Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 263: Mẹ Tôi Đâu, Tôi Muốn Gặp Mẹ Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:57:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại sư mà cha Tô mời cuối cùng cũng đến bệnh viện, bộ dạng xui xẻo của Tô Lượng, Hoàng đại sư chột thôi.
Trước khi đến cũng Tô Lượng t.h.ả.m thế a, chuyện bảo ông đây.
Nhìn Tô Lượng chỉ còn sống hai năm, Hoàng đại sư suy tính cũng dám tay.
Một là sợ tay thất bại hỏng danh tiếng, sẽ ông ngay cả tình trạng của Tô Lượng cũng thấu.
Hai là sợ lỡ thời cơ cứu , nhà họ Tô ghi hận.
Cuối cùng Hoàng đại sư c.ắ.n răng thật, chủ động thừa nhận .
Ông bó tay với chuyện của Tô Lượng, vẫn là nên mời cao minh khác .
Cha Tô điện thoại mà trừng lớn mắt, dám tin Hoàng đại sư tiếng tăm ở Kinh Đô bằng một đại sư ở nơi khỉ ho cò gáy.
Chuyện thể?
“Tô , thực sự hết cách, giúp quý công t.ử, là các vẫn nên mời đại sư ở huyện Thanh Sơn tay .”
“Hoàng đại sư, thực sự chút cách nào ?” Cha Tô cam lòng hỏi.
“Thực sự cách nào, là do học nghệ tinh, khiến Tô thất vọng , khuyên Tô mau ch.óng tìm đại sư khác tay.
Tình trạng của quý công t.ử thực sự tồi tệ, nếu là đại sư trình độ bình thường, thì đừng mời nữa.”
Hoàng đại sư đắc tội với cha Tô, lựa chọn thật, “ cảm thấy chuyện của quý công t.ử, cao nhân cỡ Diệu Không đại sư thì .”
“Diệu Không đại sư?” Cha Tô mà đau cả đầu, Diệu Không đại sư là bình thường, đó là sự tồn tại như Lục địa thần tiên.
Quan trọng nhất là Diệu Không đại sư mất tích từ lâu, căn bản ai ông đang ở .
“ , Diệu Không đại sư.”
Câu trả lời khẳng định của Hoàng đại sư khiến trong lòng cha Tô nặng trĩu, nhịn hỏi: “Ông Diệu Không đại sư ở ?”
Hoàng đại sư cạn lời, ông Diệu Không đại sư ở , ông là nhà của Diệu Không đại sư .
Cha Tô vẫn đang phiền não vì chuyện tìm đại sư, hề rằng một phiền não lớn hơn đang lao về phía ông .
Hứa Lâm lấy giấy xin phép nghỉ từ chỗ Vương Phát Tài, vì cần bao nhiêu thời gian, nên xin nghỉ ba tháng.
Đám Tiền Lệ Hứa Lâm xin nghỉ lâu như , nhao nhao lộ ánh mắt ngưỡng mộ.
Đều thanh niên trí thức mới xuống nông thôn thời gian đầu phép xin nghỉ, nhưng Hứa tri thanh bản lĩnh xem, đây là đầu tiên xin nghỉ dài hạn .
Ngưỡng mộ a!
Hứa Lâm mang theo hành lý đơn giản rời khỏi đại đội Vương Trang, lên chiếc xe con đến đón cô.
Vương Minh Lượng Hứa Lâm với vẻ mặt khó xử hỏi: “Hứa tri thanh, chúng đưa Tô Lượng cùng về Kinh Đô,
Cô xem cô cách nào áp chế vận xui của Tô Lượng , ít nhất là trong thời gian máy bay, thể xui xẻo .”
“Vương đội đây là sợ Tô Lượng liên lụy ?” Hứa Lâm híp mắt Vương Minh Lượng, vô cùng thấu hiểu :
“Sợ cũng là bình thường, lỡ như Tô Lượng liên lụy rơi máy bay, thì lúc đó chỗ nào mà kêu oan .”
Vương Minh Lượng mà ôm n.g.ự.c, đó còn nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như , bây giờ xong chỉ thấy thật đáng sợ a.
Lỡ như thực sự liên lụy rơi máy bay, bọn họ ngay cả cơ hội kêu cứu cũng .
Từ cao như rơi xuống, chắc chắn tan xương nát thịt .
“Hứa tri thanh, cô, cô cách nào ? Sẽ để cô tay công .”
Nói Vương Minh Lượng móc từ trong túi hai tờ Đại đoàn kết, “Chừng đủ ?”
“Đây là bỏ tiền túi đúng ?” Hứa Lâm trêu đùa, “Anh mà dám báo cáo lên là mời đại sư tay, hì hì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-263-me-toi-dau-toi-muon-gap-me-toi.html.]
Nụ xa của Hứa Lâm khiến Vương Minh Lượng ngại ngùng gãi đầu, quả thực là bỏ tiền túi, nếu chuyện mời đại sư truyền ngoài, cũng dễ sống.
Dù nhiều tin thủ đoạn của đại sư, sẽ phê phán là trò mê tín.
“Nể mặt , một tờ Đại đoàn kết, đảm bảo Tô Lượng trong vòng bảy ngày sẽ xui xẻo, còn bảy ngày, thì thuộc phạm vi quản lý của nữa.”
“Bảy ngày ?” Vương Minh Lượng xoa cằm suy nghĩ một hồi, hỏi: “Có thể kéo dài thời gian thêm một chút ,
Chúng thẩm vấn điều tra ít nhất cũng mất nửa tháng, nếu trong thời gian kiểm soát vẫn xui xẻo liên tục, các đồng chí của chúng việc sẽ rắc rối.”
“Cái , khuyên là nên áp chế quá lâu, tình trạng của Tô Lượng cũng , chỉ còn sống hai năm, chịu nổi sự giày vò .
Vận xui áp chế quá lâu, khi phản phệ cũng nghiêm trọng, sợ Tô Lượng chống đỡ nổi sự phản phệ.”
Hứa Lâm lo lắng Vương Minh Lượng hiểu, liền giải thích cặn kẽ cho , vận xui là áp chế chứ chuyển dời, cũng tiêu diệt.
Bất kể thứ gì áp chế lâu ngày, đều sẽ xuất hiện sự bật ngược, nếu Tô Lượng trẻ trung khỏe mạnh, phản phệ thì phản phệ thôi.
Vấn đề là Tô Lượng bây giờ chỉ hai năm tuổi thọ, chỉ là một lão già tồi tàn chẳng tích sự gì.
Vương Minh Lượng mà chột , trời đất ơi, hóa vận xui khi áp chế sẽ nghiêm trọng như , thì áp chế bảy ngày thôi.
Anh quyết định giải quyết xong chuyện của Tô Lượng trong vòng bảy ngày, đó sẽ giao Tô Lượng cho nhà họ Tô tiếp quản.
Còn việc Tô Lượng hành hạ nhà họ Tô thế nào, thì liên quan đến bọn họ nữa.
Chiếc xe chạy thẳng đến bệnh viện, hai còn đến gần phòng bệnh, thấy tiếng c.h.ử.i rủa của Tô Lượng.
Chửi vệ sĩ vô dụng, chăm sóc cho , c.h.ử.i Hoàng đại sư là phế vật, chiếm suất mà việc, hại cạn.
Chửi đến mức vệ sĩ đập , c.h.ử.i đến mức Hoàng đại sư đen mặt khỏi phòng bệnh.
Ông đường đường là đại sư, cứu thì , nhưng hại thì bản lĩnh hạng nhất, chuyện của Tô Lượng ông ghim .
Nếu nhà họ Tô cho ông một lời giải thích thỏa đáng, thì đừng trách ông giở trò đ.â.m lén.
Ông phối hợp áp sát tường, bày bộ mặt của một thật thà, cho đến khi đám Vương Minh Lượng qua, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Hoàng đại sư rảnh nghĩ ngợi thêm, bỏ chạy, sợ rắc rối phía sẽ bám lấy ông buông.
Hứa Lâm đầu Hoàng đại sư một cái, khóe miệng nhếch lên nụ trào phúng nhạt, theo Vương Minh Lượng phòng bệnh.
Nhìn thấy Hứa Lâm đến, sắc mặt Tô Lượng càng khó coi hơn, để Hứa Lâm thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của lúc .
Tô Lượng trừng mắt Hứa Lâm gầm lên, “Cô đến đây gì? Cút ngoài!”
Hứa Lâm gì, mà lưng Vương Minh Lượng híp mắt Tô Lượng phẫn nộ vô năng.
Vương Minh Lượng lấy thẻ ngành của đưa cho vệ sĩ xem, ánh mắt chằm chằm vệ sĩ, giơ chiếc còng bạc , thản nhiên :
“Phiền phối hợp.”
Vệ sĩ:...... Không phối hợp ?
Trong lòng vệ sĩ phối hợp, nhưng miệng thành thật, “Vâng , đảm bảo phối hợp.”
Nói xong giơ hai tay lên, mời Vương Minh Lượng còng .
Người của Cục Đặc án, vệ sĩ thầm nghĩ cho mượn thêm một lá gan, cũng dám quang minh chính đại chống cự.
Vương Minh Lượng ừ một tiếng, khống chế vệ sĩ đẩy khỏi phòng bệnh, đầu nháy mắt với Hứa Lâm.
Tô Lượng sàn nhà mà ngớ , hiểu tại mang vệ sĩ của , vệ sĩ đây?
“Này, các định đưa ? Mẹ , gặp .”
Nghe thấy Tô Lượng đòi tìm , Hứa Lâm ghét bỏ bĩu môi, lớn tồng ngồng còn đòi tìm , đúng là tiền đồ a.