Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 255: Mày Muốn Liều Mạng Với Tao, Mày Xứng Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:56:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Lâm bước đến tảng đá, tung một cú đ.ấ.m khiến tảng đá vỡ vụn thành bốn năm mảnh, cho các lính phía trợn mắt há hốc mồm.

 

Trời đất ơi, đây là thần lực gì , một tảng đá lớn như thế mà cũng thể đ.ấ.m nát.

 

Cú đ.ấ.m mà giáng xuống đầu , chẳng sẽ đ.á.n.h cho đầu nở hoa .

 

Hứa Lâm mặc kệ các lính phía khiếp sợ thế nào, cô lục lọi một hồi trong đống đá vụn, tìm thấy trận thạch, đó dùng bạo lực hủy diệt nó.

 

Cùng với sự phá vỡ của trận pháp, đại trận hộ gia của nhà họ Đan biến mất, còn khả năng bảo vệ nhà họ Đan nữa.

 

Đồng thời phá vỡ, còn phong thủy cục của Đan Gia Trang.

 

Những khác cảm nhận gì, nhưng những ai học Huyền thuật đều thể cảm nhận gió ở Đan Gia Trang còn ôn hòa nuôi dưỡng con nữa, mà trở nên lạnh lẽo như d.a.o cắt.

 

Sống quanh năm trong môi trường như , sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe.

 

Tuy nhiên Đan Gia Trang thiếu hiểu Huyền thuật, chắc hẳn bọn họ sẽ nghĩ cách đổi cục diện , Hứa Lâm cũng lười tay giải quyết.

 

Đan Khánh Hỷ trong sân, phát hiện sự đổi liền tức giận c.h.ử.i ầm lên, tuyệt vọng.

 

Tia hy vọng cuối cùng của nhà họ Đan cũng hủy hoại , gã là tội nhân của nhà họ Đan a.

 

Sớm tham gia trộm mộ sẽ rước lấy một kẻ tàn nhẫn như Hứa Lâm, lúc thế nào gã cũng bắt tộc nhân cắt đứt cái nghề .

 

Đáng tiếc bây giờ gì cũng muộn, nhà họ Đan tiêu tùng , một chút hy vọng cũng còn nữa.

 

Nghĩ đến những việc nhà họ Đan , những toan tính đổ vỡ, sự phản phệ sẽ giáng xuống đầu đám con cháu bọn họ, Đan Khánh Hỷ cũng nổi.

 

Thật sự, khi tuyệt vọng đến cùng cực, nước mắt cũng là một thứ xa xỉ.

 

“Hứa tri thanh, trận pháp phá ?” Anh lính tò mò hỏi.

 

“Phá , các thể yên tâm chuyển đồ ở đây .” Hứa Lâm đáp, lính xong liền yên tâm.

 

Anh cũng hiểu tại tin tưởng lời của một cô gái nhỏ như , lẽ là vì cô gái nhỏ kéo khỏi màn sương mù chăng.

 

Làm xong những việc , Hứa Lâm bước khỏi mật đạo, giữa sân nhà họ Đan, cô ngẩng đầu trời, vẻ mặt đầy tận hưởng.

 

Người khác thấy, nhưng Hứa Lâm thể cảm nhận ấm áp, vô công đức từ trời giáng xuống rắc lên cô, thực sự quá thoải mái.

 

Số công đức tuy nhiều bằng lúc phá hủy viện nghiên cứu, nhưng cũng ít, Hứa Lâm hài lòng.

 

Đợi cô tiêu diệt Lục Hổ, còn thể thu thêm một đợt công đức nữa, chỉ là công đức đó chắc chắn sẽ ít hơn nhiều.

 

Hứa Lâm cũng chê, chân muỗi dù nhỏ cũng là thịt mà.

 

“Ác nữ, ác nữ, mày hủy hoại tâm huyết mấy đời của nhà họ Đan, ác nữ, ác nữ, mày c.h.ế.t t.ử tế .”

 

“Ông c.h.ử.i ?” Hứa Lâm chắp tay lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng bước đến mặt Đan Khánh Hỷ, “Ông tư cách gì mà c.h.ử.i ?”

 

“Ác nữ, ác nữ, tao liều mạng với mày.” Đan Khánh Hỷ từ đất phắt dậy, hai tay còng, gã liền dùng đầu húc thẳng Hứa Lâm.

 

Cái tư thế liều mạng đó hề dọa Hứa Lâm, ngược còn khiến cô bật .

 

“Mày liều mạng với tao, mày xứng ?”

 

Hứa Lâm nhấc chân, đạp thẳng lên cái đầu đang lao tới của Đan Khánh Hỷ, ánh mắt trào phúng đ.á.n.h giá từ xuống bộ dạng t.h.ả.m hại của gã.

 

“Chỉ bằng mày, một tên cặn bã, hại vô , cái thứ chuyên đào mả tổ nhà khác, mày cũng xứng liều mạng với tao.”

 

Hứa Lâm giơ nắm đ.ấ.m nhỏ lên, “Mày chỉ xứng tao đơn phương đ.á.n.h đập, hiểu ?”

 

Không cho Đan Khánh Hỷ thời gian phản ứng, Hứa Lâm tung một cước đá văng gã , đó lao tới đ.ấ.m đá túi bụi.

 

Hành hạ cặn bã gì đó, cô thích nhất.

 

Lần vốn định để dành hành hạ Tần Phương cuối cùng, đáng tiếc Tần Phương cô chơi đùa thành một bà lão, còn là một bà lão chỉ còn sống hai năm.

 

Thực sự là cách nào để hành hạ a.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-255-may-muon-lieu-mang-voi-tao-may-xung-sao.html.]

Hứa Lâm tỏ vẻ nắm đ.ấ.m nhỏ của ngứa ngáy từ lâu , mãi mới gặp một kẻ cứng đầu.

 

Vậy thì hành hạ thôi, sức mà hành hạ.

 

Nhìn thấy Hứa Lâm đ.á.n.h , lính phụ trách canh gác lặng lẽ dời tầm mắt , chỉ cần thấy, thì thể coi như chuyện gì xảy .

 

Đại đội trưởng nhận tin báo chạy đến kiểm tra tình hình, hai cái chẳng chẳng rằng tiếp tục về phía hậu viện.

 

Không ngoan ngoãn phối hợp khai báo, chính là đ.á.n.h còn nhẹ, Hứa tri thanh đ.á.n.h lắm.

 

Nếu phận, cũng xông đ.á.n.h một trận.

 

Đánh Đan Khánh Hỷ một trận tơi bời, Hứa Lâm dạo một vòng quanh thôn, xác định sẽ xảy vấn đề gì nữa, cô mới tìm Đồ Hải lời từ biệt.

 

Đồ Hải sắc trời, là nửa buổi chiều , nghĩ đến bữa trưa còn ăn, Đồ Hải càng thêm ngại ngùng.

 

“Hứa tri thanh, ngại quá, bận rộn đến mức quên cả ăn cơm, cô lên huyện, nhất định sẽ mời cô ăn một bữa thật ngon.”

 

“Vậy thì để .” Hứa Lâm dang hai tay, “Bây giờ thể rời ?”

 

“Được , hôm nay thực sự cảm ơn cô, nếu cô, còn sẽ xảy chuyện gì nữa.”

 

Đồ Hải đưa mắt quanh một vòng, nhiều đồ cổ như , nhiều phạm nhân như , nếu Hứa Lâm tay, chừng bọn họ thực sự bỏ lỡ.

 

“Anh khách sáo , cho dù , các cũng chính khí hộ , sẽ xảy chuyện gì .”

 

Hứa Lâm một câu đùa, vẫy tay chào Đồ Hải, đạp xe đạp rời .

 

Hôm nay sẽ đến nhà Trịnh nãi nãi nữa, khi rời ghé qua một chuyến là .

 

Hứa Lâm đạp xe khỏi Đan Gia Trang, mò từ trong gian hai cái bánh bao nhân thịt lớn bắt đầu ăn.

 

Được , ăn trưa, Hứa Lâm cũng thấy đói, cô cũng chịu để bản chịu thiệt, thì đường ăn thôi.

 

Trong lá bùa vàng, Đệ Ngũ Tình Tuyết cảm thấy ngày càng xa Đan Gia Trang, nhịn lên tiếng:

 

“Chủ nhân, thể nhờ ngài giúp nhặt xác cho hai đứa con đáng thương của ?”

 

“Được, nhưng đợi đến khi kết án, ngày mai lên huyện hỏi Đội trưởng Đồ xem khi nào tiện nhặt xác,

 

Nhân tiện chuyển luôn hài cốt của cô , chôn cất cùng một chỗ.”

 

“Vâng , cảm ơn chủ nhân, ngài thực sự là một .”

 

Đệ Ngũ Tình Tuyết ở trong lá bùa vàng bái tạ liên tục, nhân tiện phát luôn một tấm thẻ .

 

Hứa Lâm hứng thú với thẻ , ở đời phát thẻ chính là c.h.ử.i đấy.

 

Một đường phóng như bay về đến điểm thanh niên trí thức, điều khiến Hứa Lâm ngờ là thấy quen.

 

Trình Yến và Trình Lâm, những cùng chuyến xe lúc Hứa Lâm xuống nông thôn, phân đến đại đội Tôn Doanh và gặp bọn buôn , đang ở điểm thanh niên trí thức.

 

Nhìn thấy Hứa Lâm trở về, hai vui mừng, lập tức tiến lên đón.

 

“Hứa tri thanh, cô về .”

 

“Ừm, hai đến đây?” Hứa Lâm đ.á.n.h giá hai , , hắc khí ấn đường tan biến, kiếp nạn đó coi như qua.

 

“Hôm qua chúng mới tự do, nghĩ rằng nên đến cảm ơn cô, nên qua đây, ngờ cô vắng.”

 

Trình Yến vui vẻ sáp gần Hứa Lâm, đưa tay khoác lấy cánh tay cô, “Hứa tri thanh, cô , hôm đó may mà gặp cô.”

 

Nhắc đến chuyện hôm đó, Trình Yến vẫn còn vẻ sợ hãi, thực sự quá đáng sợ, suýt chút nữa đ.á.n.h ngất mang .

 

May mà phía Đội trưởng Đồ và theo, lật ngược tình thế bắt gọn bọn buôn .

 

Hai phối hợp với Đội trưởng Đồ hành động, đại đội Tôn Doanh dò la tin tức, vì phối hợp nên còn thưởng nữa.

 

Đại đội Tôn Doanh đó chính là hang sói, đương nhiên thể tiếp tục ở , Đội trưởng Đồ , những thanh niên trí thức bọn họ sẽ phân bổ .

 

 

Loading...