Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 19: Tại Sao Tôi Không Dám? Tôi Có Gì Mà Không Dám!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:48:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Để con gái ruột con nuôi, ha ha, cũng chỉ các mới ,

 

Loại nhà như các , ghét bỏ buồn nôn, khinh thường , như , các hiểu ?

 

Nghe hiểu thì mau ký tên , đừng ô nhiễm lỗ tai , bẩn mắt nữa, hiểu ?"

 

Hứa Lâm mất kiên nhẫn khi thấy vẻ mặt "vì cho cô" của Tần phụ, lời càng lúc càng khó , căn bản quan tâm tổn thương bọn họ .

 

Tuy nhiên lời của Hứa Lâm cũng chỉ tổn thương một , đó chính là ông cụ Tần, ông cụ cũng nhận cái sai của , bù đắp.

 

Ông cụ Tần câu đầu tiên kể từ khi Hứa Lâm bước phòng, ông :

 

"Cháu , để cháu lấy phận sinh đôi trở về nhà họ Tần, ?"

 

Ha ha ha, Hứa Lâm xong lớn một trận, chỉ cảm thấy cực kỳ châm biếm, đến nước , bọn họ vẫn từ bỏ Tần Phương.

 

Thật nó châm biếm, vị ông cụ lương tâm, tình , nhưng nhiều!

 

Tất nhiên , so với những khác trong nhà họ Tần thì vẫn hơn một chút.

 

"Ông cụ Tần, loại chuyện đừng kể nữa, nghĩ kỹ , buồn lắm, nhưng đặc biệt châm biếm, ông thấy ?"

 

Ánh mắt của Hứa Lâm khiến ông cụ chịu nổi, cúi đầu xuống, thở dài thườn thượt.

 

Bà cụ Tần nổi ông bạn già chịu ấm ức, đập bàn quát:"Ký tên, xem xem mày ở nhà họ Hứa thể nhận cái gì."

 

"Vậy các , mau ký, mau lên, đừng lãng phí thời gian của ." Hứa Lâm bật ,"Không ký các chính là cháu chắt."

 

"Mày." Tần phụ câu "cháu chắt" chọc giận, chỉ cảm thấy đứa con gái những chu đáo, chuyện còn bẩn thỉu.

 

Căn bản lòng kính trọng già, càng cảm nhận nửa điểm hiếu thảo, quả nhiên nuôi dưỡng bên cạnh, chính là thiết với ông .

 

Thôi bỏ bỏ , Tần phụ từ bỏ chút giãy giụa trong lòng, cảm thấy vẫn nên ký thôi, đoạn thì đoạn , dù cũng nuôi dưỡng bên cạnh.

 

Tần mẫu càng sảng khoái cầm b.út ký xuống tên lớn của , đó đẩy tờ giấy về phía Tần phụ, hiệu ông mau ký.

 

Tần mẫu cũng Hứa Lâm thêm một cái nào nữa, thế nào cũng bằng Tần Phương tri kỷ.

 

Phương Phương mỗi ngày về nhà đều sẽ ngọt ngào gọi một tiếng , ôm bà thơm một cái, còn bóp vai đ.ấ.m lưng cho bà , dỗ bà vui vẻ,

 

Lại vị mắt xem, lớn lên xí thì chớ, tâm nhãn còn hẹp hòi, miệng ngọt, con càng tùy hứng ích kỷ.

 

Đó là thế nào cũng thích, từ tận đáy lòng ghét bỏ đứa con ruột .

 

Vợ ký tên , Tần phụ do dự bộ tịch một chút, cũng ký lên tên lớn của .

 

Đoạn thư một bản ba tờ, Hứa Lâm tiến lên lấy hai tờ cất , đó lấy một tờ giấy bồi thường, nhạt giọng hỏi:

 

"Tần Phương cướp đoạt cuộc đời , hưởng phúc nhiều năm, mà ả xuống nông thôn, đòi bồi thường năm ngàn đồng quá đáng chứ?"

 

"Cái gì?" Tần mẫu giống như con gà giẫm đuôi, lập tức nhảy dựng lên, dùng ánh mắt thể tin nổi chằm chằm Hứa Lâm,

 

"Mày dám đòi năm ngàn đồng bồi thường, mày ăn cướp ."

 

Bà cụ Tần trừng mắt Hứa Lâm, đôi mắt như phun lửa, nhắc đến tiền bà liền kích động, trào phúng :

 

"Chỉ dựa nó, nó cướp ? Năm ngàn , năm xu cũng ."

 

Ông cụ Tần và Tần phụ đồng thời dùng ánh mắt phức tạp về phía Hứa Lâm, bọn họ đều ngờ Hứa Lâm vẫn quên đòi một lời công đạo.

 

Hơn nữa mở miệng là năm ngàn, cô năm ngàn đồng là bao nhiêu ? Có thể mua bao nhiêu đồ ?

 

Thế cũng quá tham lam , chút vị trí nhỏ nhoi của Hứa Lâm trong lòng bọn họ cũng năm ngàn đồng chen mất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-19-tai-sao-toi-khong-dam-toi-co-gi-ma-khong-dam.html.]

May mà Hứa Lâm điều , nếu sẽ c.h.ế.t mất, hóa cô ngay cả vị trí của năm ngàn đồng cũng bằng .

 

Hứa Lâm nhếch môi tà, mở miệng trào phúng:"Cướp đoạt là hành vi phạm pháp, hy vọng đồng chí Phùng đừng luật mà phạm luật.

 

Hơn nữa rõ ràng thể dựa bản lĩnh để , tại cướp?"

 

Dường như cảm thấy còn đủ chọc tức khác, Hứa Lâm tiếp tục kéo thù hận,"Tất nhiên , các thể bồi thường,

 

Vậy sẽ đến Văn phòng Thanh niên trí thức, cho bọn họ Tần Phương mới là con gái ruột của nhà họ Hứa, xuống nông thôn cũng nên là Tần Phương ,

 

Chỉ là các nỡ thôi."

 

Giọng điệu vô đó chọc tức Tần phụ Tần mẫu suýt ngất xỉu, Bà cụ Tần càng đập bàn mắng to Hứa Lâm phản, phản trời .

 

"Hứa Lâm, mày đừng quá đáng, mày bây giờ cắt đứt quan hệ với nhà họ Tần, Tần Phương quan hệ gì với mày." Bà cụ tức giận mắng.

 

" đúng, Tần Phương bây giờ quan hệ gì với mày nữa, là tự mày từ bỏ nhà họ Tần, mày dựa mà đòi bồi thường." Tần mẫu hùa theo.

 

Tần phụ tuy mở miệng, trong ánh mắt cũng lộ ý đó, mà Hứa Lâm .

 

" là cắt đứt quan hệ với nhà họ Tần, nhưng quan hệ của Tần Phương với nhà họ Hứa vẫn đứt .

 

Hơn nữa, vốn dĩ là Tần Phương chiếm vị trí của , đòi chút bồi thường thì ?

 

Các thể cho, thì đừng trách truyền cho cả thiên hạ đều , đăng báo, mời phân xử,

 

Nếu đều bồi thường thể đòi, thì đòi nữa, các thấy cách thế nào?"

 

Thế nào? Hai mắt Bà cụ Tần phun lửa, bà cảm thấy chẳng thế nào cả, chuyện mà đăng báo, nhà họ Tần còn chọc gãy xương sống .

 

Tần mẫu thì nhảy dựng lên phản đối, ngón tay chỉ Hứa Lâm cũng đang run rẩy,"Hứa Lâm, mày dám, mày dám!"

 

"Tại dám? gì mà dám!" Hứa Lâm nhấc bàn chân nhỏ đôi giày rách, lộ ngón chân cái lắc lắc,

 

"Người kẻ chân đất sợ kẻ giày, bây giờ cũng gần giống kẻ chân đất , là chúng thử xem dám ?"

 

Tần mẫu bật một câu thử thì thử, nhưng bà dám, bà những giày, mà còn giày da.

 

Tần mẫu như cầu cứu về phía Tần phụ, Tần phụ thì tâm trạng phức tạp về phía ông cụ, chuyện vẫn để ông cụ chủ.

 

Ông cũng sợ Hứa Lâm phát điên, con ranh c.h.ế.t tiệt đó chịu đả kích nghiêm trọng, tinh thần đều bình thường .

 

Rất nhanh áp lực đều đổ dồn về phía ông cụ, miệng Bà cụ Tần lẩm bẩm bồi thường, nhưng dám thực sự vỗ bàn quyết định.

 

Bởi vì bọn họ đều hiểu đạo lý kẻ chân đất sợ kẻ giày, cũng hiểu cục diện hiện tại vẫn còn căng thẳng, thể để đối thủ nắm thóp.

 

Nếu để đối thủ lớn chuyện , lấy điểm phá diện, nhà họ Tần nguy to.

 

Những năm qua, vì đủ loại vấn đề mà ngã ngựa còn ít ?

 

Nhà họ Tần bọn họ vất vả lắm mới bảo tồn đến hiện tại, chịu nổi công kích .

 

Ông cụ Tần suy nghĩ hồi lâu, lúc mới thở dài :"Đưa cho nó."

 

Nói xong ông cụ Tần dậy về phía nhà , sống lưng đều còng xuống vài phần, mạc danh vài phần đáng thương.

 

Hứa Lâm chằm chằm bóng lưng đó thần sắc chút phức tạp, cô đối với nhà họ Tần hận, nhưng đối với hùng kính.

 

Cho nên cô phát động tấn công quy mô lớn đối với nhà họ Tần, tuy nhiên, nếu nhà họ Tần dám trêu chọc cô, thì đừng trách cô tay tàn nhẫn.

 

Chỉ hy vọng nhà họ Tần thể điều một chút, khi đoạn thì đừng xuất hiện mặt cô nữa.

 

Có ông cụ lên tiếng, Tần phụ Tần mẫu và Bà cụ Tần xót tiền đến mấy cũng hết cách, cuối cùng chỉ đành ngoan ngoãn lấy tiền tiêu tai.

 

 

Loading...