chẳng quan trọng.
Phát biểu ý kiến xong, ai nấy đều việc của . Liễu Linh nhờ An Tri Khánh lúc ngang qua trường tiểu học thì xin giúp cô tìm đồng nghiệp dạy một buổi.
Đây là một niên đại chất phác và coi lao động là vinh quang, xin nghỉ dễ dàng như , huống chi cô là giáo viên, cô xin nghỉ thì bài vở của học sinh sẽ chậm trễ.
Không ai thấy, An Mỹ Vân vẫn đang quỳ ở phòng khách, trong mắt lóe lên một tia phẫn hận, hung hăng trừng mắt theo bóng lưng bọn họ.
Chờ khi Tri Hạ qua, cô thu hồi vẻ phẫn hận, bày bộ dáng đáng thương hề hề khẩn cầu: "Chị Tri Hạ, em chị thích em, nhưng em thật sự bao giờ nghĩ hại chị. Chị giúp em cầu xin một chút ? Ông bà nội thương chị, chị bọn họ chắc chắn sẽ ..."
Nhìn bàn tay An Mỹ Vân đang đáng thương ôm lấy ống quần , Tri Hạ một tay túm lấy vải quần đùi, một bên đột nhiên rút chân , còn nhân tiện bồi cho cô một cú đá.