Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 101: Anh Không Lo Lắng Cho Sống Chết Của Bọn Họ Sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:50:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Lâm đối phương đang bảo vệ cô, nhưng cũng che khuất tầm của Hứa Lâm , khiến Hứa Lâm đều thể quan sát tình hình đối diện.
Hết cách, Hứa Lâm chỉ thể nghiêng đầu thò mặt đ.á.n.h giá.
Vừa Hứa Lâm giật , kéo kéo ống tay áo của cảnh sát đường sắt đang phía , nhỏ giọng nhắc nhở:
“Người đối diện là một kẻ liều mạng, bên hông phồng lên, giống như là buộc thứ gì đó, các đ.á.n.h nhanh thắng nhanh đấy.”
Cho dù Hứa Lâm thẳng đối phương thể buộc t.h.u.ố.c nổ, cảnh sát đường sắt vẫn hiểu, ánh mắt sắc bén chằm chằm bên hông đối phương quan sát.
Càng càng kinh hãi, càng càng giống t.h.u.ố.c nổ, trời đất, đây thật sự là tên trộm vặt ?
Bọn chúng là?
Nghĩ đến nhiệm vụ bí mật nhận khi khởi hành, cơ thể cảnh sát đường sắt cứng đờ, mồ hôi lạnh từ mặt túa .
Không thể nào, thể nào, đắc thủ chứ?
chính còn đối phương lên toa giường nào, bọn cướp mà ?
Ánh mắt cảnh sát đường sắt chằm chằm vết m.á.u tay áo đối phương, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, mắt từng trận tối sầm.
Xong , xong , nửa đời của xong , vì chuyện mà tòa án binh ?
Hứa Lâm đối phương đang nghĩ gì, tại mãi hành động?
Lại tên cướp bắt cóc con tin, thái độ ngông cuồng, đưa điều kiện dứt, Hứa Lâm cực kỳ khó chịu.
Nếu cảnh sát đường sắt nhất thời đối sách , thì đừng trách cô tranh công .
Trong tay Hứa Lâm xuất hiện một chiếc đinh sắt, ngay lúc tên cướp mang khuôn mặt hung tợn đang vênh váo tự đắc hét lên đòi thả , chiếc đinh bay .
A! Tên cướp hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, con d.a.o găm trong tay nhất thời cầm vững rơi xuống đất, gã đang định cúi nhặt lên, bà lão trong tay gã động thủ.
Bà lão đó tung một cú huých cùi chỏ đập tim tên cướp, đó một cú vật qua vai quật ngã xuống đất, ngay đó gân cổ lên hét:
“Mau, mau tìm bác sĩ, toa giường thương, mau lên.”
Giọng của ông vang dội, căn bản giống giọng của bà lão, thậm chí cũng giống giọng của phụ nữ.
Đây chuẩn xác là giọng của một đàn ông.
Cùng với động tác của bà lão, cũng thấy chiếc áo bông bà lão m.á.u tươi thấm ướt.
Máu tươi đỏ ch.ót theo động tác của ông nhỏ xuống mặt đất, đặc biệt ch.ói mắt.
Hứa Lâm thấy đối phương khống chế tên cướp, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lần cô bỏ sức lực lớn, nếu để tên cướp trốn thoát, e là cô sẽ đối mặt với sự trả thù nặng nề.
Có thể tóm gọn một mẻ, cuối cùng chừa một tên nào.
“Mau, mau tìm bác sĩ, mau lên.” Cảnh sát đường sắt phản ứng , khuôn mặt trắng bệch hét lên.
Hứa Lâm sâu cảnh sát đường sắt một cái, luôn cảm thấy hẳn là ít chuyện, thậm chí cô còn suy đoán trong toa giường hề đơn giản.
Tất nhiên , thời buổi thể mua vé giường , thì ai là đơn giản cả.
Hứa Lâm vội vàng giơ tay : “ là bác sĩ, là bác sĩ.”
“Thật ?” Cảnh sát đường sắt Hứa Lâm vóc dáng nhỏ bé, kích động đến mức hốc mắt đỏ hoe.
Anh dám tin cô gái nhỏ tay hung hãn , còn là một bác sĩ.
Anh càng rõ ràng nếu cô gái nhỏ phóng ám khí giỏi, những tên cướp cũng khống chế nhanh như .
Nhìn thấy Hứa Lâm gật đầu, kích động : “Đồng chí, phiền cô nhất định cứu chữa cho ở bên trong nhé.”
“Cái , dám bảo đảm .” Hứa Lâm dang hai tay , “Lỡ như khi tắt thở , cũng sức mạnh xoay chuyển trời đất .”
“Không , cầu xin cô cố gắng hết sức, cố gắng hết sức .” Cảnh sát đường sắt sắp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-101-anh-khong-lo-lang-cho-song-chet-cua-bon-ho-sao.html.]
Hứa Lâm quan sát đối phương là một chính trực, hơn nữa còn công đức hộ thể, ít việc , là một đáng tin cậy.
Cô nhét chiếc túi vải trong tay tay cảnh sát đường sắt, thuận miệng giải thích.
“Đây là hung khí cướp từ tay bọn cướp, cất , lấy hộp y tế.”
“Vâng, .” Cảnh sát đường sắt liên miệng đáp ứng, nhận lấy chiếc túi theo bản năng mở kiểm tra.
Khi thấy bên trong đặt năm khẩu s.ú.n.g lục, mắt tối sầm, may mà s.ú.n.g lục của những cô gái nhỏ cướp mất.
Nếu những tên cướp đó mất s.ú.n.g lục, bọn họ hôm nay e là nguy hiểm .
Cho dù cảnh sát đường sắt mê tín, lúc cũng nhịn đem chư thiên thần phật cảm tạ một lượt.
Lại Hứa Lâm toa giường , liền thấy hai con bà cụ Trịnh đang ghé cửa ngoài.
Nhìn thấy Hứa Lâm , hai đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
“Lâm Lâm, tình hình bên ngoài thế nào ?” Bà cụ Trịnh hỏi.
“Bọn cướp khống chế , nhưng thương, cháu qua đó xem , hai chú ý an nhé, nhất là ở trong toa giường đừng ngoài.”
Hứa Lâm lấy hộp t.h.u.ố.c đeo lên , “Cháu một lát về, hai đừng lo lắng, cũng đừng ngoài tìm cháu.”
“Ừ, ừ.” Bà cụ Trịnh và Vu Đồng liên tục đáp ứng, đưa mắt Hứa Lâm khỏi cửa phòng.
Lúc cũng cảnh sát đường sắt tới hỏi thăm tình hình, bọn họ bắt hai tên cướp, liền lộ vẻ mặt khâm phục.
Nhìn Hứa Lâm bước nhanh rời , cảm thấy bình thường.
Hai tên cướp đó do bà cụ Trịnh bọn họ bàn giao, Hứa Lâm đeo hộp y tế đến mặt thương.
Tình hình của toa giường là t.h.ả.m bình thường, toa giường năm nam một nữ.
Ngoại trừ bà lão con tin, thì đó là vệ sĩ nam giả nữ.
Người phụ nữ là chuyên gia dinh dưỡng theo, chút kiến thức cấp cứu, khốn nỗi lúc vết thương nghiêm trọng, trông cậy .
Bốn đàn ông còn thì ba trọng thương, một hôn mê, mặt đất còn bảy t.h.i t.h.ể.
Rất khó tưởng tượng toa giường nhỏ bé thể tràn nhiều như .
Nhìn mặt đất chỗ đặt chân, Hứa Lâm hết cách chỉ thể giúp cảnh sát đường sắt tiến lên kéo t.h.i t.h.ể ngoài.
Bà lão con tin Phương Vệ cũng chống đỡ cơ thể thương tiến lên hỗ trợ, Hứa Lâm ghét bỏ ngăn cản.
“Ông vẫn là sang một bên xử lý vết thương , m.á.u của ông mà chảy tiếp, thì sẽ tổn thương nguyên khí đấy.”
“ , cứu những khác .” Phương Vệ hề bận tâm đáp một câu, sự lo lắng trong mắt hề giảm bớt nửa điểm.
Hứa Lâm nương theo ánh mắt của ông thấy ông lão đang ở giường ba thương bảo vệ, ông cũng là duy nhất hôn mê trong bốn .
Tình hình quả thực , nhưng vẫn còn cứu .
“Vị ông lão vẫn còn cứu , nhưng trong thời gian ngắn thể xử lý vết thương cho những khác .”
Hứa Lâm liếc Phương Vệ vẫn đang đội lốt bà lão, “Ông lo lắng cho sống c.h.ế.t của bọn họ ?”
“Lo lắng chứ, nhưng việc nhẹ việc nặng.”
Phương Vệ nở nụ khổ, trong lòng ông hiểu rõ, nếu ông lão xảy chuyện, tất cả bọn họ cộng cũng đền nổi.
“Chúng đều cấp cứu đơn giản, cô chỉ cần thể cứu chữa cho ngài là , những khác cần cô lo lắng.”
Phương Vệ lọ t.h.u.ố.c trong n.g.ự.c, đó là Hứa Lâm lấy từ trong hộp y tế ném cho ông , bảo ông tự xử lý vết thương.
Ông hiệu quả t.h.u.ố.c thế nào, nhưng thể thấy m.á.u tươi chảy ròng ròng, mà còn lời tự xử lý, loại t.h.u.ố.c chắc chắn đơn giản.
Chỉ là trong tay cô gái nhỏ bao nhiêu loại t.h.u.ố.c trị thương ?