Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 136: Độc Của Anh Ta Có Lây Nhiễm Không?

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:51:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giám đốc Bạch đẩy điện thoại về phía Hứa Lâm, thuận miệng hỏi một câu: “Bệnh nhân còn cứu ?”

 

“Có cứu, chỉ là trúng độc thôi, bắt đúng bệnh kê đơn là .”

 

Hứa Lâm điện thoại của đại đội, trả lời vô cùng lơ đãng.

 

Giám đốc Bạch giơ ngón tay cái lên, đừng thấy y thuật của ông , nhưng khâm phục y thuật cao.

 

Nhìn xem đó là tiếng ?

 

Nếu bắt đúng bệnh kê đơn dễ dàng như , bệnh nhân chữa khỏi từ lâu .

 

Điện thoại là Vương Phát Tài , Hứa Lâm ở huyện thành việc, thể sẽ về muộn một chút, ông còn khá quan tâm.

 

Biết bản Hứa Lâm , chuyện là khác, ông liền yên tâm.

 

Vương Phát Tài đồng ý giúp nhắn một câu cho điểm thanh niên trí thức, Hứa Lâm lúc mới cúp điện thoại.

 

, chỗ cô Vinh Dưỡng Hoàn, hiệu quả điều lý cơ thể đặc biệt .”

 

Giám đốc Bạch xoa xoa tay: “Có thể đổi cho một ít ? Cháu ngoại sinh non, cơ thể vẫn luôn điều lý .”

 

“Sinh non , thì , chỉ là, nhất là gặp hẵng .

 

Tuy là Vinh Dưỡng Hoàn, đều là điều lý cơ thể, vẫn đề nghị căn cứ những khác mà phối những loại t.h.u.ố.c khác , ông thấy .”

 

Hứa Lâm đẩy điện thoại về: “Nếu tiện, ông cứ đưa qua đây xem thử, hôm nay năm giờ đều sẽ ở đây.”

 

“Tốt , đón .” Giám đốc Bạch hưng phấn nhảy cẫng lên, mỗi một phương t.h.u.ố.c, cái lý ông hiểu.

 

Lúc Hứa Lâm phòng khám, nhà bệnh nhân đưa sang bên cạnh hỏi chuyện.

 

Trong phòng, một cái thùng gỗ lớn đặt đống lửa, lửa cháy vô cùng mạnh mẽ.

 

Cách vách, Đồ Hải chằm chằm nhà bệnh nhân hỏi han kỹ lưỡng, từ họ tên giới tính đến thành viên gia đình đều bỏ sót.

 

Hỏi đến mức nhà bệnh nhân run lẩy bẩy, trái tim treo lơ lửng.

 

Hứa Lâm vốn định lén, ngặt nỗi thính lực của cô quá , âm thanh hỏi han tự chui tai Hứa Lâm.

 

Hứa Lâm lúc mới bệnh nhân tên là Chu Đại Cường, nhà ở trong núi sâu.

 

Có thể khỏi núi chữa bệnh còn là do nhà may mắn, từng hái nhân sâm, bán ít tiền, lúc mới tự tin bệnh viện.

 

Người nhà thậm chí lén lút bàn bạc, nếu Nhân Tế Đường cũng chữa , thì bọn họ sẽ về nhà, chữa nữa, để bệnh nhân chờ c.h.ế.t.

 

Lời tuyệt tình, nhưng thực tế.

 

Vợ của Chu Đại Cường thấy bố chồng từ bỏ, nức nở thành tiếng, vô cùng đáng thương.

 

Đồ Hải hết cách, đành an ủi vài câu, bảo vợ Chu Đại Cường sang bên cạnh bình tĩnh một lát, việc hỏi chuyện vẫn tiếp tục.

 

Đặc biệt là khi phát bệnh Chu Đại Cường , từng tiếp xúc với thứ gì?

 

Chu phụ tuy từng thấy nhiều việc đời, nhưng ít nhiều cũng ý thức sự bất thường.

 

Ông Chu Đại Cường rước lấy rắc rối gì, căng thẳng ngừng xoa đùi.

 

Hứa Lâm chú ý một lúc liền thu hồi tâm thần, bởi vì Chu Đại Cường đặt thùng tắm.

 

Liễu Hoài Nhân bên cạnh nhỏ giọng hỏi: “Độc của lây nhiễm ?”

 

“Độc lây nhiễm, còn về những thứ khác thì khó lắm.”

 

Trong lời của Hứa Lâm ẩn ý, khác hiểu, Liễu Hoài Nhân hiểu , cả đời ông trải qua nhiều chuyện, tự nhiên cũng về chiến tranh khí độc của Đảo quốc.

 

Nếu khí độc lây nhiễm, tự nhiên là nhất, nếu khí độc lây nhiễm, thì bọn họ cũng chuẩn từ sớm.

 

“Lâm Lâm, bệnh của cần bao lâu mới chữa khỏi?” Liễu Hoài Nhân hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-136-doc-cua-anh-ta-co-lay-nhiem-khong.html.]

 

“Anh trúng độc quá sâu, châm cứu cộng với tắm t.h.u.ố.c cần thời gian một tuần, cháu thể ngày nào cũng ở đây giúp chữa bệnh .”

 

Hứa Lâm Liễu Hoài Nhân : “Lát nữa lúc cháu châm kim, ông nhớ kỹ phương pháp hành châm, việc điều trị phía cần ông tiếp quản.”

 

“Thế ?” Liễu Hoài Nhân lộ vẻ ngại ngùng, nhưng trong lòng kích động xoa xoa tay.

 

“Không gì là cả, y thuật chính là dùng để chữa bệnh cứu , ông thể học bao nhiêu, đó là bản lĩnh của ông.”

 

Hứa Lâm lo lắng Liễu Hoài Nhân tuổi cao, trí nhớ lắm, còn nhắc nhở ông thể ghi chép sổ tay.

 

Liễu Hoài Nhân càng vui mừng hơn, hai lời vội vàng lấy một cuốn sổ tay nhỏ chuẩn sẵn sàng.

 

Đợi đến khi da của Chu Đại Cường ửng đỏ, Hứa Lâm bắt đầu hành châm, động tác của cô nhanh chậm, châm kim giảng giải.

 

Ngược tạo điều kiện thuận lợi cho Liễu Hoài Nhân học tập, ngay cả Tiểu Lâm phụ việc cũng dỏng tai lên .

 

bác sĩ Hứa cũng đuổi , ngại bác sĩ Liễu học tập, hẳn là cũng ngại học theo nhỉ.

 

Cùng với mũi kim cuối cùng hạ xuống, Chu Đại Cường đang đau đớn kêu gào t.h.ả.m thiết bỗng thấy nhẹ nhõm, thoải mái đến mức thành tiếng.

 

Khoảnh khắc Chu Đại Cường tin lời Hứa Lâm, bệnh của thật sự cơ hội chữa khỏi.

 

Hứa Lâm nhận lấy chiếc khăn tay Tiểu Lâm đưa tới, lau tay hỏi: “Liễu lão, còn chỗ nào hiểu ạ?”

 

“Có .”

 

Liễu Hoài Nhân đó là thật sự khách sáo, cầm cuốn sổ tay nhỏ, hai mắt sáng lấp lánh chằm chằm Hứa Lâm, liên tục đặt mấy câu hỏi.

 

Hứa Lâm cũng giấu giếm, để thuận tiện cho việc điều trị phía , giảng giải những điều cần chú ý vô cùng chi tiết.

 

Đợi đến khi hai trao đổi xong, Liễu Hoài Nhân cũng học bản lĩnh chữa trị cho Chu Đại Cường.

 

Ngoại trừ Chu Đại Cường chút bất an , Liễu Hoài Nhân và Tiểu Lâm đối với kết quả vẫn vô cùng hài lòng.

 

Qua nửa tiếng, Hứa Lâm đích rút kim, đồng thời nhắc nhở Liễu Hoài Nhân một nữa những điều cần chú ý khi rút kim.

 

Đừng thấy chỉ là rút kim, nếu thứ tự đúng, cũng sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả đấy.

 

Đợi đến khi việc bận rộn xong xuôi, thời gian chỉ đến bốn giờ bốn mươi phút.

 

Hứa Lâm thời gian, dặn dò vài câu bước khỏi phòng khám, còn rời , đón lấy ánh mắt mong đợi của giám đốc Bạch.

 

Hứa Lâm chớp chớp mắt, nhớ , còn một bệnh nhân nữa.

 

“Người đến ?” Hứa Lâm hỏi.

 

“Đến đến .” Giám đốc Bạch vẫy vẫy tay phía , “Cẩu Oa, mau qua đây, mau.”

 

Một tiếng Cẩu Oa gọi khiến thiếu niên dậy đỏ bừng mặt, ngay cả ch.óp tai cũng đỏ ửng.

 

“Hắc hắc, ngại quá, cơ thể thằng bé , đây là hết cách , liền nghĩ đặt một cái tên hèn mọn cho dễ nuôi.”

 

Hứa Lâm gật đầu, biểu thị thể hiểu , chỉ là, cái tên đặt cũng quá bình dân .

 

Không còn tưởng là đứa trẻ trong đại đội khỏi làng cơ đấy, điều khiến Hứa Lâm nhịn đ.á.n.h giá tướng mạo của thiếu niên.

 

Trông mười bốn mười lăm tuổi, lớn lên khá thanh tú, một dáng vẻ ngoan ngoãn.

 

“Cẩu Oa, qua đây chào .” Giám đốc Bạch đẩy đến mặt, “Vị là bác sĩ Hứa, đừng thấy tuổi tác lớn hơn cháu là bao, bản lĩnh lớn lắm đấy.”

 

“Cháu chào bác sĩ Hứa.” Lâm Ngọc Phi nhanh ch.óng liếc Hứa Lâm một cái, vội vàng cúi đầu, đỏ mặt nhỏ giọng : “Cháu tên là Lâm Ngọc Phi, gọi là Cẩu Oa.”

 

“Chào .” Hứa Lâm vướng bận chuyện cái tên, chỉ sang bên cạnh: “Chúng qua bên khám bệnh nhé.”

 

Lâm Ngọc Phi đỏ mặt đáp lời, theo Hứa Lâm nhỏ giọng với giám đốc Bạch: “Cậu, cháu đừng gọi tên cúng cơm của cháu nữa.”

 

“Hắc hắc, gọi quen , cho cháu nhé, cháu đừng chê tên cúng cơm, nếu đổi cho cháu cái tên cúng cơm , cháu a.”

 

 

Loading...