Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 184: Bắt gian
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:54:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhắc đến bố Tư Hàn là một trận khổ, mặt đầy sự bất lực.
“Tình hình sức khỏe của bố cũng rõ, từ lúc ông tỉnh , cũng chỉ gặp ông hai thôi.
Còn là cùng đưa Vinh Dưỡng Hoàn cô gửi mới gặp .”
Đối với hành vi của Tư Chiến, Hứa Lâm cũng tiện đ.á.n.h giá, thể Tư Chiến với Long Quốc, với mảnh đất .
ông với vợ và các con, nhà của ông ngoài việc nơm nớp lo sợ , còn chịu đựng sự cô đơn và trống trải.
Chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà Tư Chiến gần như giúp gì, đều do vợ ông một tay gánh vác.
Haizz, Hứa Lâm càng nghĩ tâm trạng càng phức tạp, cô nghĩ nếu cô gặp một đàn ông như Tư Chiến, khâm phục thì khâm phục, nhưng cô tuyệt đối sẽ lấy.
Thay vì lấy loại đàn ông đó, thà độc còn tự do hơn.
Hai một câu, trao đổi một chút thông tin về khu thanh niên trí thức.
Nhìn thấy hai sóng vai về, những khác cũng bất ngờ, Tư Hàn đến khu thanh niên trí thức tìm Hứa Lâm chuyện, hai cũng giấu giếm việc quen từ .
Ngược tên trọc ở cửa, hai sóng vai , đôi mắt như tẩm độc.
Tên đàn em mặt ngựa vội vàng kéo tên trọc một cái, nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh, ruột, thu liễm ánh mắt một chút, thể rút dây động rừng .”
Thứ ch.ó má c.h.ế.t tiệt, sớm muộn gì cũng g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng.
Nghĩ đến nhiệm vụ của chuyến , tên trọc nghiến răng, tên đàn em mặt ngựa : “Mày với Tô Lượng, dò la chút tin tức của Tần Phương.”
“Vâng, em ngay đây.” Tên đàn em mặt ngựa lập tức nhận lời, lạch bạch gõ cửa phòng Tô Lượng.
Nhìn cái tên mặt ngựa, một cái tên nhà quê , Tô Lượng bực bội hỏi: “Anh việc gì?”
“Là thế , chúng đều là mới đến, hỏi xem chúng thể hợp tác nấu ăn .”
Tên đàn em mặt ngựa vẻ mặt khó xử: “ nấu ăn, nhưng tem công nghiệp nhiều,
Nghĩ nếu thể sử dụng nồi do các cung cấp đương nhiên là cực kỳ , đương nhiên, cũng chiếm tiện nghi , thể đảm nhận việc nấu ăn.”
Nghe tên đàn em mặt ngựa nấu ăn, Tô Lượng động lòng , hơn nữa trong tay thực sự nồi dùng để nấu ăn.
Hắn và Tần Phương đều nấu ăn, lúc đó liền nghĩ đến việc hợp tác nấu ăn với khác, nhưng cho mất mặt.
Sau đó liền nghĩ tự học nấu ăn, vốn định dùng nhà bếp lớn, chịu nổi thái độ của nhóm Lưu Phán Đệ,
Thế là Tần Phương chủ trương mua một bộ dụng cụ nhà bếp, bọn họ tự học, ngặt nỗi hai đều thiên phú nhà bếp,
Mua về xong liền vứt xó trong phòng bám bụi.
Cũng thể là vứt xó, bình thường đun chút nước nóng tắm rửa vẫn thể dùng đến.
Tô Lượng xoa xoa bụng, thầm ăn mừng, may mà bán nồi , nếu lúc cần dùng nồi hận bán quá sớm.
Có sự khởi đầu của việc hợp tác cùng nấu ăn, tên đàn em mặt ngựa và Tô Lượng nhanh chuyện hợp cạ.
Vì là cùng ăn cơm, Tô Lượng tự nhiên nhắc đến Tần Phương, nhắc đến Tần Phương trong lòng Tô Lượng tức giận.
Người phụ nữ một cái là hai ngày, một viên kẹo cũng để cho , đây là thực sự bỏ đói mà.
Tô Lượng thầm hạ quyết tâm, đợi khi Tần Phương về, sẽ chuyển lương thực về phòng , nắm giữ đồ ăn trong tay .
Không thể trải qua chuyện hổ như nữa.
Nghe Tần Phương xin nghỉ thăm họ hàng, tên đàn em mặt ngựa cũng để ý, tán gẫu với Tô Lượng một lúc lúc mới rời .
Khu thanh niên trí thức vì sự xuất hiện của mấy thanh niên trí thức mới mà nổi lên sóng gió, nhanh khôi phục sự bình tĩnh, ai nấy chìm giấc mộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-184-bat-gian.html.]
Ngày hôm trời còn sáng Vương Văn tỉnh, lặng lẽ xem giờ, mới bốn rưỡi, cách năm giờ còn sớm, thế là nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Chỉ là Vương Văn lúc ngủ nữa, nếu sợ ồn ào đến bên cạnh, rời giường .
Tuy nhiên giả vờ ngủ lâu, Vương Văn liền phát hiện bên cạnh sột soạt rời giường, còn soi gương bôi bôi trát trát một hồi.
Nhìn mà Vương Văn nhíu mày, cảm thấy Ngụy Đại Hoa bệnh, trời còn sáng trang điểm, cái tật gì .
Anh cũng là coi trọng nhan sắc, đến mức như ?
Ngụy Đại Hoa khi khỏi cửa còn đặc biệt đ.á.n.h giá Vương Văn mấy , phát hiện Vương Văn ngủ say, Ngụy Đại Hoa lúc mới rón rén mở cửa ngoài.
Vương Văn vốn tưởng Ngụy Đại Hoa rời giường vệ sinh, đó chuẩn bữa sáng, thể hiện sự hiền huệ của cô , trong lòng xẹt qua một tia mong đợi nhỏ.
Cho đến khi ngoài cổng viện truyền đến động tĩnh, Vương Văn lúc mới cảm thấy đúng, sớm như rời giường ngoài ?
Vương Văn xem giờ, lúc trời vẫn còn tối, cũng thể việc, ngoài gì?
Mang theo sự hiểu, Vương Văn rời giường quyết định xem thử, đồng thời trong đầu ngừng lóe lên câu năm giờ, rừng cây nhỏ bất ngờ.
Rốt cuộc là bất ngờ gì mà cần một thanh niên trí thức nhỏ nhắc nhở .
Ra khỏi cổng viện, Vương Văn nhanh đuổi kịp Ngụy Đại Hoa, bóng lưng xa lạ quen thuộc đó, trái tim Vương Văn chìm xuống đáy vực.
Giữa và Ngụy Đại Hoa hề tình cảm, là Ngụy Đại Hoa tính kế mới thể cưới cô .
Trước đây Vương Văn vẫn thể chấp nhận sự thật một phụ nữ tính kế, hề gần gũi với Ngụy Đại Hoa.
Mấy năm nay Vương Văn luôn thuyết phục bản , để bản chấp nhận Ngụy Đại Hoa.
Dù cũng kết hôn , luôn chịu trách nhiệm với Ngụy Đại Hoa chứ.
Lần Vương Văn cũng mang theo tâm thái sống qua ngày mà trở về, nhưng tình hình hiện tại, Vương Văn chậm chạp đến mấy cũng nhận sự bất thường.
Huống hồ còn một chút cũng chậm chạp, thậm chí còn thông minh.
Vương Văn lặng lẽ theo Ngụy Đại Hoa, trong lòng đưa đủ loại suy đoán, thậm chí còn nghĩ đến việc Ngụy Đại Hoa là gián điệp do kẻ địch cài cắm bên cạnh .
hiện thực khiến mặt Vương Văn xanh lè, cảm thấy đầu đội một thảo nguyên xanh mướt.
Người phụ nữ c.h.ế.t tiệt khao khát đến ? Sáng sớm lén lút hẹn hò với dã nam nhân, còn ôm gặm nhấm như lửa nóng.
Giây phút đó Vương Văn thừa nhận buồn nôn c.h.ế.t.
Sớm phụ nữ đắn như , cho dù gánh vác kỷ luật cũng sẽ cưới Ngụy Đại Hoa.
Vương Cường giống như một con ch.ó hoang khao khát bò Ngụy Đại Hoa ủi một trận, thỉnh thoảng phát vài tiếng dâm đãng hắc hắc.
Nhìn mà Vương Văn tự chọc mù hai mắt, nhưng thể, thậm chí còn thể lao .
Việc bây giờ là tìm nhân chứng, tìm vài nhân chứng. Không cho đôi cẩu nam nữ cơ hội lật lọng.
Càng cho bọn chúng cơ hội hắt nước bẩn lên .
Vương Văn nhanh lặng lẽ biến mất, lâu các em họ, chú bác ông bà của Vương Văn theo Vương Văn rừng cây nhỏ.
Lúc chiến sự trong rừng cây nhỏ đang kịch liệt, Vương Cường hổ hỏi Ngụy Đại Hoa và Vương Văn ai lợi hại hơn.
Ngụy Đại Hoa phụ nữ vô sỉ phát tiếng dâm đãng, ỏn ẻn khen Vương Cường lợi hại, Vương Cường vui c.h.ế.t.
Cái vẻ đắc ý đó.
Cảnh tượng đó quả thực nỡ !
Các em họ của Vương Văn nổi nữa, lập tức xông rừng cây nhỏ, trong tiếng la hét của Ngụy Đại Hoa, đè hai xuống đ.á.n.h cho một trận.