Thập Niên 70: Sau Khi Sống Lại Ta Dọn Sạch Kho Của Kẻ Thù Về Quê - Chương 52: Nghe xem đó có phải là tiếng người không?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:48:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe chồng sắp chữa trị, phụ nữ trung niên yếu ớt gọi một tiếng "", sự lo lắng trong lòng càng đậm hơn. Chuyện cô dám tự chủ .
Lỡ chữa chuyện gì, cô ăn thế nào với chồng? Biết ăn thế nào với cấp ?
bà cụ là chủ kiến, bà chữa ở nhà thì chữa ở nhà, phụ nữ trung niên chẳng cách nào với bà.
Đương nhiên bà cụ cũng rõ tình trạng của . Hứa Lâm bắt mạch đúng hết các triệu chứng.
Chỉ dựa chiêu , nếu bảo trong tay bản lĩnh thật sự, bà cụ cũng tin.
Hứa Lâm bước căn phòng bà cụ ở. Trong phòng dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, chủ nhân căn phòng là ưa sạch sẽ.
Đặt bà cụ ngay ngắn, Hứa Lâm liền mời những khác ngoài.
Cô tiên đ.á.n.h một lá Bùa Thanh Khiết, diệt sạch bụi bặm vi khuẩn trong phòng một lượt, lúc mới với bà cụ:
“Lần cháu tay, sẽ lấy hết những mảnh vỡ bà , cũng sẽ tiện thể xử lý vết thương cũ của bà. Sau khi vết thương lành, bà uống t.h.u.ố.c điều lý cơ thể ba tháng nữa là khỏe.”
“Lấy hết?” Bà cụ kinh ngạc, “Những mảnh vỡ là lấy , mà là vì đủ loại vấn đề nên thể lấy . Cháu thật sự thể lấy hết ?”
“Đợi cháu chữa trị cho bà xong, bà thể đến bệnh viện kiểm tra. Nếu còn sót một mảnh lấy , thì coi như y thuật của cháu học đến nơi đến chốn.”
Hứa Lâm trêu đùa: “Đến lúc đó bà tặng cháu một tấm biển lang băm nhé.”
“Ha ha, chuyện đó thì thể nào.” Bà cụ , tâm trạng căng thẳng bỗng chốc buông lỏng.
“Vậy cháu bắt đầu chữa cho bà nhé. Cháu sẽ dùng kim châm cứu bà chìm hôn mê, đợi bà tỉnh , ca phẫu thuật kết thúc .”
Hứa Lâm lấy kim châm cứu hiệu sắp động thủ. Bà cụ mỉm gật đầu, bà vẫn tin tưởng Đông y.
Nhớ năm xưa chiến trường, nào thương mà chẳng bóng dáng của Đông y.
Còn về Tây y và t.h.u.ố.c Tây, lúc đó họ nghèo lắm, căn bản t.h.u.ố.c Tây, ít bác sĩ Tây y tham chiến đều ép học Đông y.
Chưa đợi bà cụ hồi tưởng xong, Hứa Lâm xuất châm. Cô châm cho bà cụ ngất bắt đầu động thủ.
Bà cụ là Hứa Lâm khâm phục, cho nên t.h.u.ố.c cô dùng cũng đều là t.h.u.ố.c xuất xứ từ gian.
Trong lúc Hứa Lâm đang bận rộn phẫu thuật cứu chữa bệnh, con trai bà cụ là Trịnh Kiến Thiết cũng nhận tin tức vội vã chạy về.
Nghe già đang một cô gái nhỏ chữa trị, ông sốt ruột toát mồ hôi hột.
Vết thương cũ già nghiêm trọng đến mức nào ông rõ. Đó là vết thương mà nhiều lão danh y của các bệnh viện lớn đều bó tay.
Một cô gái nhỏ thật sự thể chữa khỏi vết thương ?
Ông xông , sợ gây ảnh hưởng tồi tệ hơn. Hết cách, ông đành phái đến bệnh viện, mời bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện huyện tới.
Lỡ như, lỡ như xảy chuyện gì, cũng thể kịp thời cứu chữa.
Động tĩnh bên ngoài Hứa Lâm rõ mồn một, nhưng cô hề lo lắng chút nào. Hứa Lâm vẫn tự tin y thuật của .
Cộng thêm Dị năng hệ Mộc của cô, hai thứ kết hợp , còn thần y hơn cả thần y.
Ca phẫu thuật mất hai tiếng đồng hồ. Khi Hứa Lâm mở cửa, Trịnh Kiến Thiết thò đầu định xông , cái bát dính m.á.u mặt cản bước.
“Chào nhà, đây là những mảnh vỡ lấy từ cơ thể bà cụ, ông xem qua .”
Trịnh Kiến Thiết những mảnh vỡ rỉ sét, hốc mắt lập tức đỏ hoe. Ông trừng mắt đếm một lượt, tới mười lăm mảnh.
Số lượng vặn khớp với lượng già, chẳng lẽ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-song-lai-ta-don-sach-kho-cua-ke-thu-ve-que-bywx/chuong-52-nghe-xem-do-co-phai-la-tieng-nguoi-khong.html.]
Ông kinh ngạc Hứa Lâm. Nhìn khuôn mặt đen gầy đó, chạm đôi mắt sáng lấp lánh của Hứa Lâm, sự chấn động trong lòng lời nào diễn tả .
“Cô, cô thật sự...”
Trịnh Kiến Thiết kích động đến mức rõ lời. Vẫn là vợ ông - Vu Đồng sốt ruột chịu , xen hỏi: “Đồng chí, ?”
“Bà , tỉnh , tinh thần khá , hai xem .” Hứa Lâm lùi một bước nhường đường cho họ .
Trịnh Kiến Thiết đầu xông đến đầu giường, vặn chạm đôi mắt sáng ngời của già.
“Mẹ, cảm thấy thế nào?” Trịnh Kiến Thiết lo lắng hỏi.
“Mẹ cảm thấy cực kỳ . Đã lâu lắm cảm thấy nhẹ nhõm thế . Mẹ cảm thấy còn thể liều mạng với kẻ thù, còn thể bước đôi chân gót sen ba tấc của chạy cả trăm tám mươi dặm.”
Lời của bà cụ Trịnh Kiến Thiết tối sầm mặt mũi. Thầm nghĩ già của con ơi, còn đó là gót sen ba tấc cơ .
Người khác gót sen ba tấc đường còn khó khăn, già của ông dựa đôi chân nhỏ bé đó mà xông pha chiến trận, quả thực thể thần dũng hơn.
“Huyện trưởng Trịnh, ông nhường đường chút, nhường đường chút.” Trịnh Kiến Thiết còn quan tâm thêm hai câu, một ông lão gạt .
Ông lão là bác sĩ Đông y lão làng của bệnh viện huyện - Tôn Hoài Thánh. Nghe tổ tiên là thần y họ Tôn, là thật giả bây giờ thể khảo chứng.
y thuật thì cực kỳ . Mặc dù ông thực quyền gì, nhưng địa vị hề thấp.
Lúc phong trào diễn nghiêm trọng nhất, mặt nổi ông sắp xếp dọn nhà vệ sinh, thực chất là âm thầm bảo vệ.
Cơ bản chịu đả kích gì. Mọi ăn ý đạt nhận thức chung, bệnh nhẹ đau vặt tìm ông, bệnh nặng tai ương chắc chắn sẽ âm thầm mời ông đến.
Sau tình hình chuyển biến hơn một chút, vận động cho ông bác sĩ bình thường. Bây giờ thể quang minh chính đại mời ông đến nhà khám bệnh .
Tình trạng của bà cụ Tôn Hoài Thánh vẫn rõ. Ông ít điều lý cơ thể cho bà cụ.
Bà cụ mang đầy thương tích mà vẫn thể chạy thể nhảy, Tôn Hoài Thánh thể kể công. những mảnh vỡ đó Tôn Hoài Thánh cũng dám động tay lấy .
Một là vì bà cụ tuổi cao, dù thể chạy thể nhảy thì tuổi tác vẫn sờ sờ đó. Hai là vì vị trí của các mảnh vỡ quá hiểm hóc.
Lỡ xảy sự cố, mạng của bà cụ khó mà giữ .
Tôn Hoài Thánh thể lấy mảnh vỡ , phản ứng đầu tiên là tin, phản ứng thứ hai là lẽ núi cao còn núi cao hơn.
Ông Đông y một đạo thần bí khó lường. Ông học y cả đời cũng dám đảm bảo thấu hiểu hết Đông y.
Cho nên ông ôm tâm lý dùng sự thật để chuyện mà chờ đợi kết quả.
Vừa bắt mạch, Tôn Hoài Thánh liền hít một ngụm khí lạnh, mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ. Đôi mắt trợn tròn xoe, giống như thấy ma .
“Thế mà thật sự còn mảnh vỡ nào nữa!” Ông kinh hô, đó thò tay định vạch vết thương của bà cụ .
Chỉ là vết thương đó đang quấn băng gạc, ông cũng tiện tháo kiểm tra lúc . Lỡ gây nhiễm trùng vết thương, hậu quả gánh nổi a.
Tôn Hoài Thánh đầu hỏi: “Cô thế nào ?”
“Cháu á, đơn giản mà.” Hứa Lâm bước tới chỉ vết thương giải thích, “Mảnh vỡ chỗ dễ xử lý nhất, cháu chỉ cần dùng kim châm cứu phong tỏa xung quanh mở vết thương lấy mảnh vỡ là . Chỗ thì khó hơn một chút...”
Cùng với lời giải thích của Hứa Lâm, miệng Tôn Hoài Thánh há ngày càng to. Trên mặt chỉ thiếu điều lên mấy chữ: Nghe xem đó là tiếng ?
Cái gì gọi là đơn giản, nếu cái mà đơn giản, thì đời còn chuyện gì khó nữa?
Đó là ca phẫu thuật gần tim đấy, cô một thành , còn nhẹ như lông hồng.
Vừa nghĩ đến việc Hứa Lâm dùng hai tiếng đồng hồ lấy mười lăm mảnh vỡ, Tôn Hoài Thánh liền nghi ngờ chằm chằm tay Hứa Lâm.
Đó còn là tay ? Đó là quái vật xúc tu thì .