Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 106: Có Người Cạy Khóa

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:50:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vương Tam Lai chính là gia đình tám đứa cháu trai, một đứa cháu gái sinh non đó.”

 

Ồ, hóa là nhà , Hứa Lâm nhớ .

 

Nhắc đến trong nhà một đứa cháu gái sinh non, Hứa Lâm liền nghĩ đến món ngỗng hầm nồi sắt, hương vị đó thực sự tuyệt cú mèo.

 

ấn tượng sâu sắc với gia đình tặng củi tặng ngỗng , là loại gia đình thích chiếm tiện nghi điểm dừng.

 

Hứa Lâm ngờ trong gia đình còn một vị lão hùng, thảo nào gia phong chính trực như .

 

“Ông cụ khi nhập ngũ, học săn b.ắ.n từ cha , b.ắ.n s.ú.n.g giỏi, b.ắ.n tên càng giỏi hơn, ít lập công nhờ bản lĩnh .”

 

Vương Phát Tài nhắc đến câu chuyện của Vương Nhị Lai, mặt tràn đầy sự khâm phục, nhịn liền kể thêm một chút.

 

Thanh niên trí thức Tô dân làng kéo từ miệng sói, cả đều sợ ngây dại, mãi một lúc lâu mới hồn.

 

Đợi đến khi thanh niên trí thức Tô hồn, dân làng hợp sức tiêu diệt bốn con sói hoang.

 

Cũng chính lúc , bọn họ mới từ miệng thanh niên trí thức Tô là Tần Phương dẫn núi sâu.

 

Theo lời Tần Phương thì bọn họ núi tìm chút thú rừng cải thiện cuộc sống, nếu săn nhiều, còn thể dùng để đổi chút tiền lẻ.

 

Mặc dù bọn họ bây giờ vẫn đến bước đường cùng, nhưng nhà họ Tô gửi tiền trợ cấp nữa, điều đối với Tô Lượng mà là một đả kích cực lớn.

 

Chỉ với chút tiền Tô Lượng, cũng đủ cho bọn họ sống vài tháng.

 

Cho nên Tần Phương tốn bao nhiêu nước bọt, đưa Tô Lượng núi sâu, suýt chút nữa thì toi mạng.

 

Tần Phương đối với việc biểu thị cũng hối hận, ả ngờ trong núi sâu nguy hiểm như , sớm thế núi .

 

Nhìn Tần Phương lóc đáng thương, Vương Phát Tài và một đám đàn ông trong làng cũng tiện tiếp tục trách móc nặng nề.

 

Chỉ là, khi cứu về, Tần Phương và Tô Lượng một chút biểu thị cũng , điều khiến dân làng trong lòng chút khó chịu.

 

Cho dù là giữa trong làng với khi giúp đỡ lẫn như , cũng sẽ xách chút rau xanh hoặc hoa quả đến cửa cảm ơn.

 

Tệ nhất cũng sẽ nhét một hai quả trứng gà quà cảm ơn, bày tỏ lòng ơn của .

 

Còn về việc nhận , đó là chuyện của , thể biểu thị, đây là phép lịch sự cơ bản.

 

Tần Phương và Tô Lượng, đó là một câu cảm ơn dễ cũng .

 

Sau khi về đến khu thanh niên trí thức, hai liền lấy lý do hoảng sợ quá độ xin nghỉ phép.

 

“Thanh niên trí thức Hứa, cháu đừng học theo bọn họ nhé, bọn họ lương thực ăn, lúc bọn họ đấy, chúng học theo kẻ ngu xuẩn.”

 

“Cảm ơn đại đội trưởng nhắc nhở, cháu sẽ học theo bọn họ .” Hứa Lâm híp mắt đáp ứng.

 

Nhập gia tùy tục, cô còn vẻ đặc biệt.

 

Vương Phát Tài đối với sự ngoan ngoãn của Hứa Lâm khá hài lòng, xem, đều là hậu thuẫn, Hứa Lâm và hai vị quả thực là một trời một vực.

 

Hai trò chuyện suốt dọc đường, khi đến đầu làng, Vương Phát Tài dừng tháo hành lý của Hứa Lâm từ xe đạp xuống, dắt xe đạp chuẩn rời .

 

Hứa Lâm híp mắt lấy một gói điểm tâm đặt lên yên xe, xách hành lý chạy mất.

 

Vương Phát Tài bao bì tinh xảo, gói điểm tâm rẻ.

 

Muốn đuổi theo Hứa Lâm, cô gái nhỏ chạy xa .

 

Không là ảo giác của ông , cảm thấy cô gái nhỏ rời vài ngày, chỉ ăn béo lên một chút, da dẻ cũng trắng hơn một chút.

 

Vương Phát Tài suy nghĩ của chọc , cô gái nhỏ từ thành phố đến, cho dù sủng ái đến mấy, cũng thể ở trong thành phố tự hành hạ đen thui .

 

Chắc chắn là ông nghĩ sai .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-106-co-nguoi-cay-khoa.html.]

Vương Phát Tài nhét điểm tâm túi, dắt xe đạp về nhà.

 

Hứa Lâm đến giữa làng, thấy đám trẻ con Hổ T.ử đang chơi đùa điên cuồng, bọn chúng thấy Hứa Lâm liền vui vẻ chạy tới chào hỏi.

 

Đừng thấy trẻ con nhỏ tuổi, ngốc , bọn chúng Hứa Lâm tay hào phóng, trong tay ít kẹo.

 

Quả nhiên, bọn chúng gần gọi một tiếng chị Hứa, liền nhận một viên kẹo cứng từ tay Hứa Lâm.

 

Mặc dù ngon bằng kẹo Đại Bạch Thố, đó cũng là đồ bình thường bọn chúng chạm tới , vui đến mức một đám trẻ con tít mắt.

 

Vẫy tay chào tạm biệt mấy đứa trẻ, Hứa Lâm một đoạn đường, lúc mới đến khu thanh niên trí thức.

 

Quả nhiên lúc trời lạnh, gặp vài dân làng bên ngoài thực sự dễ, cũng chỉ trẻ con sợ lạnh, mới thể chạy nhảy điên cuồng.

 

Đẩy cổng lớn khu thanh niên trí thức , Hứa Lâm tiên quanh bốn phía, hề thấy hoạt động trong sân.

 

vểnh tai ngóng, trong khu thanh niên trí thức chỉ hai nhịp thở đều đặn lượt truyền từ phòng của Tần Phương và Tô Lượng.

 

Trời đất, giữa buổi chiều mà hai mà cũng ngủ , cũng buổi tối bọn họ còn ngủ .

 

Nghĩ đến những thanh niên trí thức khác thể khai hoang , Hứa Lâm liền để tâm đến hai nữa, trực tiếp đến cửa phòng.

 

Đang định lấy chìa khóa mở cửa phòng, động tác của Hứa Lâm cứng đờ ở đó, chằm chằm ổ khóa trong tay nhíu mày.

 

Ổ khóa của cô cạy qua, ổ khóa vốn dĩ mới tinh thêm vô vết xước nông sâu đồng đều.

 

Từ những dấu vết thể , đối phương hẳn là cạy ổ khóa một thời gian khá dài, đáng tiếc, kỹ thuật đạt yêu cầu, cạy .

 

Hứa Lâm vội mở khóa, ngước mắt đ.á.n.h giá cửa phòng và cửa sổ một chút.

 

Cửa sổ chốt từ bên trong, mặc dù dấu vết đẩy, nhưng vết cạy rõ ràng.

 

Ngược khung cửa ở đây ít vết xước, mà Hứa Lâm đều chút xót xa cho khung cửa .

 

Chỉ là đối phương chắc chắn ngờ tới, khi khỏi nhà cô dán bùa lên cửa và cửa sổ.

 

Không thủ đoạn đặc biệt của cô để mở cửa, đối phương thể nào xông .

 

Hứa Lâm mở khóa phòng, xách hành lý trong, tiện tay đốt bếp lò lên, cô cho dù ngủ, cũng thể để khác phát hiện.

 

Cùng với bếp lò cháy lên, khí lạnh trong phòng bắt đầu lùi bước, nhiệt độ trong phòng từ từ tăng lên.

 

Hứa Lâm mở hành lý bắt đầu thu dọn, cất quần áo rương, xếp giày lên kệ giày, cất điểm tâm trong tủ.

 

Làm xong những việc , Hứa Lâm lúc mới gian, sung sướng tắm một cái nước nóng, lúc mới sảng khoái tinh thần lên chiếc giường lớn.

 

Suốt chặng đường, cô cũng thực sự mệt mỏi .

 

Giấc ngủ của Hứa Lâm ngon, tiếng đập cửa bên ngoài đ.á.n.h thức.

 

Hứa Lâm dụi mắt mở cửa , phát hiện đập cửa là Tiền Lệ, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ngái ngủ của Hứa Lâm, Tiền Lệ cực kỳ vui vẻ.

 

“Lâm Lâm, cô về lúc nào , nếu thấy cửa phòng cô khóa, đều phát hiện về .”

 

“Về lúc giữa buổi chiều, cô đây là tan ?” Hứa Lâm xong ngáp một cái, giơ tay về phía cổ tay.

 

Vừa Hứa Lâm kêu lên trời đất, đến hơn sáu giờ tối , thảo nào trời tối như .

 

“Đâu chỉ , đều ăn tối xong , cô đói , giúp cô chút cơm nhé?”

 

Hứa Lâm đang định từ chối, liền thấy Tần Phương mở cửa thò một cái đầu .

 

Nhìn thấy Hứa Lâm duyên dáng ở cửa chuyện với Tiền Lệ, ả hừ một tiếng rụt đầu về, rầm một tiếng đóng cửa phòng .

 

Tiền Lệ trợn trắng mắt, hiệu nhà , Hứa Lâm cũng khách sáo, mời phòng.

 

 

Loading...