Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 142: Đó Có Phải Là Cuộc Sống Của Con Người Không?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:51:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Lưu Phán Đệ hiểu rõ, họp buổi trưa mà nhiều thì thời gian ăn cơm của đều đủ.
Nói ít thì vấn đề thể giải thích rõ ràng ?
Họp thời điểm , thực sự khôn ngoan, cũng dễ chuốc lấy oán hận, tốn công vô ích.
đối mặt với sự cầu cứu của Ngô Khởi, Lưu Phán Đệ cũng thể phá đám , chỉ đành giúp duy trì trật tự.
Hai tốn chút công sức, cuối cùng cũng định hiện trường.
Ngô Khởi cũng nhân cơ hội quét mắt một vòng, phát hiện thiếu vài , sắc mặt trầm xuống, đông đủ là điều ngờ tới.
“Hứa tri thanh, Hứa tri thanh, cô đừng bận rộn nữa, qua đây họp .” Ngô Khởi gân cổ lên gọi.
“Không , bên rời , một thang t.h.u.ố.c mấy đồng bạc đấy, lỡ sắc hỏng, đền ?”
Hứa Lâm gân cổ lên đáp, trong lòng chút khó chịu, bảo , còn gân cổ lên gọi?
Không mắt !
Hoàng T.ử Thư cũng vui, trừng mắt Ngô Khởi hỏi:
“Trước đó với , chỗ Hứa tri thanh rời , còn gọi hả?”
“ , chúng đều với tình hình bên chỗ Hứa tri thanh , gào lên một tiếng như , là hạ mặt mũi của ai chứ?”
Vừa nghĩ đến việc chính đề nghị chọn Ngô Khởi, Tiền Lệ đều chút hối hận .
Ngô Khởi cho mất mặt, trong lòng khó chịu, nhưng câu một thang t.h.u.ố.c mấy đồng bạc của Hứa Lâm nắm thóp .
Mấy đồng bạc một thang t.h.u.ố.c a, đền nổi, nhiều tiền nhàn rỗi.
Mắt thấy Ngô Khởi sắp chọc giận , Lưu Phán Đệ vội vàng hòa giải.
“Được , bớt tranh cãi , Hứa tri thanh , thì cần qua đây nữa, lát nữa với cô một tiếng là .”
Lưu Phán Đệ về phía Ngô Khởi, “Đội trưởng Ngô, thẳng vấn đề , đừng mất thời gian của .”
“ đúng , giữa trưa thế , đều bận .”
“Chứ còn gì nữa, chuyện gì thể đợi đến tối họp? Trước đây đều là họp buổi tối mà.”
Đám đông bắt đầu bàn tán, căn bản mấy quan tâm đến nội dung cuộc họp hôm nay.
Ngô Khởi quét mắt một vòng, thể , chỉ đành âm thầm nén giận, cũng nhận chọn đúng thời điểm.
Biết thế họp buổi tối .
Chuyện ăn thế nào !
Ngô Khởi mang theo chút bực bội mở miệng: “Chủ đề cuộc họp hôm nay chỉ một, đó là bàn bạc xem việc chăm sóc Đỗ tri thanh thế nào.”
“Đỗ tri thanh, ồ ồ, .” Tiền Lệ một nửa, lập tức nhận những lời thể mặt , vội vàng đổi giọng,
“Đỗ tri thanh đang viện ? Cần chúng gì?”
“Anh .” Ngô Khởi thở dài một tiếng thườn thượt, ánh mắt về phía Hứa Lâm, Đỗ Dũng hôm qua Hứa Lâm gặp Đỗ Dũng.
qua đường đều thể đưa Đỗ Dũng bệnh viện, Hứa Lâm trực tiếp đạp xe đạp bỏ .
Nói thật, tin cũng thấy khá lạnh lòng.
Mọi đều là thanh niên trí thức, nên giúp đỡ lẫn , cách đó của Hứa Lâm, cũng quá nó nhỏ nhen .
Mọi ở điểm thanh niên trí thức cho dù ưa thế nào, ngoài cũng nên giúp đỡ lẫn chứ, thể một lời liền bỏ .
Hứa Lâm đang chằm chằm ấm t.h.u.ố.c dường như cảm giác, đầu về phía đang họp.
Âm thanh bên đó Hứa Lâm đều thể thấy, là bàn bạc chuyện của Đỗ Dũng, Hứa Lâm âm thầm bĩu môi.
Tình trạng hiện tại của Đỗ Dũng là xui xẻo bình thường , chăm sóc gã đều khả năng lây xui xẻo theo.
Dù Đỗ Dũng cũng ý đồ với cô, thậm chí còn buông lời ác độc, Hứa Lâm rộng lượng đến mức giúp đỡ Đỗ Dũng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-142-do-co-phai-la-cuoc-song-cua-con-nguoi-khong.html.]
Những đó thế nào đều liên quan đến cô.
Ngô Khởi thu hồi tầm mắt, vẻ mặt phức tạp : “Tình hình của Đỗ tri thanh , , hôm qua đường ngã gãy chân.
Lúc viện, ngủ sập ba cái giường bệnh, hai cánh tay đều ngã gãy, lúc đưa cấp cứu, bàn mổ cũng sập...
Bây giờ trời lạnh thế , chỉ thể ngủ mặt đất, phía bệnh viện hy vọng thể chuyển lên bệnh viện huyện.”
Ngô Khởi dùng sức xoa mặt một cái, bác sĩ và viện trưởng bệnh viện công xã gần như là cầu xin bọn họ rời .
Theo lời viện trưởng, bệnh viện của bọn họ quá nhỏ, còn giường bệnh nào để hỏng nữa .
Hơn nữa bàn mổ cũng sập mất một cái, cái bàn mổ còn của bọn họ thể xảy sự cố nữa.
Nếu xảy sự cố bọn họ ngay cả một cái bàn mổ cũng gom đủ, lỡ bệnh nhân cấp cứu cần phẫu thuật thì ?
Hãy để cho bệnh viện bọn họ một con đường sống .
Nói thật, hôm qua Ngô Khởi suýt chút nữa dọa cho ngốc luôn, thật sự từng thấy nào xui xẻo như , đúng là uống ngụm nước lã cũng thể sặc c.h.ế.t nửa cái mạng.
Nhìn cái tư thế đó giống như ho văng cả phổi ngoài.
Tiền Lệ bỏ qua sự phức tạp mặt Ngô Khởi, lập tức nghĩ đến câu mức độ xui xẻo tham khảo Đỗ Dũng của Hứa Lâm.
Cô nhất thời nhịn , lên tiếng hỏi: “Tại hy vọng chuyển viện, Đỗ Dũng ở bệnh viện xảy chuyện gì ?”
“ , đang yên đang lành tại chuyển viện, chuyển lên bệnh viện huyện thì đắt lắm, ăn uống dùng ở, cái nào mà cần tiền.
Đỗ tri thanh nhiều tiền thế ?”
Câu hỏi của Lưu Phán Đệ, quả thực hỏi trúng tim đen của , thể bắt bọn họ bỏ tiền đưa Đỗ Dũng chuyển viện chứ?
Với cái bộ dạng cha thương yêu đó của Đỗ Dũng, gã trả nổi ?
Ngô Khởi dùng sức xoa mặt, đón nhận ánh mắt tò mò của , Ngô Khởi hết cách chỉ đành kể tình hình ở bệnh viện cho .
Khi bệnh viện đều Đỗ Dũng cho khiếp sợ, đều kinh ngạc đến ngây .
Chuyện, chuyện cũng quá khoa trương .
Đó là bệnh viện công xã đấy, trạm y tế, thể ngay cả vài cái giường bệnh cũng gom đủ chứ.
Hơn nữa cho dù giường bệnh của bệnh viện chắc chắn, cũng thể cái nào cũng vấn đề .
Thêm nữa, bàn mổ thể ngủ sập ? Đỗ Dũng nặng đến thế ?
Hay là , Đỗ Dũng đắc tội với vị thần tiên phương nào, suy thần nhập .
“Bây giờ tình hình của Đỗ Dũng , bệnh viện công xã lo lắng Đỗ Dũng xảy sự cố, kịch liệt yêu cầu chuyển viện.
Chỉ là tình hình của Đỗ Dũng cũng , trong tay thực bao nhiêu tiền, cho nên xin gom góp một chút,
Mọi thấy ?”
Ngô Khởi xong về phía các thanh niên trí thức, các thanh niên trí thức thể gì, gom tiền, thì vẻ bạc tình.
Nói gom tiền , thì tiền đó còn đòi ?
Tình hình của Đỗ Dũng thế nào đều rõ, lớn tuổi , trong tay cũng chẳng bao nhiêu tiền tiết kiệm.
Quan trọng nhất là lưng Đỗ Dũng chỗ dựa, căn bản thể nương tựa.
Bầu khí trong nháy mắt trở nên chút cứng đờ.
Ngược Tiền Lệ mà kinh hồn bạt vía, lời của Hứa Lâm vang vọng trong đầu cô , nghĩ đến t.h.ả.m trạng của Đỗ Dũng.
Tứ chi gãy mất ba, còn những vết thương do ngã khác, uống ngụm nước cũng thể sặc c.h.ế.t nửa cái mạng, đó là cuộc sống của con ?
Tiền Lệ nghĩ thôi cũng thấy da đầu tê dại.
“Chuyện vẫn nên để suy nghĩ , nhất thời nửa khắc cũng bàn kết luận gì, chi bằng để tối tiếp.”
Lưu Phán Đệ hòa giải, nghĩ thầm vẫn nên mau ch.óng nấu cơm , nếu thật sự tiếp tục bàn bạc, cơm cũng mà , thể để chiều vác bụng đói chứ.