Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 304: Có Nên Thu Nhận Quỷ Bộc Này Không Nhỉ?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:58:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng với từng âm hồn lượt lên sân khấu, nụ mặt Hứa Lâm thu , biểu cảm trở nên nghiêm túc.
Cô là từng gặp yêu đạo, nhưng mỗi thấy loại yêu đạo mất hết nhân tính , vẫn nhịn dâng lên d.ụ.c vọng hủy diệt.
Chỉ tính những âm hồn xuất hiện, nghiệt nợ mà Ngọc Hóa đại sư nợ hơn trăm sinh mạng.
Nếu tính cả những đầu thai, khó tưởng tượng một đại sư bề ngoài tiên phong đạo cốt, trong tay nhiều mạng như .
Còn về việc giế.t thì thể luân hồi, Phùng Quyên đều hóa thành lệ quỷ , tay sớm mạng , còn để tâm thêm một mạng nữa ?
Cho nên Hứa Lâm nhắc nhở: “Các động thủ thì động thủ, công việc thu gặt mạng cuối cùng để Phùng Quyên , hiểu ?”
“Tại ?”
“Tại ?”
“Tại chúng thể thu gặt mạng của lão?”
Vài giọng chất vấn vang lên, hiển nhiên bọn họ cũng báo thù, bọn họ cũng hả giận, bọn họ cũng giế.t c.h.ế.t Ngọc Hóa đại sư.
“Các thể giế.t , nếu các giế.t , các sẽ thể luân hồi nữa, các thể giế.t .”
Ngọc Hóa đại sư la hét lùi về phía , cho dù là còn đường lui, lão cũng cố gắng hết sức thu nhỏ hơn.
Hứa Lâm liếc Ngọc Hóa đại sư, về phía đám âm hồn, “Các cũng thấy đấy, tay mạng , thì thể đầu t.h.a.i chỗ .
Phùng Quyên thì khác, Phùng Quyên năm xưa một thi hai mạng c.h.ế.t t.h.ả.m, đóng đinh ở cực âm chi địa để nuôi thi.
Trên tay cô sớm nhuốm m.á.u vài mạng , để tâm thêm một mạng nữa .”
Lời giải thích của Hứa Lâm khiến đám âm hồn trầm mặc, một lát tiếng nức nở vang lên, “Chúng còn thể đầu t.h.a.i ?”
“ , chúng thật sự thể địa phủ báo danh ?”
“ chúng đều nhốt ở dương gian nhiều năm , nếu thể báo danh còn cần đợi đến bây giờ ?”
“ đầu t.h.a.i nữa, thật sự khó, , chỉ báo thù.”
......
Đám âm hồn mồm năm miệng mười lên, đầu thai, tiếp tục phiêu bạt, còn chỉ báo thù, vui vẻ mắt.
Nghe mà trái tim Ngọc Hóa đại sư treo lên cao, hối hận đến xanh ruột, lão thật sự ngờ tạo nghiệt nợ nặng nề như .
Điều khiến Ngọc Hóa đại sư phẫn nộ nhất là, một nghiệt nợ là lão gánh sư phụ.
Sư phụ cái tên hố đó chắc chắn tính toán những thứ từ sớm, cho nên mới đẩy lão đao sai vặt, đáng hận a, đáng hận!
Hứa Lâm mặc kệ Ngọc Hóa đại sư và đám âm hồn nghĩ thế nào, cô chỉ nhạt nhẽo một câu,
“Đợi các xả ngụm ác khí trong lòng, sẽ tiễn các đầu thai.”
Nói xong liền hiệu cho đám âm hồn thể hành động , cô ở bên cạnh xem.
Ánh mắt lạnh lùng đó khiến Ngọc Hóa đại sư ớn lạnh.
Ngọc Hóa đại sư coi như rõ , Hứa Lâm căn bản giống cô gái nhỏ mười sáu mười bảy tuổi.
Ánh mắt coi thường tất cả đó của cô tuyệt đối là thứ mà cô gái nhỏ mười mấy tuổi thể sở hữu, cô rốt cuộc là ai?
Đoạt xá?
Ngọc Hóa đại sư lắc đầu trong lòng, là thấy đáng tin , lão còn ai thể đoạt xá thành công .
Không đoạt xá, là cái gì?
Đáng tiếc còn đợi Ngọc Hóa đại sư nghĩ thông, đám âm hồn hành động , bọn họ như một bầy ong lao lên Ngọc Hóa đại sư c.ắ.n xé.
Cảm nhận nỗi đau đớn da thịt chia lìa, Ngọc Hóa đại sư suýt chút nữa ngất xỉu, chỉ là còn đợi lão hôn mê, Phùng Quyên tay .
Phùng Quyên thấy Ngọc Hóa đại sư hôn mê, cô Ngọc Hóa đại sư tỉnh táo tiếp nhận trừng phạt, tỉnh táo đối mặt với cái c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-304-co-nen-thu-nhan-quy-boc-nay-khong-nhi.html.]
Những tội cô từng chịu đựng, đều để Ngọc Hóa đại sư chịu đựng một , tuyệt đối hời cho tên cặn bã .
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết kéo dài hai tiếng đồng hồ, thế mà kinh động đến một hàng xóm nào, đừng là hàng xóm, ngay cả phụ nữ giường cũng kinh động.
Cuối cùng Ngọc Hóa đại sư tuyệt vọng nhắm hai mắt , rơi xuống giọt nước mắt hối hận.
Trơ mắt Ngọc Hóa đại sư còn sức lực để sống tiếp, Hứa Lâm lúc mới nhạt nhẽo mở miệng.
“Được , Phùng Quyên, cô kết liễu tính mạng của lão .”
“Vâng, đại nhân.” Phùng Quyên cung kính hành lễ, lúc mới xua lui đám âm hồn, tiến lên kết liễu mạng ch.ó của Ngọc Hóa đại sư.
Điều khiến Hứa Lâm cảm thấy châm biếm nhất là, Ngọc Hóa đại sư khi c.h.ế.t còn một tiếng cảm ơn.
Cũng lão cảm ơn ai!
Khi linh hồn của Ngọc Hóa đại sư bay khỏi thể xác, lão theo bản năng liền bỏ trốn, đ.â.m sầm kết giới trong suốt.
Hứa Lâm nhạt nhẽo liếc linh hồn của Ngọc Hóa đại sư, lạnh lùng :
“Đừng hòng bỏ trốn, ông nhiều việc ác như , nợ ở dương gian trả xong , nợ ở âm gian còn tiêu .
Vẫn là ngoan ngoãn tiếp nhận trừng phạt của âm gian .”
Nghe còn trừng phạt của âm gian, đám âm hồn , đặc biệt vui vẻ.
Phùng Quyên sâu Ngọc Hóa đại sư một cái, cô một ngụm nuốt chửng linh hồn buồn nôn đó, nhưng cô dám.
Cô đại nhân sẽ đồng ý, mà cô cũng địa phủ, thì.
Phùng Quyên hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống mặt Hứa Lâm, “Đại nhân, tuy tay nhuốm m.á.u vài mạng ,
những đó do chủ động giế.t, là lão đưa đến tay bảo giế.t, lúc đó cũng là bất do kỷ.
Kể từ khi Chu Minh rời , từng giế.t thêm một ai, thật sự là kẻ khát m.á.u.
Cầu xin đại nhân cho một cơ hội, để theo bên cạnh đại nhân.”
Hứa Lâm phụ nữ quỳ chân, đối với cách của cô hề kinh ngạc.
Phùng Quyên hóa thành lệ quỷ địa phủ là con đường c.h.ế.t cũng ngoa,
Một khi địa phủ, chừng đời của cô đều tiếp nhận hình phạt hồi kết.
Còn về việc từ đầu, chuyện thật sự khó khó, gì bất ngờ, Phùng Quyên còn cơ hội nữa.
Nếu như ở thế gian tu luyện quỷ đạo thực là lựa chọn nhất.
Chỉ là nên thu nhận quỷ bộc nhỉ?
Hứa Lâm đối với việc thu nhận quỷ bộc hề cố chấp, quỷ bộc vô dụng cô cũng sẽ thu nhận, thế là hỏi: “Cô gì?”
Hỏi gì? Phùng Quyên cẩn thận suy nghĩ, cô thật sự nhiều, nấu ăn mùi vị bình thường, ăn .
May vá cũng xuất sắc, chỉ là mặc mà thôi, trồng trọt tính ?
Sau khi gả cho Chu Minh, công việc của nhà họ Chu gần như đều đổ lên đầu cô , trong lúc m.a.n.g t.h.a.i cũng ngừng việc.
Tính tính , Phùng Quyên ngại ngùng : “ trồng trọt, đ.á.n.h . là lệ quỷ, sức chiến đấu cũng tệ.”
Nói xong còn ngại ngùng Hứa Lâm, sức chiến đấu của cô xem là so với ai, so với Hứa Lâm, sức chiến đấu của cô ngay cả mức bình thường cũng tính là.
Phùng Quyên ngược thể thu nhận giữ để trồng trọt, Hứa Lâm nghĩ đến đây, liền đồng ý.
“Cô ở thể, nhưng cần ký kết khế ước chủ tớ, nếu cô dám phản bội .”
Hứa Lâm híp mắt , “ sẽ cho cô c.h.ế.t chỗ chôn.”
“Tạ đại nhân thu lưu, Phùng Quyên nếu phản bội, nguyện chịu trách phạt.”
Phùng Quyên xong dập đầu bái lạy, bái xong lúc mới sờ bụng : “Con của còn thành hình c.h.ế.t , đại nhân.”